Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 1350: Ứng Long chi hồn, bước vào Tổ cảnh!




Mục Phù Sinh trở về đến trong tiểu viện, bất quá trong mười ngày này.

Mục Phù Sinh cùng Phương Khung ở xung quanh tiểu viện bày ra không ít phù triện.

Đồng thời ở phía ngoài cùng theo yêu cầu của Mục Phù Sinh, Thái tử cũng bố trí không ít lực lượng phòng bị ở chỗ này.

Dù sao Tiểu Hắc muốn ở chỗ này dung hợp chín đạo long hồn.

Gây ra động tĩnh có thể sẽ rất lớn.

Long mạch cấp Bán Thần sản sinh long hồn, có không ít người thèm khát.

Nơi này chính là Hỗn Độn Giới, trước khi đến Đàm Tông Chiếu dặn dò bọn hắn phải luôn ghi nhớ trong lòng.

Ở chỗ này, vì lợi ích mà có thể làm ra bất cứ điều gì.

Chẳng phải sao, trong mười ngày này, thủ hạ của Thái tử cùng trận pháp phù triện của Mục Phù Sinh Phương Khung đã khởi động không dưới hai mươi lần!

Ngày thứ mười một.

Bầu trời vừa mới tờ mờ sáng, tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây chiếu rọi vào trong tiểu viện.

Mà lúc này, một tiếng long ngâm kinh thiên động địa đã làm kinh động đến toàn bộ Cửu Long Thành!

Đánh tan tất cả tầng mây trên bầu trời Cửu Long Thành!

Ánh nắng ban đầu xuyên qua tầng mây có quy luật tại thời khắc này cũng hắt cả vào trong Cửu Long Thành.

Long khí mênh mông quét sạch bầu trời trong thành.

Vô số người, ngay cả thiên tử cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, nơi đó có một con cự long mọc ra đôi cánh lớn phía sau đang nhào lộn trên không trung.

Phần đuôi lướt qua nơi nào, liền hình thành nên đất bằng sông núi, hai bờ sông trở thành cảnh quan núi non hùng vĩ!

Trên bầu trời trống rỗng xuất hiện núi non và sông ngòi, làm cho tất cả mọi người trong lòng kinh hãi.

Đây chính là Ứng Long do Cửu Long dung hợp mà thành sao?

Lúc này, nước sông từ trên trời đổ xuống, vung vãi xuống.

Giống như mưa rào xối xả, rơi xuống mặt đất, những hoa dại cỏ dại và cây cổ thụ dưới nước mưa tưới tiêu mà bắt đầu sinh trưởng mạnh mẽ!"Ứng Long có thể làm mưa, nhuần dưỡng trăm mầm mạ..." Trong hoàng cung, thiên tử cảm khái nói: "Trời ban điềm lành... Xem ra lão Cửu tiểu tử này con mắt không tệ."

Một lão giả dáng vẻ có chút âm nhu bên cạnh dùng giọng nói lanh lảnh nói: "Vậy cũng đã chứng minh con mắt hoàng thượng không tầm thường, trong chín vị hoàng tử đã chọn trúng Cửu hoàng tử bình thường nhất."

Thiên tử cười nhạt một tiếng, thật cũng không nói gì.

Thanh Long biệt viện và Bạch Long biệt viện.

Thái tử và Cửu Bạch Lộ cũng ngẩng đầu nhìn cảnh này, không khỏi nhẹ nhàng cười một tiếng."Xem ra không có cược sai." Thái tử lẩm bẩm....

Giờ phút này, trong tiểu viện.

Ứng Long chi lực đang dần dần dung nhập vào nhục thân của Tiểu Hắc.

Huyết mạch trào lên, trong cơ thể phát ra tiếng gầm gừ nghẹt thở như sấm sét.

Cảnh giới nhục thân của hắn còn đang tăng lên với tốc độ cực kỳ khủng khiếp!

Đương Ứng Long chi lực triệt để dung nhập vào cơ thể.

Cảnh giới của Tiểu Hắc cũng phá vỡ xiềng xích Tổ cảnh, đạt đến Nhân Tổ cảnh sơ kỳ.

Phương Khung cười nói: "Sư huynh, cảm giác thế nào?"

Tiểu Hắc nắm chặt nắm đấm, cảm thụ được lực lượng liên tục không ngừng trong cơ thể, nhếch miệng cười nói: "Rất tốt, ít nhất hiện tại đến, Xích Long thống lĩnh và Thiên Long thống lĩnh kia ta có thể cho bọn chúng ngã sấp mặt mấy quyền."

Mục Phù Sinh lại không cười, thành thật nói: "Sư huynh, đã kết thúc, vậy chúng ta cũng nên rời đi, nhanh chóng trở về Hỗn Linh Học Viện mới được."

Tiểu Hắc nhìn về phía Mục Phù Sinh, hơi nghi hoặc.

Mục Phù Sinh giải thích nói: "Chỉ sợ có người sẽ chặn đường giữa chừng, rút Ứng Long chi hồn trong cơ thể ngươi. Mấy ngày nay ta cũng nghiên cứu tốt lộ tuyến."

Tiểu Hắc gật đầu: "Vậy thì nghe ngươi, chúng ta đi ngay thôi."

Phương Khung hỏi: "Không cần nói tiếng với Thái tử?""Chúng ta đi hắn tự nhiên sẽ biết.""Còn Cửu Bạch Lộ thì sao?"

Mục Phù Sinh nhìn Phương Khung, bất đắc dĩ nói: "Ta nói sư đệ có phải ngươi cố ý không?"

Trên đường đi, quả thực gặp mấy người muốn cướp đoạt Ứng Long chi hồn của Tiểu Hắc.

Bất quá đều hữu kinh vô hiểm.

Trong đó còn có một nhóm người có thực lực Tổ cảnh trung kỳ.

Nhưng dưới sự tăng cường sức mạnh của Tạo Hóa Thần Phù cùng huyết mạch của Tiểu Hắc, hắn đã đánh bại được.

Mất ba ngày thời gian, mới trở về được Hỗn Linh Học Viện.

Khi trở về Hỗn Linh Học Viện, trở về viện số một chữ thiên dự định củng cố thực lực và tiện thể nghỉ ngơi một chút.

Chưa được nửa ngày, bên ngoài đã có một phong chiến thư nhẹ nhàng đưa đến.

Tiểu Hắc tiếp nhận xem xét.

Bên trên rõ ràng viết.

Nhiệm vụ đã hoàn thành, trên vương tử đài, đã phân cao thấp, cũng phân sinh tử!

Ký tên, Hà Tương Vọng.

Tiểu Hắc nhếch miệng cười một tiếng.

Vừa lúc, liền dùng Hà Tương Vọng này để làm nóng tay.

Mục Phù Sinh cùng Phương Khung cũng liếc mắt nhìn nhau.

Trong lòng cùng đồng thời mặc niệm cho Hà Tương Vọng kia.

Trước kia e là vẫn còn chút cơ hội.

Bây giờ Tiểu Hắc sư huynh đã bước vào Tổ cảnh, Hà Tương Vọng này chỉ sợ..."Ngươi đoán hắn có thể tiếp được Tiểu Hắc sư huynh mấy quyền?" Mục Phù Sinh hỏi."Cao lắm là ba quyền đi." Phương Khung đáp."Ta đoán hai quyền."

Tiểu Hắc một bên mở cửa lớn ra, vừa nói: "Một quyền là đủ."

Mục Phù Sinh cùng Phương Khung nhìn nhau cười một tiếng.

Đều đi theo....

Rất nhanh, tin tức Hà Tương Vọng khiêu chiến Tiểu Hắc đã lan khắp toàn bộ Hỗn Linh Học Viện.

Dù sao trước đó Hà Tương Vọng cũng đã phát chiến thư cho Tiểu Hắc.

Chỉ là lúc đó Tiểu Hắc ra ngoài chấp hành nhiệm vụ cho nên mới trì hoãn.

Bây giờ đã trở về, bọn hắn cũng muốn xem, Tiểu Hắc đã tăng lên bao nhiêu.

Liệu có thể là đối thủ của Hà Tương Vọng thân truyền đệ tử đã bước vào Tổ cảnh hay không.

Huống chi... một trận chiến này lại là sinh tử chiến!

Khi đến vương tử đài, nơi này đã đông nghìn nghịt người.

Phong Diệp cùng một đám thân truyền đệ tử cũng tới nơi này.

Nhìn về phía Tiểu Hắc hỏi: "Bây giờ hắn đã là Tổ cảnh, nếu như không đánh lại, ngươi ngàn vạn lần phải nhanh chóng nhận thua!"

Phong Diệp có chút lo lắng nói: "Cảnh giới của ngươi so với hắn yếu hơn, chỉ cần ngươi nhận thua, tự nhiên sẽ có người cứu được ngươi."

Đàm Tông Chiếu cũng gật đầu nói: "Sư tôn đã âm thầm quan chiến, tình huống không đúng hắn sẽ ra tay."

Sư tôn, cũng chính là Đại trưởng lão.

Tiểu Hắc cười cười nói: "Yên tâm đi."

Phong Diệp vội nói: "Ngươi tuyệt đối đừng khoe khoang, đừng để bị kích động!"

Tiểu Hắc gật đầu.

Diệp Thu Bạch và Thạch Sinh cũng đã nhận được tin tức, từ bí cảnh vội vàng chạy tới.

Chỉ thấy Diệp Thu Bạch nhìn Tiểu Hắc hỏi: "Có lòng tin?"

Tiểu Hắc nhếch miệng cười một tiếng.

Thấy cảnh này, Diệp Thu Bạch cũng không hỏi nhiều nữa.

Khi Tiểu Hắc bước lên vương tử đài, Hà Tương Vọng đã chờ rất lâu.

Chỉ thấy Hà Tương Vọng lạnh lùng nhìn Tiểu Hắc, nói: "Ngược lại để ngươi sống thêm được một chút thời gian."

Tiểu Hắc nhún vai nói: "Chỉ là nhiệm vụ trì hoãn thôi."

Hà Tương Vọng cười lạnh một tiếng: "Ngươi yên tâm, ta sẽ áp chế ở nửa bước Tổ cảnh để cùng ngươi chiến đấu, như vậy cũng không tính chiếm tiện nghi của ngươi."

Các thân truyền đệ tử đang vây xem đều cảm thấy im lặng.

Ngươi coi như áp chế ở nửa bước Tổ cảnh, cũng có được kinh nghiệm Tổ cảnh, như vậy chẳng phải là chiếm tiện nghi rồi sao?

Huống chi, Tiểu Hắc mới ở Thần Đế cảnh đỉnh phong?

Rõ ràng, ấn tượng của bọn họ về thực lực của Tiểu Hắc vẫn dừng lại ở trước khi tiếp nhận nhiệm vụ.

Tiểu Hắc lại lắc đầu nói: "Không cần."

Không cần?

Phía dưới, Phong Diệp lo lắng vạn phần: "Xong! Ta biết mà, mới bắt đầu đã kích động rồi!"

Đàm Tông Chiếu cũng nhíu mày, cùng sư tôn bí mật truyền âm nói: "Sư tôn, e rằng đến lúc đó người phải ra tay nhanh lên mới được."

Chỉ có Diệp Thu Bạch và những người khác không có vẻ gì bất ngờ, ngược lại là mặt mỉm cười, không lo lắng chút nào...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.