Bên ngoài thông đạo, mọi người đến một mộ thất cực lớn
Ở tầng mộ thất này, không có nhiều trang trí, chỉ có một đài cao, dưới đài cao là trăm bậc thang
Trên đài cao có một cỗ quan tài khổng lồ
Bốn phía quan tài có tượng bốn Thần thú Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước sống động như thật, phảng phất vẫn còn sinh mệnh, không ngừng tỏa ra uy áp
Mọi người sắc mặt ngưng trọng nhìn cỗ quan tài to lớn bị xích khóa chặt kia
Chỉ nhìn thôi đã thấy uy áp cực lớn giáng lên người họ
Đàm Ninh mặt nặng nề nói: "Đã chết cả trăm vạn năm, bị trấn áp dưới quan tài này lâu như vậy mà vẫn tỏa ra uy áp cường đại thế này, khi còn sống rốt cuộc mạnh đến mức nào
Không ai trả lời
Cũng không ai trả lời được
Chỉ có thể chứng minh Hỗn Độn Thần Triều trước đây hùng mạnh đến nhường nào, một tiểu vương quốc dưới trướng đã đáng sợ như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa xem ra nơi này còn chưa phải chủ mộ thất, thủ hạ thân vương đã có thực lực này, vậy bản thân thân vương thì sao
Lòng mọi người không khỏi chùng xuống, đồng thời cũng nhen nhóm lòng tham vô đáy
Kẻ có thực lực này, e là trong lăng mộ thân vương này truyền thừa và bảo vật nhiều vô số kể
Lúc này, Sa Nguyên Thịnh bỗng nói: "Chắc chắn nơi này có vật truyền thừa, hơn nữa nhìn cánh cửa đóng kín phía sau, có lẽ phải có được vật truyền thừa mới có thể đi tiếp
Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Sa Nguyên Thịnh
Sa Nguyên Thịnh tiếp lời: "Mà xung quanh đây không có thứ gì khác, có lẽ vật truyền thừa có liên quan đến cỗ quan tài trên đài cao kia
"Cho nên
Đàm Ninh khẽ nhíu mày, hắn cảm thấy Sa Nguyên Thịnh nói vậy chắc chắn không có ý tốt
Sa Nguyên Thịnh cười nhăn nhở, nhìn Thạch Sinh đang tĩnh tọa khôi phục tinh thần lực nói: "Vậy nên nhất định phải có người đến gần cỗ quan tài kia, mà người nào đó nãy giờ trong mộ đạo không bỏ chút sức nào, chi bằng để hắn đi xem sao, cũng hợp lý đấy chứ
Theo ánh mắt của Sa Nguyên Thịnh, tất cả mọi người nhìn Thạch Sinh đang tĩnh tọa
Phương Khung đứng bên mặt trầm xuống
Đàm Ninh thì giận dữ nói: "Sa Nguyên Thịnh, ngươi mù à
Nếu không phải Thạch Sinh dùng hết sức tìm ra chỗ cơ quan, có lẽ giờ này chúng ta còn bị mắc kẹt trong mộ đạo
Sa Nguyên Thịnh cười lạnh: "Chúng ta tìm ra cơ quan chỉ là vấn đề thời gian, nhưng khi chống cự đám giáp trùng vừa rồi hắn đã làm gì
Ngươi bảo ba mươi mấy người đã chết nghĩ thế nào
"Ngươi
Mọi người im lặng, không có ý kiến gì về chuyện này
Bất quá trong lòng bọn họ đều rõ, Sa Nguyên Thịnh chỉ tùy tiện kiếm cớ vô lý, muốn có người đi làm bia đỡ đạn thôi
Ai cũng biết, cỗ quan tài đó tuyệt đối nguy hiểm, không ai muốn làm pháo thí cả, chuyện không liên quan đến mình thì cứ đứng xem là được
Chỉ người của Hỗn Linh Học Viện và Cửu Long Thần Triều trừng mắt Sa Nguyên Thịnh
Lúc này Thạch Sinh mở mắt, nhìn Sa Nguyên Thịnh thản nhiên: "Cớ của ngươi không thể không nói là quá thô thiển
Giờ phút này, tinh thần lực trong người Thạch Sinh đã khôi phục, từ từ đứng dậy nhìn chằm chằm Sa Nguyên Thịnh nói: "Ngươi cảm thấy, giờ giở trò này còn tác dụng sao
Sa Nguyên Thịnh lắc đầu: "Chỉ nói miệng không đương nhiên là vô dụng, nhưng mà..
Nếu dùng thực lực ép ngươi thì sao
Nói rồi, uy áp Tổ cảnh bộc phát từ người Sa Nguyên Thịnh
Trấn áp về phía Thạch Sinh
Ngay khi Thạch Sinh chuẩn bị giải phóng tinh thần lực thì Đàm Ninh bước lên trước, đứng chắn trước mặt Thạch Sinh, cũng bộc phát thực lực Tổ cảnh, chống lại uy áp kia
"Sa Nguyên Thịnh, ngươi cho rằng Hỗn Linh Học Viện ta không có ai à
Đàm Ninh lạnh lùng nhìn Sa Nguyên Thịnh: "Nếu ngươi dám làm thế, ta dám đảm bảo chỉ cần Sa Hải Tông ngươi dám bước ra khỏi sa mạc, Hỗn Linh Học Viện ta sẽ truy sát đến chân trời góc bể
"Ha ha ha ha
Ngươi nghĩ lời đe dọa này có tác dụng với bọn ta à
Sa Nguyên Thịnh cười lớn trào phúng: "Hơn nữa, ngươi hỏi những người ở đây đi, cả đám thế lực bên ngoài kia, có phải họ cũng đồng ý phương án của ta không
Đàm Ninh nhìn xung quanh, trừ người của Hỗn Linh Học Viện và Cửu Long Thần Triều, còn lại đều nhìn chằm chằm Thạch Sinh
Điều này khiến lòng Đàm Ninh nặng trĩu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói thế lực bên ngoài và thế lực sa mạc không đội trời chung
Nhưng một khi gặp tình huống này, họ vẫn sẽ ủng hộ phía bên kia
Đây chính là Hỗn Độn Giới
Sa Nguyên Thịnh định nói tiếp nhưng chữ đầu tiên còn chưa thốt ra, ánh mắt đã bị một vật thể cực kỳ đáng sợ hấp dẫn, miệng há to ngước nhìn về hướng đài cao, con ngươi đột ngột co rút, thậm chí toàn thân bắt đầu run rẩy
Người bên cạnh thấy Sa Nguyên Thịnh khác thường, vừa hỏi vừa nhìn theo hướng mắt của hắn
"Ngươi làm sao..
thế?
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lời vừa dứt, sắc mặt người kia cũng dần cứng đờ kinh hãi
Một truyền mười, mười truyền trăm
Dần dà, mọi người đều nhìn lên đài cao
Thạch Sinh và Phương Khung cũng sắc mặt ngưng trọng
Chỉ thấy trên đài cao, cỗ quan tài to lớn vẫn chưa bị mở xiềng xích, nhưng có một nữ nhân mặc váy đỏ ngồi trên quan tài, vắt chéo chân, khuỷu tay chống lên đùi, khom người, tay chống cằm
Nàng hứng thú nhìn bọn họ, phảng phất đang ngắm kiến
"A, nhìn ta làm gì
Các ngươi cứ tiếp tục, cả trăm vạn năm chưa được xem trò hay thế này, đừng dừng lại đấy nhé
Nữ nhân váy đỏ không phát ra khí tức nào, chiếc váy đỏ trên người nàng rực rỡ như máu tươi, dung nhan yêu diễm tuyệt mỹ kia trong tình huống bình thường có thể khiến vô số cường giả thần hồn điên đảo
Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, không ai dám thưởng thức vẻ đẹp này, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, cả người phút chốc bị mồ hôi lạnh thấm ướt
Xuất hiện từ lúc nào
Mà từ đâu đến
Ánh mắt mọi người không khỏi nhìn cỗ quan tài kia, rõ ràng xích còn chưa mở..
Dưới ánh mắt của nữ nhân váy đỏ, mọi người ở đây phảng phất bị định thân, dù cố gắng lắm cũng không thể cử động
Chỉ tròng mắt là miễn cưỡng di chuyển được
Chỉ thấy nữ nhân váy đỏ chân trần giẫm xuống đất, từng bước một bước xuống đài cao, vừa đi vừa nói: "Ai, cả trăm vạn năm chưa gặp người sống, sao lại đứng bất động thế này
Thế thì chán chết, chán quá thì chỉ có chết thôi
Nói rồi, nữ nhân váy đỏ trong nháy mắt bước xuống trăm bậc thang, đi đến trước mặt một thiên kiêu thế lực bên ngoài, móng tay như máu nhẹ nhàng chạm vào giữa mi tâm tên thiên kiêu kia
Chỉ thấy móng tay dễ dàng đâm xuyên qua mi tâm, dưới ánh mắt kinh hoàng tột độ của tên thiên kiêu đó, miệng hắn liên tục mở lớn nhưng không thể kêu lên được
Cuối cùng, những sợi Thần Hồn chi lực kia quấn lấy móng tay của nữ nhân váy đỏ, sau đó bị kéo ra
Nàng đưa nó vào miệng, mút một chút trên móng tay rồi liếm môi: "Vẫn ngon lành như thường
========== PS: Mẹ ơi, ngủ quên mất
Xin lỗi, xin lỗi mọi người, thực sự xin lỗi
Hôm qua hai chương thêm hôm nay ba chương, tổng cộng năm chương nha
Đây là chương 01:...