Ấy vậy mà Diệp Thu Bạch ở Tổ cảnh trung kỳ lại có thể đánh bại Nguyên Thống soái, một thống soái mạnh nhất trong chín chi nhánh, ở đỉnh phong Tổ cảnh.
Chuyện này trong mắt mọi người đều là một chuyện không thể nào.
Ngay cả Hắc Hỏa tướng quân phía dưới cũng đầy vẻ hoảng hốt, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Diệp Thu Bạch.
Lúc đầu, hắn cho rằng Diệp Thu Bạch sẽ dùng sách lược, vận dụng hoàn hảo sức mạnh bản nguyên ngọn lửa vào Thần Huyền Hỏa Thụ này chiếm ưu thế, khi chiếm được điểm cao nhất mới ra tay chặn các thống soái khác ở phía dưới.
Dùng điều này để đạt được chiến thắng.
Nhưng không ngờ Diệp Thu Bạch vậy mà trực tiếp đánh gục Nguyên Thống soái, kẻ có thực lực mạnh nhất và khó dây dưa nhất...
Nguyên Thống soái khi rơi xuống, vừa đúng chỗ Nhậm Thống soái và Ngụy Thống soái đang đứng.
Hai người vội nghiêng người né tránh, lập tức nhìn nhau một cái, trong mắt có vẻ khó tin, nhưng càng nhiều là sự kích động khó giấu, con ngươi run lên như động đất.
Nếu không phải trước mặt mọi người, hai người e là đã reo hò lên một tiếng.
Dù sao vẫn phải giữ chút uy nghiêm hình tượng.
Dưới Thần Huyền Hỏa Thụ, các tướng quân của thần hỏa một mạch đỡ lấy Nguyên Thống soái, thấy hắn vô cùng suy yếu, toàn thân đầy vết kiếm, sắc mặt một trận khó coi.
Mấy vị tướng quân khác cũng ánh mắt ngưng trọng.
Ở hướng Thanh Hỏa một mạch, một lão già tứ chi bất lực rũ xuống, trên người bao phủ một lớp thuốc cao đen dày nhìn cảnh này, nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn mang theo một tia sợ hãi.
Thảo nào lúc trước Diệp Thu Bạch có thể chính diện đánh bại hắn.
Ngay cả Nguyên Thống soái, người mạnh hơn hắn rất nhiều, cũng không phải đối thủ của Diệp Thu Bạch, hắn làm sao có thể địch lại?
Chỉ là… Trải qua trận này, Hắc Hỏa một mạch lần này rất có khả năng sẽ giành chiến thắng cuối cùng.
Lúc này, Bàng Thống soái của Huyền Hỏa một mạch và Hoàng Thống soái của Thanh Hỏa một mạch đang giằng co cùng Canh Kim hộp kiếm và Kiếm Vực cũng vô cùng kinh hãi.
Bọn họ rõ ràng hơn cục diện chiến đấu, Diệp Thu Bạch trong quá trình giao chiến với Nguyên Thống soái, còn phải phân tâm khống chế kiếm khí cùng mười mấy thanh phi kiếm đáng chết này để ngăn chặn hai người họ.
Mà trong tình huống đó vẫn đánh bại Nguyên Thống soái.
Rốt cuộc là làm thế nào vậy?
Đây là thực lực mà một Tổ cảnh trung kỳ nên có sao?
Trong lúc bọn họ suy nghĩ lung tung, Diệp Thu Bạch ánh mắt nhìn về phía hai người, nói: “Các ngươi còn muốn ngăn ta sao?” Hoàng Thống soái sắc mặt thay đổi.
Nói thật, nếu muốn ngăn Diệp Thu Bạch, lúc này chính là thời cơ tốt nhất.
Sau một trận chiến với Nguyên Thống soái, Diệp Thu Bạch chắc chắn cũng sẽ tiêu hao không ít, mà vị trí hiện tại của hắn cũng thấp hơn so với hai người họ.
Một khi để Diệp Thu Bạch vượt qua họ, đồng thời khôi phục thương thế, thì nghĩ đến việc ngăn cản chắc chắn là không thể!
Hai người liếc nhau, dường như cũng có ý nghĩ này.
Diệp Thu Bạch thấy vậy, cũng hiểu rõ, lại một lần nữa ăn vào một viên đan dược khôi phục do Mộc Uyển Nhi luyện chế... Ừm, đan dược khôi phục của Mộc Uyển Nhi hiện tại đã không theo kịp cảnh giới của Diệp Thu Bạch, lần sau về phải xem Uyển nhi sư muội có nâng cao kỹ thuật luyện đan hay không.
Lập tức lại lấy đan dược sư tôn cho ra ăn.
Dù sao trong nhẫn không gian có một đống núi nhỏ, dùng không hết… căn bản dùng không hết.
Theo ánh lục quang uốn lượn quanh thân và trong cơ thể Diệp Thu Bạch, thương thế và tiên khí tiêu hao đang được khôi phục nhanh chóng!
Không đợi khôi phục hoàn toàn.
Diệp Thu Bạch dẫn đầu nhìn về phía Bàng Thống soái.
Một luồng đạo tắc của kiếm tụ hợp vào Canh Kim hộp kiếm, dùng tâm thần của mình điều khiển.
Mà có Diệp Thu Bạch tự mình khống chế, sắc mặt Bàng Thống soái kinh biến.
Trước kia còn có thể giằng co, chỉ là không thể dễ dàng thoát thân, bây giờ áp lực đã tăng gấp bội!"Nhanh giải quyết đi, đến giúp ta!" Bàng Thống soái gầm lớn về hướng Hoàng Thống soái.
Hoàng Thống soái không trả lời, cắn răng không ngừng tìm cách thoát khỏi từng đạo kiếm khí trước mặt.
Thế nhưng, dù Hoàng Thống soái né tránh thế nào, công kích phá vỡ kiếm khí trước mặt thế nào.
Kiếm vực khắp nơi đều có kiếm khí sẽ phong tỏa cản đường trốn của Hoàng Thống soái!
Diệp Thu Bạch nhìn Bàng Thống soái, khẽ nói: "Ngươi không có cơ hội."
Nói xong, từng đạo Hôi Tẫn Chi Hỏa tụ hợp vào Canh Kim hộp kiếm.
Hai chân đạp vào thân Thần Huyền Hỏa Thụ, cũng có được lực đạo tắc của ngọn lửa không ngừng bị Diệp Thu Bạch hút vào cơ thể.
Trong nháy mắt.
Canh Kim hộp kiếm bốc lên Hôi Tẫn Chi Hỏa hừng hực!
Đồng thời, mười mấy thanh phi kiếm kia cũng có Hôi Tẫn Chi Hỏa bao quanh.“Phá Hồng Kiếm Pháp… Tẫn Hỏa Quán Nhật!” Hôi Tẫn Chi Hỏa hội tụ trên Phá Hồng Kiếm Pháp.
Nhất thời, mười mấy thanh phi kiếm đúng là ngưng tụ lại với nhau, hội tụ vào một đạo kiếm quang Hôi Tẫn Chi Hỏa tựa như tụ thành một thanh cự kiếm dài ba trượng, hướng phía Bàng Thống soái ầm vang chém tới!
Bàng Thống soái căn bản không có không gian né tránh, nhìn thanh cự kiếm sắc mặt đại biến, cơ mặt cũng vì đó vặn vẹo!
Dù là còn chưa chém vào người hắn, chỉ riêng sức mạnh cường hãn kia cũng khiến hắn cảm thấy tử thần đang đến gần.
Cưỡng ép đỡ lấy...
Bàng Thống soái gần như không chút do dự, không cam lòng giận dữ gầm lên một tiếng, liền trực tiếp nhảy xuống phía dưới.
Đây cũng là con đường trốn duy nhất mà Diệp Thu Bạch để lại cho Bàng Thống soái… Như vậy, Bàng Thống soái bị loại.
Diệp Thu Bạch xoay người, kiếm chỉ về hướng Hoàng Thống soái.
Thanh cự kiếm ba trượng, đổi hướng công kích, hướng Hoàng Thống soái chém tới!
Hoàng Thống soái dùng ánh mắt oán độc nhìn thoáng qua Diệp Thu Bạch, lập tức cũng lựa chọn nhảy xuống dưới như Bàng Thống soái.
Để bảo toàn.
Diệp Thu Bạch hai tay đột nhiên ép xuống.
Tẫn Hỏa Quán Nhật nhắm thẳng vào Hoàng Thống soái và Bàng Thống soái đang rơi xuống mà đuổi theo.
Nếu không chẳng may đó là làm bộ nhận thua, sau đó trên đường lại lần nữa đứng trên Thần Huyền Hỏa Thụ từ một hướng khác tiếp tục leo lên thì phải làm sao?
Để đề phòng bất trắc, Diệp Thu Bạch mới làm như vậy.
Tẫn Hỏa Quán Nhật, cự kiếm ba trượng giống như một thiên thạch liệt nhật rơi xuống phía dưới, bao trùm trọn vẹn một nửa chiều rộng thân Thần Huyền Hỏa Thụ!
Trong phạm vi công kích này, các thống soái khác bị liên lụy cũng sắc mặt đại biến.
Nhao nhao hướng phía dưới né tránh.
Hoàng Thống soái và Bàng Thống soái vốn chỉ muốn rơi xuống trước, sau đó tìm cơ hội chuyển hướng tiếp tục leo lên.
Thế nhưng cách làm của Diệp Thu Bạch lại hoàn toàn dập tắt ý nghĩ không thiết thực này của bọn họ.
Bị buộc rời khỏi Thần Huyền Hỏa Thụ.
Và một đợt này, cũng đã ít nhất đẩy bảy phần mười thống soái cùng đại lượng đệ tử xuống dưới.
Sau khi bức bọn họ xuống, Diệp Thu Bạch liền thu hồi thế công, từng thanh phi kiếm phân tán ra, lập tức về lại trong Canh Kim hộp kiếm.
Cũng không có chém giết ai cả.
Trong ánh mắt buông lỏng thở phào nhẹ nhõm, hoặc là không cam lòng của vô số thống soái.
Diệp Thu Bạch cũng không quay đầu lại tiếp tục leo lên phía trên.
Mà một đợt thế công này.
Có thể nói Diệp Thu Bạch đã sớm định trước phần thắng cho Hắc Hỏa một mạch...
Các thống soái khác không còn uy hiếp được Diệp Thu Bạch.
Cũng căn bản không thể nào đuổi kịp Diệp Thu Bạch… Nhậm Thống soái và Ngụy Thống soái thấy vậy, cũng bất đắc dĩ cười khổ một tiếng.
Bọn họ phát hiện, mình hình như đối với Diệp Thu Bạch không có bất kỳ tác dụng gì a.
Đây hoàn toàn chỉ là lên đi dạo một vòng… ================ PS: Thêm hai chương hôm qua, còn ba chương đang viết...
