Một phương diện khác.
Tiểu Hắc và Ninh Trần Tâm hai người lần lượt tiến vào di tích truyền thừa.
Còn Hồng Anh thì tiếp tục đi về phía chỗ sâu trong bí cảnh.
Nói về Tiểu Hắc.
Lúc này hắn đã vào sâu bên trong đại điện di tích.
Chỉ thấy cảnh tượng trước mắt.
Tựa như một Luyện Ngục vô biên.
Trên bầu trời, mây đen dày đặc, cuồn cuộn sấm chớp.
Sấm gào thét, giống như Lôi Long đang gầm rú tung hoành.
Mà trên mặt đất, vô số vết nứt trải dài từ nam chí bắc.
Trong các vết nứt, nham tương từ từ chảy, bốc lên nhiệt khí rực sáng, thiêu đốt không gian, làm cho không gian cũng vì thế mà vặn vẹo!
Tiểu Hắc cũng đã vượt qua trùng điệp khảo nghiệm, đi tới nơi này.
Và bên cạnh hắn, một người đàn ông cao lớn cởi trần, khoanh tay đứng.
Toàn thân người đàn ông hiện lên màu đồng cổ.
Khuôn mặt lạnh lùng, nhìn cảnh tượng trước mắt, nói: "Xem ra nơi này chính là nơi truyền thừa."
Sau đó, nhìn về phía Tiểu Hắc, nói: "Tuy không biết ngươi là người phương nào, nhưng có thể đến được đây, chắc hẳn cũng là đồ đệ của một vị đại năng ẩn thế nào đó."
Tiểu Hắc gãi đầu, chất phác cười.
Hắn không biết Lục Trường Sinh và các đại năng bên ngoài có thực lực chênh lệch thế nào.
Nhưng nghĩ rằng bọn họ đánh không lại sư tôn.
Dù trong mắt các sư huynh sư tỷ hay trong mắt chính hắn.
Thực lực của Lục Trường Sinh đều thâm bất khả trắc.
Thấy Tiểu Hắc không trả lời.
Người đàn ông cao lớn cũng không nói gì.
Vào lúc này.
Vùng Luyện Ngục vô biên này, đại địa phát ra rung chuyển!
Mặt đất bắt đầu rung động dữ dội!
Phảng phất như trời đất sắp sụp đổ.
Trong mắt hai người Tiểu Hắc, đại địa nham tương nứt nẻ phía dưới, đang chậm rãi tách ra làm hai!
Tạo thành một khe nứt sâu không thấy đáy!
Phía dưới khe nứt, giống như vực sâu Cửu U!
Cùng lúc đó.
Bị lực lượng thần bí tách đôi đại địa Luyện Ngục.
Những nham tương trong khe nứt, bắt đầu sôi trào!
Trong nham tương, không ngừng sủi lên các bọt khí nóng rực, sau đó nổ tung.
Và khi các bọt khí nóng rực kia nổ tung, từng con cự thú ngưng tụ từ dung nham hiện ra!
Từng con cự thú dung nham, đứng trên mảnh đất Luyện Ngục này.
Tựa như quân đội.
Vô số kể!
Lúc này.
Từng con cự thú dung nham kia, đều gầm thét về phía hai người Tiểu Hắc!
Rống!
Tiếng rống vang trời.
Phảng phất chấn động cả thiên địa!
Không gian cũng rung rẩy.
Thấy cảnh này, người đàn ông cao lớn nhếch mép cười một tiếng: "Xem ra, khảo nghiệm đã bắt đầu."
Nói xong, khiêu khích nhìn Tiểu Hắc, nói: "Chúng ta so tài một chút, xem ai giết sạch đám quái vật dung nham bên dưới này trước?"
Trong mắt Tiểu Hắc cũng chậm rãi hiện lên từng sợi chiến ý, nhẹ gật đầu.
Trong tiềm thức của Tiểu Hắc.
Chỉ có hai chữ, đó chính là chiến đấu!
Hay nói là.
Chém giết...
Hai người cùng nhau nhảy xuống.
Xông về phía từng con cự thú dung nham kia!
Hai người đều là thể tu, không sử dụng bất kỳ lực lượng nào ngoài nhục thân!
Tiểu Hắc tựa như mãnh thú thoát khỏi xiềng xích, lao đến gần một con cự thú dung nham, giơ nắm đấm lên, đấm một quyền!
Nhìn như đơn giản tự nhiên.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng cơ bắp lộ ra, gân xanh nổi lên.
Cùng nắm đấm lướt qua, không gian không ngừng rung động!
Đều có thể thấy một quyền này của Tiểu Hắc mạnh mẽ thế nào!
Một quyền đánh xuống.
Thẳng tắp vào đầu con cự thú dung nham!
Chỉ trong nháy mắt.
Đầu của con cự thú dung nham trực tiếp vỡ tung!
Theo thân thể, từng khúc vỡ ra.
Vỡ thành vô số dung nham.
Và những dung nham này, lại không tản ra trên mặt đất.
Mà là theo cánh tay Tiểu Hắc, hòa vào trong cơ thể hắn!
Tiểu Hắc có thể cảm nhận được, sau khi những dung nham này dung nhập cơ thể.
Kinh mạch và nhục thân của mình, đều đang bị dung nham ăn mòn!
Rèn luyện!
Chỉ có một chút đau nhức.
Đương nhiên, so với rèn luyện Niết Bàn Chi Hỏa, nỗi đau này Tiểu Hắc có thể không để ý.
Nhưng mà, ở bên cạnh Tiểu Hắc.
Người đàn ông cao lớn lại kêu rên.
Lúc này hắn cũng vừa đánh nát một con cự thú dung nham.
Dung nham dung nhập cơ thể hắn.
Rèn luyện nhục thân.
Chỉ là, rõ ràng người đàn ông cao lớn tiếp nhận sự rèn luyện này có vẻ hơi gượng ép.
Người đàn ông cao lớn quay đầu nhìn về phía Tiểu Hắc.
Phát hiện hắn như người không có việc gì, xông vào giữa đám cự thú dung nham.
Quyền tới quyền lui.
Đều đánh nát một con cự thú dung nham!
Hơn nữa, tốc độ ngày càng nhanh!
Trong mắt Tiểu Hắc chiến ý, cũng càng ngày càng bùng nổ!
Trên mặt hắn, thậm chí lộ ra vẻ điên cuồng!
Sắc mặt người đàn ông cao lớn khó coi.
Tên nhìn qua thật thà này, nhục thân cường độ đã đủ để chịu đựng thống khổ đến thế?
Người đàn ông cao lớn cắn răng.
Không cam lòng yếu thế, chịu đựng cơn đau nhức trong cơ thể, tiếp tục lao về phía đám cự thú dung nham!
Chiến đấu tiếp tục.
Trong Luyện Ngục vô biên, Tiểu Hắc không ngừng xung sát vào giữa bầy cự thú dung nham.
Chiến ý quanh thân lượn lờ, ma khí bốc lên!
Tựa như một tôn Ma Thần vô thượng giáng thế, muốn giết sạch hết thảy thiên hạ!
Mỗi một con cự thú dung nham chết đi, đều không ngừng rèn luyện nhục thân Tiểu Hắc.
Lúc này, trên da Tiểu Hắc đã có từng đường vân lửa sinh ra!
Dung nham tinh thể hòa vào đó, đường vân lửa phát sáng, càng thêm nóng rực!
Khiến cho nhiệt độ quanh thân Tiểu Hắc càng tăng cao.
Còn người đàn ông cao lớn, lúc này mặt mũi vặn vẹo.
Dung nham hội tụ vào cơ thể, rèn luyện thân thể tuy rất có lợi cho thể tu.
Nhưng thay vào đó, phải trải nghiệm nỗi thống khổ mà người thường khó lòng chịu đựng!
Con đường thể tu là một con đường thống khổ và gian nan.
Có rất ít người có thể tu luyện nó đến cực hạn.
Nhưng một khi nhục thân được rèn luyện đến cực hạn.
Sẽ có thể đạt tới cảnh giới linh hồn bất diệt, nhục thân bất tử!
Một quyền, liền có thể khiến vạn tiên cúi đầu!
Người đàn ông cao lớn lại nhìn Tiểu Hắc, giờ đây tốc độ của Tiểu Hắc không hề chậm lại.
Ngược lại càng nhanh chóng càn quét vùng Luyện Ngục vô biên này!
Vào lúc này.
Đột nhiên xảy ra dị biến!
Trước mặt Tiểu Hắc.
Dung nham dưới khe nứt đột nhiên bạo động!
Từng dòng dung nham lúc này không ngừng hội tụ.
Một con cự thú dung nham lớn hơn gấp mấy lần trước, từ từ hình thành!
Bốn chân đột ngột giẫm lên mặt đất Luyện Ngục vô biên.
Gầm thét về phía Tiểu Hắc!
Sóng âm vang dội!
Lập tức, bốn chân chạy, lao về phía Tiểu Hắc!
Lúc này Tiểu Hắc đã nhập ma.
Bây giờ trong mắt hắn không có sự phân chia mạnh yếu của đối thủ.
Cũng sẽ không vì đối thủ mạnh lên mà cảm thấy e ngại!
Trong đầu hắn, chỉ có một ý nghĩ.
Đó là xé nát kẻ địch trước mắt thành từng mảnh!
Thấy vậy, Tiểu Hắc điên cuồng cười một tiếng, chân bỗng nhiên đạp xuống mặt đất, phát ra tiếng gầm thét ngột ngạt!
Cả người như con Hồng Hoang mãnh thú thoát khỏi lồng giam!
Thu quyền giơ vai, xông thẳng về phía cự thú dung nham!
Dưới ánh mắt kinh ngạc của người đàn ông cao lớn.
Con cự thú dung nham kia đã phát ra tiếng kêu thảm thiết, bay ngược ra ngoài!
Và lúc này Tiểu Hắc, cơ thể tựa hồ dính đầy vô số dung nham.
Phảng phất bị dung nham bao phủ!
Nhưng, hắn lại phảng phất không hề cảm nhận được thống khổ, nhếch mép cười lớn.
Truy kích con cự thú dung nham bay ngược ra!
Chớp mắt đuổi kịp con cự thú dung nham giữa không trung.
Một chân đột nhiên đạp xuống, giẫm đầu con cự thú dung nham xuống mặt đất.
Lập tức, đưa hai tay ra, nắm lấy hàm trên hàm dưới của cự thú dung nham!
Tức giận gầm lên một tiếng, đột nhiên dùng sức!
Đã cưỡng ép xé nát đầu con cự thú dung nham này!
Người đàn ông cao lớn nhìn cảnh này, con ngươi đột nhiên co lại.
Thể tu mạnh mẽ như vậy.
Rốt cuộc là ai dạy dỗ nên?
