Sách Sơn Hải Kinh, nếu không kể đến những thứ khác, chỉ tính riêng dị thú thì có tổng cộng bảy mươi lăm loài.
Mà hiện tại, Lục Trường Sinh đang cầm trong tay bốn tờ tranh này, là Cùng Kỳ, Tất Phương, Chúc Long, Đế Giang, hoàn toàn giống y như những gì mà Sơn Hải Kinh kiếp trước ghi chép.
Ngay cả cách phân trang cũng giống hệt!
Ví dụ như Chúc Long, nằm ở trang Đại Hoang Bắc Kinh.
Bảo là trùng hợp thì...
Hắn thật sự đ*o thể nào tin nổi lại trùng hợp đến vậy được?
Lục Trường Sinh có đánh chết cũng không tin đây là sự trùng hợp!
Điều hắn thắc mắc bây giờ là tại sao thế giới tu đạo này lại xuất hiện Sơn Hải Kinh.
Và nó có liên quan gì tới Sơn Hải Kinh ở kiếp trước của hắn.
Hoặc là, vốn dĩ thế giới này đã có Sơn Hải Kinh, hay là có người mang nó đến thế giới này...
Nếu là vế sau.
Thì có nghĩa không chỉ một mình Lục Trường Sinh trùng sinh.
Dù sao, cuốn Sơn Hải Kinh này cũng phải thu thập đủ mới được, vì vậy hắn quay sang hỏi Kỳ Ngộ: "Lúc nãy ngươi nói, cái cán tranh ở ngay trên Ma Thú Đại Lục đúng không?"
Kỳ Ngộ gật đầu đáp: "Đúng vậy, nhưng bốn tộc Thú chúng ta cũng đang tìm kiếm, vẫn chưa có manh mối gì."
Lục Trường Sinh gật đầu, rồi lập tức nhìn về phía Diệp Thu Bạch và những người khác: "Các ngươi cử người đi Ma Thú Đại Lục, tìm kiếm cán tranh này."
Diệp Thu Bạch và những người kia đều gật đầu."Nhưng mà các ngươi cũng có thể nghỉ ngơi hai ba ngày đã, cho các ngươi xả hơi chút, để khỏi bảo ta quá bóc lột, lúc nào cũng bắt các ngươi tăng ca."
Tăng... Tăng ca?
Ý là gì?
Kỳ Ngộ ngơ ngác.
Tiểu Hắc đứng bên cạnh vỗ vai Kỳ Ngộ: "Quen rồi là được, sư tôn lúc nào cũng thích dùng mấy từ ngữ khó hiểu như vậy.""Về phần mấy tờ tàn trang và cán tranh này, cứ để ta giữ trước đã, không ai có ý kiến gì chứ?"
Có ý kiến thì cũng phải đánh thắng ngươi chứ!
Kỳ Ngộ cười nói: "Vốn là hứa cho Diệp huynh bọn họ, giờ cho tiền bối cũng có sao đâu."
Lục Trường Sinh gật đầu, sau đó ném cho Kỳ Ngộ một viên đan dược, rồi biến mất hút.
Chỉ để lại một câu: "Ta xưa nay không thích nợ ân tình, đan dược này xem như thù lao."
Kỳ Ngộ nhìn viên đan dược trên tay.
Lập tức ngây người ra đó.
Hắn cảm nhận được sức mạnh chưa từng có trong viên đan dược kia, hơn nữa nếu có thể luyện hóa hoàn toàn thì sức mạnh cơ thể hắn thậm chí thể chất huyết mạch đều sẽ tăng lên một bậc!
Loại đan dược có cường độ như vậy, dù trong toàn tộc Kỳ Lân cũng chưa từng có.
Kỳ Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn nơi Lục Trường Sinh vừa biến mất, hơi thất thần."Rốt cuộc hắn là thần thánh phương nào... Nhân gian từng có người như vậy sao?"
Diệp Thu Bạch cười nói: "Đừng cố tìm hiểu thân phận của sư tôn, hắn không thích người khác dò xét về mình."
Kỳ Ngộ gật đầu."Được rồi, tiểu Thạch Đầu, ngươi đi nhiều nơi rồi, dẫn Kỳ Ngộ huynh đi dạo nhân gian đi, ba ngày sau trở về, rồi chuẩn bị lên đường."
Tiểu Thạch Đầu ngẩn người: "Sư huynh, sao lại bảo ta đi nhiều nơi rồi? Chẳng phải sư huynh các ngươi còn đi nhiều hơn sao?"
Diệp Thu Bạch trợn mắt, rồi kéo tay Mộ Tử Tình đi luôn.
Hắn còn đang muốn tranh thủ thời gian bên cạnh Mộ Tử Tình mà.
Mục Phù Sinh lúc này vỗ vỗ đầu Tiểu Thạch Đầu, bất lực nói: "Tuyệt đối đừng dẫn Kỳ Ngộ huynh đi làm mấy chuyện tầm phào đấy nhé, nếu không sư tôn sợ sẽ đánh gãy chân ngươi đó."
Những người khác cũng không khỏi bật cười.
Chứ chẳng lẽ Tiểu Thạch Đầu bao năm nay toàn đi lén lút đó đây, lại ít nơi bằng bọn họ à?...
Trường Sinh giới.
Lục Trường Sinh nằm dưới tán cây liễu, một tay kê đầu, tay kia cầm cán tranh và bốn tờ tàn trang, nhìn đi nhìn lại.
Hoàng Thiên lúc này đi đến nói: "Mấy thứ này ta nhớ không nhầm thì ngươi đã nhắc đến không chỉ một lần nhỉ? Chắc là quan trọng lắm, sao chính ngươi không đi mà lại để người khác đi thế?"
Mắt Lục Trường Sinh vẫn tập trung vào tàn trang, trả lời: "Ta vốn định tự mình đi, chẳng qua không muốn để người ngoài biết tung tích của ta mà thôi."
Lúc đó có cả Kỳ Ngộ ở đó.
Hoàng Thiên chợt hiểu."Vậy ngươi định khi nào đi?""Từ từ, còn mấy chuyện phải giải quyết trước." Nói đến đây, Lục Trường Sinh mới ngước mắt, hơi nhướn cằm nhìn từ dưới lên trên Hoàng Thiên.
Ừm, đáng tiếc không mặc váy.
Không đúng, không đúng, sao ta lại bị chuyện này làm phân tâm thế nhỉ? Sai rồi sai rồi, đến lúc đó nếu gần nữ sắc đạo tâm lại vỡ mất.
Lục Trường Sinh lắc lắc đầu, nói: "Liễu Tự Như đâu rồi? Truyền một bức thư hơi thở cho hắn, bảo hắn để ý đến vụ Sơn Hải Kinh tàn trang ở Hỗn Độn Giới."
Hoàng Thiên nói: "Biết là ngươi sẽ thế mà, nên đã thông báo từ trước rồi."
Lục Trường Sinh nói: "Ngươi đúng là giun trong bụng ta.""Mặc dù không biết ý là gì, nhưng nghe ghê ghê sao đó, lần sau đừng có nói thế." Hoàng Thiên quay lưng bỏ đi.
Lục Trường Sinh nhếch môi, lập tức hỏi: "Tiểu Liễu à, ngươi biết Sơn Hải Kinh không?"
Trên đầu Lục Trường Sinh, cành liễu bắt đầu lay động, một giọng nói đoan trang vang lên."Hình như từng nghe qua rồi."
Lục Trường Sinh lập tức tỉnh cả ngủ, bật dậy kích động hỏi: "Nghe qua cái gì?"
Cây liễu đáp: "Chuyện từ rất lâu rồi, lâu đến mức ta cũng không nhớ rõ thời gian cụ thể nữa.""Ta chỉ nhớ là, ban đầu khi ta ngao du trong vũ trụ bao la, từng đi qua một thế giới, nơi đó có vô số dị thú tung hoành, đang giao chiến với một nhóm người.""Và những dị thú kia giống y như những dị thú trong Sơn Hải Kinh này."
Lục Trường Sinh nhíu mày hỏi: "Một thế giới? Thế giới đó ở đâu?""Vũ trụ mênh mông vô số thế giới, nhân gian cũng chỉ như giọt nước trong biển cả, sao ta nhớ được.""Chẳng qua là lúc ấy để tránh cho thế giới kia không bị dư chấn từ cuộc chiến làm tan nát, nên ta đã ở đó chờ một thời gian, củng cố gốc rễ của thế giới đó.""Cũng chính vào lúc đó, có vài người đi đến, trong đó một cô nương cầm trên tay quyển Sơn Hải Kinh, chỉ cần vung nhẹ chiếc bút trong tay thôi, một con dị thú đủ sức hủy diệt cả thế giới sẽ hiện ra."
Tốt, tốt lắm.
Giở trò bằng tay hả.
Lục Trường Sinh hơi đau đầu, hắn còn chưa biết rõ chuyện Sơn Hải Kinh, tay sai phía sau màn là ai, nay lại xuất hiện thêm vài người, còn có cả một thế giới thần bí nữa.
Nhưng mà.
Lục Trường Sinh có cảm giác, mấy sự kiện này nhìn qua thì chẳng liên quan gì, nhưng trên thực tế thời điểm xảy ra đều nằm trên cùng một đường thẳng.
Có lẽ... Chúng vốn dĩ là một sự kiện!
Nghĩ tới đây, Lục Trường Sinh bất lực lắc đầu: "Vậy chỉ còn cách lần lượt điều tra thôi, nếu đoán không sai, chỉ cần điều tra ra được một đầu mối thì sẽ có thể tìm ra chân tướng đằng sau.""Đi thôi." Lục Trường Sinh thở phào, đứng lên vươn vai: "Cũng đến lúc xuất phát rồi."
Hoàng Thiên nói: "Vậy ta ở lại giữ nhà nhé?""Nói gì vậy?" Lục Trường Sinh nhìn Hoàng Thiên: "Ngươi cũng phải đi với ta chứ.""Còn có Tướng Liễu, Trọc Cửu Âm, cả cái Cánh Xương nữa..."
Cốt Dực Xà Hổ lúc đầu còn mong chờ, ai ngờ tới đây ngày nào cũng tu luyện rồi đi ngủ, chán muốn chết.
Mãi mới có chút chuyện để làm.
Kết quả chủ nhân kêu cái gì mình nó đều quên mất.
Muốn khóc quá.
==============PS: OK, đây là chương 6 bản gốc gộp lại làm hai chương...
