Tìm kiếm môi giới.
Nói đơn giản thì cũng đơn giản, nói khó cũng khó.
Phương pháp thì ai cũng biết, cần lấy một vật đã phát sinh, nâng lên thứ có khí tức làm tiêu chuẩn, sau đó theo sợi khí tức này khóa chặt vật hoặc người môi giới để triệu hồi.
Nhưng cái khó nằm ở chỗ, muốn làm được điều này, lại còn phải tùy tình huống.
Nếu thủ đoạn của đối phương cao minh, mà cảnh giới của bản thân lại tương đối thấp thì sẽ khó.
Ngược lại, nếu người rút khí tức để tìm kiếm môi giới có cảnh giới rất cao, đồng thời lại có tài cảm nhận thiên phú, thì sẽ đơn giản.
Ân, nói đơn giản là, cảnh giới mọi phương diện cao là được.
Lục Trường Sinh liền hoàn mỹ đạt đến yêu cầu này.
Với hắn mà nói, phương pháp này vẫn là rất đơn giản.
Nghĩ là làm.
Lục Trường Sinh một bên cố ra vẻ thống khổ, một bên phóng ra một sợi thánh khí mà người ngoài không tài nào cảm nhận được.
Sợi thánh khí này mỏng như tơ, tựa như là kim luồn chỉ, luồn vào cột sáng màu đỏ rực trong sân rộng.
Chầm chậm, không chút chệch hướng xuyên qua linh hồn Thần Hoàng đang giương cánh gáy trong cột sáng!
Theo thánh khí đi vào.
Tiếng phượng hót của Thần Hoàng càng thêm sắc nhọn!
Độ sải cánh và tốc độ đều tăng lên không ít, giống như đang vùng vẫy trong đau đớn.
Sóng lửa tỏa ra cũng bạo động ngay tức khắc, uy năng và lực xung kích đều tăng lên không ít.
Điều này cũng khiến cho đám đệ tử đứng quanh quảng trường nhất thời không thể thích ứng nổi loại lực xung kích này, không ít đệ tử bị hất bay ra ngoài!
Tiếng kêu rên vang lên liên hồi.
Từng ngụm máu tươi phun ra, vương vãi khắp quảng trường.
Chỉ có một số đệ tử còn có thể giữ vững thân hình, tỉ như các đệ tử rất đặc biệt bên trong vòng.
Các trưởng lão lần lượt xuất hiện trong sân rộng.
Vẻ mặt nghiêm túc nhìn cảnh này, lo lắng hỏi: "Tình huống thế nào? Phượng hồn sao đột nhiên bạo động rồi?""Bây giờ không phải lúc tìm hiểu nguyên nhân!" Một vị trưởng lão lớn tuổi xé rách lòng bàn tay, bôi lên giữa trán mình, lập tức, từng đạo đường vân hỏa diễm lan ra từ mi tâm đến toàn thân.
Lông vũ màu đỏ trên người bắt đầu phồng lên."Uy lực của sóng lửa này còn đang chậm rãi tăng lên, toàn lực chống cự! Nếu không đám đệ tử ở đây sẽ thương vong hơn phân nửa!"
Tổn thất như vậy là Phượng Minh Tông không thể chấp nhận được.
Phải biết đệ tử đứng ở đây đều là toàn bộ đệ tử nội môn và thân truyền của Phượng Minh Tông.
Các trưởng lão khác nghe vậy cũng hiểu, đều hóa thành chân thân, toàn lực khống chế làn sóng lửa lan tràn!
Nếu không, những vách đá hấp thụ sóng lửa quanh đây đều không chống đỡ được quá lâu.
Lúc này, nam tử đứng trước mặt Lục Trường Sinh và Hoàng Thiên cũng bị hất bay ra ngoài!
Hoàng Thiên nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, bọn họ có nên giả bộ chút không?
Nhưng thấy Lục Trường Sinh vẫn nhắm mắt tìm kiếm, liền quyết định thôi, tình huống này tốt nhất là không quấy rầy.
Nhưng với thực lực của Lục Trường Sinh, rất nhanh đã tìm được một vòng khí tức từ Thần Hoàng chi hồn.
Sợi khí tức này ẩn giấu rất sâu.
Sợi thánh khí của Lục Trường Sinh giống như mạng nhện nhanh chóng vây lấy nó, lập tức quấn quanh lấy sợi khí tức này, truy tìm nguồn gốc!
Chẳng bao lâu.
Lục Trường Sinh đột nhiên mở mắt, nhìn về phía nam tử đứng gần Thần Hoàng chi hồn nhất trong vòng quảng trường.
Cũng là một trong số ít những người còn có thể chống cự."Là hắn sao?" Hoàng Thiên hỏi.
Lục Trường Sinh gật đầu: "Tám chín phần mười.""Vậy chúng ta phải làm thế nào?"
Lục Trường Sinh lắc đầu nói: "Trước không nên đánh rắn động cỏ, xem hắn muốn làm gì, người ở đây nhiều quá, nhưng bây giờ chúng ta phải làm chuyện..."
Hoàng Thiên hơi sững sờ, "Làm gì?"
Lục Trường Sinh không trả lời, dùng hành động thay cho câu trả lời của mình.
Chỉ thấy hắn sau khi chống đỡ được ba hơi thở, liền kêu đau một tiếng, trực tiếp bay ngược ra ngoài, giữa không trung còn liên tiếp phun ra ba ngụm máu...
Hoàng Thiên: "..."
Ngươi không có cân nhắc đến ta là nữ à? Không thể giữ thể diện một chút sao?
Ta cũng rất ra dáng đó chứ!
Nhưng nghĩ là nghĩ vậy thôi.
Do dự trong lòng một giây, liền làm động tác giống Lục Trường Sinh.
Tuy nhìn có vẻ giả tạo, nhưng trong tình huống hỗn loạn như vậy thì cũng không ai cố tình để ý đến điều này.
Hoàng Thiên "thật đúng lúc" rơi xuống bên cạnh Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh nằm trên mặt đất, từ từ nhắm hai mắt, khí tức phù phiếm nói: "Kỹ năng diễn xuất của ngươi còn không bằng lúc chơi bóng rổ nữa."
Chơi bóng rổ, kia là cái gì?
Hoàng Thiên ngẩn người."Về rồi phải luyện tập lại."
Lục Trường Sinh sau khi tìm thấy mục tiêu thì rút thánh khí ra, Thần Hoàng chi hồn bạo động cũng dần dần bình tĩnh lại.
Nhưng các trưởng lão vì chống cự dư ba sóng lửa cũng đã tiêu tốn không ít thời gian.
Hoặc có thể nói... nửa ngày trôi qua, Thần Hoàng chi hồn dần dần biến mất.
Các trưởng lão không còn dám đánh cược nữa, bắt đầu phái người đưa đám đệ tử ngất đi ra ngoài.
Lục Trường Sinh và Hoàng Thiên vai đệ tử cũng vừa vặn ở chung một viện.
Cách nhau một phòng.
Hoàng Thiên truyền âm nói: "Còn muốn giả vờ ngất bao lâu nữa?""Không sao, nhất cử nhất động của đối phương ta đều nắm rõ, còn chưa rời đi, giả bộ nửa ngày nữa đi."
Hoàng Thiên: "... Người có ba thứ gấp.""Ngươi là người sao..."
Cảm nhận được sát ý của Hoàng Thiên, Lục Trường Sinh cười thầm nói: "Ý của ta là, ngươi dùng tu vi luyện hóa là hết."
Đôi khi, lời nói của Lục Trường Sinh quả thực khiến Hoàng Thiên vừa yêu vừa hận.
Hận đến mức chỉ hận không thể một chiêu Thần Hoàng chi hỏa đốt hắn thành tro.
Đáng tiếc đánh không lại....
Rất nhanh, màn đêm buông xuống.
Lục Trường Sinh nói: "Hành động thôi."
Hoàng Thiên hỏi: "Ta cũng đi cùng sao?"
Lục Trường Sinh suy nghĩ một chút nói: "Đi theo đi, đồ vật đối phương triệu hồi có liên quan đến ngươi, lỡ cần ngươi thì sao?"
Thế là hai người nhân lúc đêm xuống, mặc y phục dạ hành rời khỏi tiểu viện.
Sau khi hai người rời đi một nén nhang, nam tử ban ngày kia đến tiểu viện, gõ cửa phòng của hai người, thấy không có ai đáp lại nhưng lại cảm nhận được khí tức bên trong liền đẩy cửa vào.
Nhìn hai người đang nằm trên giường, cảm nhận được khí tức suy yếu không khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Cũng may, tuy trọng thương nhưng ít ra không tổn thương đến căn cơ."
Rồi lập tức lặng lẽ rời đi.
Hai người này đương nhiên không phải là Lục Trường Sinh và Hoàng Thiên, mà là để đề phòng có người đến quan sát, nên mới bị Lục Trường Sinh đánh ngất xỉu rồi đem đến hai đệ tử kia.
Dù sao thì ngất xỉu thật, chỉ cần động tay động chân một chút vào người bọn họ, khiến cho họ có vẻ bị thương nặng là được.
Cùng lúc đó.
Lục Trường Sinh và Hoàng Thiên đã lẻn vào một động phủ.
Đệ tử thân truyền đều sẽ có động phủ riêng.
Mà đạo tắc hỏa chi lực ở trong động phủ này cũng sẽ nồng đậm hơn, càng thích hợp để các đệ tử Phượng Minh Tông tu luyện.
Lục Trường Sinh men theo sắp xếp đi tới chỗ sâu trong động phủ, không chút nguy hiểm, liền nhìn thấy một nam tử đang ngồi vẽ vời gì đó trên một bức tranh.
Bên cạnh bức tranh, đặt một tờ giấy ố vàng.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại nhìn, lập tức con ngươi co rút.
Hoàng Thiên cũng cau mày.
Chính là tàn trang Sơn Hải kinh, bên trên có một bức chân dung Phượng Hoàng...
