Tấm bia đá Trương Sơn kia khắc họa hình Phượng Hoàng, so với Thần Hoàng chi hồn được triệu hồi vào ban ngày giống nhau như đúc.
Về cơ bản có thể khẳng định, Thần Hoàng chi hồn kia là do người này triệu hồi ra.
Nhưng mà.
Người này đã triệu hồi nó bằng cách nào?
Theo như Kỳ Ngộ nói, để triệu hồi dị thú từ trong Sơn Hải Kinh, một điều kiện cần thiết là thiên can và địa can trên cán bút phải hội tụ đầy đủ.
Hiện giờ thiên can đang ở trong tay Lục Trường Sinh.
Chẳng lẽ người kia chỉ dựa vào mỗi địa can thôi cũng triệu hồi được sao?
Lúc này.
Hoàng Thiên truyền âm: "Giờ làm sao? Cứ đứng đây quan sát thôi sao?"
Lục Trường Sinh vốn còn muốn quan sát thêm.
Kết quả thanh âm đã lâu không vang lên trong đầu đột nhiên lại cất tiếng.
【 ký chủ kích hoạt nhiệm vụ, xin thu người này làm đồ đệ 】 【tên: Hứa Dạ Minh】 【thiên phú: cấp SSS】 【tư chất: Đại Hoang Thú Tâm, tư chất Đại Đế】 Không thể nào?
Đồ đệ đã nhiều như vậy rồi, ta sắp không lo xuể nữa rồi a!
Lục Trường Sinh nghiêm nghị kháng nghị: "Ta không thu! Cái này còn mệt hơn 996!"
Hệ thống: Lần này coi như không thu đồ đệ cũng không có trừng phạt.
Lục Trường Sinh sững sờ."Ngươi khi nào thì lương tâm trỗi dậy thế?"
Hệ thống: Chẳng qua người này có chung nhịp thở với Sơn Hải Kinh, thu hay không là tùy ngươi thôi.
Lục Trường Sinh run rẩy cả người, hai tay xoa xoa vội vàng.
Ôi mẹ ơi, cái này một chiêu đã nắm thóp hắn rồi.
Hiện giờ điều Lục Trường Sinh muốn làm nhất là gì?
Chẳng phải là muốn làm rõ chuyện này sao? Vậy chỉ có thể bắt đầu từ Sơn Hải Kinh trước đã.
Khó trách hệ thống nói lần này không thu đồ đệ cũng sẽ không bị phạt.
Ta còn tưởng hệ thống khi nào thì tốt bụng đến vậy.
Lục Trường Sinh hừ lạnh một tiếng, "Phần thưởng đâu?""Chờ ngươi thu phục xong sẽ phát."
Nghe vậy, Lục Trường Sinh cũng chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, sau khi kiểm tra xung quanh không còn đường nào khác cũng như không có cạm bẫy, rồi ngấm ngầm bố trí kết giới, đảm bảo mọi động tĩnh trong động phủ này sẽ không bị người bên ngoài phát hiện.
Lục Trường Sinh trực tiếp bước ra ngoài.
Lần này cũng không hề ẩn giấu khí tức.
Khi đến gần, Hứa Dạ Minh thân hình lóe lên, đột nhiên xoay người tung một cú đấm về ngực Lục Trường Sinh!
Sắc mặt Lục Trường Sinh bình thản, một tay bắt lấy nắm đấm đối phương.
Hứa Dạ Minh thấy không thể nhúc nhích thì sắc mặt biến đổi, tay kia lấy ra một cây bút vẽ, một bức họa đột nhiên hiện ra trước ngọn bút.
Bút vẽ khi đang vẽ vung lên những tàn ảnh, mắt thường căn bản không thể thấy rõ động tác tay Hứa Dạ Minh.
Rất nhanh, một con Bạch Hổ oai vệ như thật xuất hiện trên bức vẽ.
Theo tiếng quát khẽ của Hứa Dạ Minh: "Thanh Mục Bạch Hổ!"
Hình ảnh Bạch Hổ trong bức tranh bỗng thoát ra, biến thành một con thực thể to lớn nhào về phía Lục Trường Sinh mà cắn xé!
Thấy vậy.
Lục Trường Sinh chỉ thoáng liếc mắt, một luồng kim quang từ trong mắt như kiếm xuyên thủng đầu Bạch Hổ.
Trong ánh mắt kinh hãi của Hứa Dạ Minh, Bạch Hổ trực tiếp nổ tung thành một mảng mực lớn rơi xuống đất."Yên tâm, ta không có ác ý với ngươi, đồng thời cũng không hề có ý muốn cướp đoạt đồ vật trên người ngươi." Lục Trường Sinh cười nhạt nói.
Hứa Dạ Minh lại cắn răng căm hận nói: "Ai mà biết được?"
Nói xong.
Muốn vẽ tranh tiếp, lại bị Lục Trường Sinh dùng một ngón tay đầy thánh khí khống chế, khóa chặt tay cầm bút.
Hai tay không động đậy được.
Vậy thì hắn giơ hai chân lên đá vào phía dưới của Lục Trường Sinh."Ha ha, tiểu tử ngươi cũng ghê gớm đấy." Lục Trường Sinh trợn trừng mắt, dùng thủ đoạn tương tự khống chế hai chân Hứa Dạ Minh cùng toàn thân."Tuy nói ta đây không gần nữ sắc, nhưng cái này vẫn cứ nên có."
Nữ sắc thì không có, còn mỗi năm ngón tay cô nương vẫn đang gào khóc đòi ăn.
Hứa Dạ Minh cố giãy giụa nhưng không có bất kỳ hiệu quả nào.
Chỉ có thể trừng mắt nhìn Lục Trường Sinh."Ngươi là thú tộc nào trong tứ đại thú tộc?"
Lục Trường Sinh lắc đầu: "Không phải bên nào cả, ta là nhân tộc."
Hứa Dạ Minh ngẩn người, "Tin tức đã bị tiết lộ sang đại giới khác rồi sao?""Cái này yên tâm, chỉ mình ta biết nhân tộc thôi."
Lục Trường Sinh nói: "Hơn nữa tung tích của ngươi cũng chỉ có ta biết, ta cũng vừa mới nói rồi, ta không có ác ý với ngươi."
Nhưng Hứa Dạ Minh vẻ mặt hung ác, con ngươi run rẩy, nhìn qua căn bản là không tin."Thế nào, vẫn muốn đánh nhau sao?" Lục Trường Sinh cười nói: "Nếu ngươi có thể thoát được, ta đây không cần lăn lộn nữa, trực tiếp bái ngươi làm thầy luôn."
Bái sư?
Hứa Dạ Minh sững sờ.
Lục Trường Sinh nói tiếp: "Ta muốn thu ngươi làm đồ."
Hứa Dạ Minh ngơ ngác, lập tức hừ lạnh nói: "Thu đồ? Thu ta làm đồ đệ rồi sau đó cứ vậy mà lấy Sơn Hải Kinh họa cán làm của mình đúng không?"
Nghe đến đây, Lục Trường Sinh quan sát kỹ Hứa Dạ Minh.
Trạng thái và lời nói của Hứa Dạ Minh hiện tại.
Rõ ràng là có lòng phòng bị sự tham lam rất mạnh, mạnh đến mức cực đoan.
Chỉ sợ là đã trải qua chuyện gì đó.
Thế là, Lục Trường Sinh nói: "Ta có thể thả ngươi, nhưng ngươi đừng có làm chuyện gì xấu nữa. Vừa rồi chúng ta giao đấu ngươi cũng nên biết dù thế nào đi nữa ngươi cũng không phải đối thủ của ta."
Nói xong, Lục Trường Sinh liền giải khai trói buộc với Hứa Dạ Minh.
Hứa Dạ Minh cũng coi như thông minh, không có động thủ, mà ngồi xuống ghế, ngoảnh mặt sang một bên, không nhìn Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh cười nói: "Ta sẽ không chiếm làm của riêng, cái gì của ngươi thì là của ngươi, Sơn Hải Kinh đã chọn ngươi, vậy ắt là có duyên với ngươi.""Ta chỉ là muốn thông qua Sơn Hải Kinh để xác nhận một số chuyện mà thôi."
Thấy vẻ mặt của Hứa Dạ Minh không hề thả lỏng.
Lục Trường Sinh nói: "Được rồi, ta biết bây giờ ngươi không tin, vậy hôm nay đến đây thôi."
Nói xong, Lục Trường Sinh liền hướng ra phía cửa động phủ.
Hứa Dạ Minh sững sờ.
Hoàng Thiên thấy thế cũng bận đuổi theo."Đi như thế nào? Không cần Sơn Hải Kinh nữa rồi sao?"
Lục Trường Sinh cười cười: "Bây giờ không phải lúc, lòng phòng bị của hắn quá nặng rồi."
Hoàng Thiên cười nói: "Xem ra ngươi thu đồ cũng gặp trở ngại à, ngược lại cũng hiếm khi thấy cảnh này.""Sao nào, ngươi đang cười nhạo ta à?""Không có, chỉ là thấy rất mới mẻ thôi."
Thì ra Lục Trường Sinh cũng có một ngày thu đồ lại bị người ta cự tuyệt.
Nếu Hứa Dạ Minh biết được thực lực của Lục Trường Sinh, vậy sẽ có suy nghĩ như thế nào nhỉ?
Khi Lục Trường Sinh và Hoàng Thiên rời khỏi động phủ.
Hứa Dạ Minh do dự một chút chạy ra ngoài dò xét một phen, phát hiện không còn thấy bóng dáng của hai người Lục Trường Sinh, mới thở phào nhẹ nhõm.
Đương nhiên, ngay cả Hứa Dạ Minh cũng không thể nào phát hiện ra.
Sau khi trở lại động phủ, Hứa Dạ Minh vẻ mặt đầy nghi hoặc, dáng vẻ này của đối phương lại khác hẳn so với những người khác.
Muốn rời khỏi nơi thị phi này.
Nhưng mà hiện tại Phượng Minh Tông đang ở trạng thái giới bị, người bên ngoài không vào được, đệ tử trong tông muốn ra ngoài cũng phải xin phép.
Không có việc quan trọng căn bản không ra được.
Nghĩ đến đây.
Hứa Dạ Minh cũng chỉ đành bất đắc dĩ ngồi xuống, tiếp tục vẽ tranh.
Chỉ là trang bia đá Trương Sơn đã cất đi....
Mặt trời mới lên, những tia nắng rọi xuống Phượng Minh Tông.
Nam tử lại một lần nữa đến tiểu viện của Lục Trường Sinh.
Thấy hai người bước ra, nam tử nhẹ nhàng thở ra: "Còn may không tổn hại đến căn cơ."
Lục Trường Sinh sắc mặt tái nhợt, giọng nói hơi yếu ớt: "Có chuyện gì?""Các trưởng lão muốn những người tiếp xúc phượng hồn lần này đến Trưởng Lão điện, cụ thể có chuyện gì thì ta cũng không rõ."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, giấu kỹ hai đồ đệ xong thì cùng Hoàng Thiên đi theo nam tử.
Khi vào đến Trưởng Lão điện, lúc nam tử lấy thân phận lệnh bài, bên trên khắc hai chữ Tần Trạm...
