Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 1632: Mục Phù Sinh cuồng




Quý Dương rất kiêu ngạo, dựa vào hai vị trưởng lão có thực lực do hắn mang đến.

Hắn cho rằng, trực tiếp bắt Mục Phù Sinh cũng không phải chuyện khó khăn gì, dù Mặc gia chủ và viện trưởng Hỗn Linh Học Viện ở đây cũng vậy.

Nhưng Quý Dương không làm thế, mà chọn đối đầu trực diện với Mục Phù Sinh.

Đó là sự kiêu hãnh của hắn.

Đương nhiên... Điều này cũng bởi vì Quý Dương cảm thấy Mục Phù Sinh căn bản không phải đối thủ của hắn.

Tuy vậy, từ đầu đến cuối Quý Dương đều không hề truyền âm bảo hai trưởng lão ra tay.

Quý Dương không làm vậy không có nghĩa là các trưởng lão của Thất Bảo Thánh Tông cũng không làm.

Với bọn họ, sự kiêu ngạo của một người không đáng gì, mà sự kiêu ngạo của cả tông môn mới là thứ cần phải duy trì.

Mục Phù Sinh không chỉ phá đám kế hoạch thông gia của Thất Bảo Thánh Tông với Cửu Bạch Lộ, mà còn nghiền ép Thánh tử của Thất Bảo Thánh Tông ngay trước mặt, với Thất Bảo Thánh Tông mà nói, đây chẳng khác nào một cái tát vào mặt.

Đã dám sỉ nhục Thất Bảo Thánh Tông, vậy thì chỉ có con đường chết.

Thế là một trong hai trưởng lão thừa cơ đánh lén Mục Phù Sinh, ngay cả Mặc gia chủ và viện trưởng Hỗn Linh Học Viện cũng không kịp phản ứng.

Dù có kịp thì Luyện Hư ấn cũng đã tiến đến rất gần Mục Phù Sinh, căn bản không kịp giúp hắn chặn đòn này.

Cửu Bạch Lộ mặt mày căng thẳng, nhân quả thánh quang hiện lên ở mi tâm nàng!

Tiểu Hắc sát khí ngút trời, nhưng hắn không hề nhìn Mục Phù Sinh mà dán mắt vào Quý Dương.

Hắn biết, với thực lực và tính cách của Mục Phù Sinh, tuyệt đối đã đề phòng điều này, đồng thời có biện pháp đối phó.

Đã trưởng lão của đối phương ra tay với Mục sư đệ, vậy Tiểu Hắc liền ra tay với Thánh tử của tông môn các ngươi, rất công bằng mà?

Nghĩ vậy, Tiểu Hắc lao thẳng về phía Quý Dương đang lơ lửng giữa không trung, mặt mày tái mét, hơi thở uể oải!

Một trưởng lão khác thấy vậy, mặt mày khó coi."Các ngươi to gan!"

Nhưng lại bị Mặc gia chủ và viện trưởng ngăn cản đường đi.

Quý Dương nhìn Tiểu Hắc xuất hiện chớp mắt trước mặt, thần sắc hơi đổi, nhưng lại bất lực phóng thích Thất Bảo Ấn, chỉ có thể dùng hai cánh tay đan vào nhau, gắng sức cản một quyền bạo liệt của Tiểu Hắc!

Ầm!

Không hề nghi ngờ.

Dưới một quyền của Tiểu Hắc, Quý Dương bây giờ không còn khả năng chống cự nào, như pháo bắn bị đánh vào đại điện.

Mái vòm và nền đại điện đều xuất hiện một cái lỗ thủng...

Còn bên kia.

Luyện Hư ấn đã bao vây Mục Phù Sinh.

Mục Phù Sinh thấy vậy, cũng không ngạc nhiên, đôi mắt bình thản như thể đã sớm đoán trước chuyện này.

Hắn giơ tay, lòng bàn tay như muốn chạm đến Lôi Long đang gào thét, tử điện lan tràn trong tầng mây.

Ngay sau đó, bàn tay đột nhiên nắm chặt.

Nắm lấy mấy sợi lôi đình chi lực, ném về phía Luyện Hư ấn!

Giờ khắc này.

Toàn bộ lôi đình chi lực trong mây đen dường như bị Mục Phù Sinh nắm vào lòng bàn tay, hóa thành một cột sáng lôi đình to lớn, ầm vang giáng xuống!

Trực tiếp đánh nát cái Luyện Hư ấn của trưởng lão kia!

Mọi người đều sững lại, thấy cảnh này đến hô hấp cũng ngưng trệ.

Thật không thể tin nổi.

Làm sao có thể?

Trưởng lão kia là cường giả Quân Thần cảnh trung kỳ!

Luyện Hư ấn này so với Thất Bảo Ấn hợp nhất của Quý Dương còn mạnh hơn không ít!

Nhưng lại bị Mục Phù Sinh hóa giải dễ như trở bàn tay thế này?

Nhưng mà.

Người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề xem kĩ xảo.

Chỉ những người tu đạo có cảnh giới tương đối thấp mới có ý nghĩ đó.

Nhưng Mặc gia chủ, viện trưởng, Cửu Bạch Lộ, hai trưởng lão của Thất Bảo Thánh Tông và cả Quý Dương vừa bò dậy từ dưới hố mới hiểu ra.

Đám mây đen kia, bắt đầu ngưng tụ từ lúc Mục Phù Sinh tung ra thượng cổ thần lôi tấn công đầu tiên.

Lúc đầu, bọn họ không để ý, chỉ cho rằng đây bất quá là thiên địa dị tượng do thượng cổ thần lôi và sức mạnh kiếp lôi cộng hưởng mà ra.

Dù sao, đạo tắc chi lực và cảnh giới khi cường đại đến mức nhất định, chỉ cần phất tay cũng có thể tạo ra các loại dị tượng thiên địa, đây cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng mà.

Không ai nghĩ rằng trong đó là do Mục Phù Sinh không ngừng cố ý tích tụ sức mạnh kiếp lôi.

Rồi khi trưởng lão đối hắn ra tay thì hắn mới ngưng tụ đạo kiếp lôi này thành cột sáng lôi đình để đối phó.

Điều này cũng có nghĩa... Hắn đã nghĩ đến điểm này từ khi mới giao thủ với Quý Dương?

Tất cả các cường giả ở đây đều lộ vẻ mặt ngưng trọng.

Nếu thật là vậy, thì người trẻ tuổi kia có chút đáng sợ quá.

Người bình thường đi một bước nhìn một bước, người thông minh hơn một chút là đi một bước nhìn hai bước.

Còn Mục Phù Sinh lại đi một bước không biết nhìn trước bao nhiêu bước...

Lúc này, Mục Phù Sinh cúi đầu nhìn về phía hai trưởng lão kia, cười nhạo nói: "Cảm thấy nhục nhã nên muốn giết ta sao? Nếu giết được ta thì cũng còn chút, nhưng các vị tự xưng là cường giả tông môn hàng đầu lại đi đánh lén hậu bối, đã vậy còn không thành công, ta thấy ngược lại càng thêm mất mặt."

Hai trưởng lão mặt mày âm trầm, lửa giận trong mắt không ngừng bốc lên.

Muốn ra tay, nhưng Mặc gia chủ và viện trưởng Hỗn Linh Học Viện đã chặn kín đường công kích của bọn họ."Sỉ nhục Thất Bảo Thánh Tông... Ngươi chắc là chịu nổi sự truy sát mưa gió sau này chứ?" Một trong hai trưởng lão mặt mày âm trầm nói.

Mục Phù Sinh lắc đầu: "Nếu Thất Bảo Thánh Tông không có chút khí phách này thì mới đáng xấu hổ, đi đối phó một tên tiểu bối mà Thất Bảo Thánh Tông phải dùng tâm tư như vậy truy sát... Nếu ta là cao tầng của Thất Bảo Thánh Tông, ta cũng không làm loại chuyện mất mặt thế này."

Dù biết Mục Phù Sinh đang khích tướng.

Nhưng hai trưởng lão lại không nói gì, vì những gì Mục Phù Sinh nói là sự thật.

Một khi Thất Bảo Thánh Tông phái ra lực lượng lớn chỉ vì chuyện này để truy sát một tiểu bối... Thanh danh của Thất Bảo Thánh Tông ở Thương Huyền đại lục thật sự sẽ rất xấu.

Lúc này Quý Dương cũng hồi phục một chút sức lực, thở hổn hển nhìn Mục Phù Sinh nói: "Ngươi xác thực rất mạnh... Chỉ tiếc, thế lực phía sau ngươi không ra gì."

Mục Phù Sinh lộ vẻ kỳ lạ, nhưng không nói gì."Chuyện thông gia, Thất Bảo Thánh Tông sẽ không hủy bỏ." Quý Dương nhìn Cửu Bạch Lộ, sau đó lại dời mắt sang quốc chủ Cửu Long."Tiếp theo sẽ là tranh đấu giữa các thế lực, nếu Cửu Long Thần Triều không đồng ý thông gia, tức là chấp nhận phải chịu cơn thịnh nộ của Thất Bảo Thánh Tông.""Điều gì nên nhẹ điều gì nên nặng, ta hi vọng quốc chủ hiểu rõ."

Nói đến đây.

Quý Dương nhìn Mục Phù Sinh thật sâu một chút, rồi trực tiếp rời đi.

Hai trưởng lão cũng theo sau.

Khi đám người vừa đi khỏi.

Những người có cảnh giới thấp đều ngồi liệt trên đất.

Các đại thần lại lộ vẻ kinh hoàng."Quốc chủ... Thất Bảo Thánh Tông trả thù chúng ta thì làm sao chịu nổi chứ!""Hay là cứ đồng ý đi, hơn nữa nói đi nói lại thì việc kết thân với Thất Bảo Thánh Tông cũng sẽ chỉ có lợi cho Cửu Long Thần Triều thôi.""Đây tuyệt đối là một cuộc mua bán có lợi hơn hại đấy!"

Ai có thể ngờ được?

Sau khi Quý Dương bị Mục Phù Sinh đánh bại, thậm chí còn có nhiều đại thần chọn đồng ý thông gia với Thất Bảo Thánh Tông hơn?

Quốc chủ Cửu Long mặt mày khó coi, nhưng không lên tiếng.

Lúc này.

Giọng của Cửu Bạch Lộ đột nhiên vang lên, mọi người theo tiếng nhìn sang.

Chỉ thấy Cửu Bạch Lộ đang nắm tay Mục Phù Sinh, cười tươi như hoa, nhưng trong nụ cười lại ẩn chứa sự kiên định."Dù thế nào đi nữa, bên cạnh ta chỉ có một người, người này chỉ có thể là hắn."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.