Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 1657: Cẩn thận Tam trưởng lão?




Hoà nhau ư
Chỉ có Hiên Viên Triệt hiểu rõ, mình đã thua
Mặc dù hắn vẫn còn át chủ bài chưa dùng đến, nhưng hắn tin Diệp Thu Bạch cũng vậy
Hơn nữa, về cảnh giới vốn Hiên Viên Triệt đã chiếm ưu thế
Ngay cả thương thế, Hiên Viên Triệt cũng nặng hơn
Hiên Viên Triệt phải mất ba ngày mới có thể xuống giường đi lại, nhưng Diệp Thu Bạch hai ngày đã được các học viên khác dẫn đi tham quan học viện
Nghĩ đến đây
Vẻ mặt Hiên Viên Triệt dần trở nên nghiêm trọng, trong lòng tựa hồ đã quyết định điều gì
Hắn lấy ra từ trong ngực một khối ngọc bội hình kiếm, đặt lên bàn rồi rót kiếm khí đặc hữu của kiếm pháp Hiên Viên thị vào
Rất nhanh, một giọng nói từ bên trong truyền ra
"Hiên Viên Triệt, con đã thấy Diệp Thu Bạch rồi chứ
Hiên Viên Triệt gật đầu nói: "Gặp rồi
"Vậy con chắc đã truyền đạt ý của Hiên Viên thị cho hắn rồi chứ
Dù sao chúng ta cũng không muốn làm lớn chuyện ở Thương Huyền Học Viện, dù thủ hộ thú đã sắp chết, nhưng vẫn còn chút dư uy
Thương Huyền Học Viện, là nơi duy nhất ở đại lục Thương Huyền có thể liên lạc được với Thương Huyền thủ hộ thú
Dù chỉ là liên lạc và không có giao tình gì, nhưng so với các thế lực khác vẫn hơn được một mối quan hệ, nên vẫn cần kiêng dè một chút
Nghe đến đây, Hiên Viên Triệt cười khổ một tiếng: "Đã kể rõ đầu đuôi cho hắn rồi
Nghe thấy tiếng cười khổ của Hiên Viên Triệt, đại trưởng lão Hiên Viên thị ở đầu kia ngọc bội trầm giọng nói: "Hắn cự tuyệt rồi phải không
Vậy hết cách rồi, truyền thừa Thanh Vân Kiếm Chủ quá quan trọng với chúng ta, hơn nữa thằng nhóc Diệp Thu Bạch kia thiên phú quá mức yêu nghiệt, chỉ có thể cưỡng ép xử lý ở Thương Huyền Học Viện thôi
"Đại trưởng lão, ta thấy làm vậy không ổn lắm, sao không kết giao với một kẻ yêu nghiệt, mà phải trở mặt với hắn
Đại trưởng lão hơi sững sờ
Nói thật, ông ta đúng là chưa từng nghĩ đến như vậy
Hiên Viên thị là thế lực hàng đầu của đại lục Thương Huyền… thậm chí của toàn bộ Hỗn Độn Giới, những thế lực có thể sánh vai với họ chỉ đếm trên đầu ngón tay
Là một thế lực hàng đầu lại còn là gia tộc thượng cổ có huyết mạch truyền thừa, bọn họ chưa từng nghĩ đến chuyện kết giao với ai, hay đúng hơn là chưa bao giờ nghĩ đến hai chữ 'kết giao' trong đầu
Từ trước đến giờ chỉ có người khác muốn leo lên, muốn giao hảo với họ
Lâu dần, tư duy đó đã trở thành thói quen, mà khi tư duy đó thành thói quen, nội tâm bọn họ sẽ càng thêm bành trướng, càng thêm cao ngạo..
Thấy đại trưởng lão trầm mặc, Hiên Viên Triệt thừa thắng xông lên nói: "Đại trưởng lão cũng đã tận mắt thấy thiên phú kiếm đạo của Diệp Thu Bạch rồi, chắc hẳn biết chỉ cần hắn không chết, sau này nhất định sẽ đứng trên đỉnh cao kiếm đạo của Hỗn Độn Giới, giao hảo với người như vậy, Hiên Viên thị chúng ta chắc chắn không lỗ mà
"Còn về chuyện mất mặt..
đợi Diệp Thu Bạch trưởng thành, người khác sẽ chỉ thấy Hiên Viên thị có tầm nhìn xa trông rộng
Với lại, Hiên Viên thị chúng ta cần để ý đến ánh mắt của người khác bao giờ chứ
Nghe vậy, đại trưởng lão cuối cùng cũng lên tiếng, cười khổ nói: "Cũng là một cách giải quyết, nhưng truyền thừa Thanh Vân Kiếm Chủ với Hiên Viên thị ta là thứ nhất định phải có, không chỉ truyền thừa Thanh Vân Kiếm Chủ..
mà cả kiếm cốt của Diệp Thu Bạch cũng vậy
"Cho nên chúng ta đã định sẵn đối địch với Diệp Thu Bạch
Đến đây, giọng đại trưởng lão cũng trở nên hung ác, trầm giọng nói: "Đã định sẵn là địch, đối mặt với nhân vật yêu nghiệt như vậy, chỉ có thể nhanh chóng bóp chết từ trong trứng nước
Nói xong, kiếm khí trên ngọc bội hình kiếm tiêu tán, lại biến thành một viên ngọc bội bình thường
Hiên Viên Triệt thở dài một tiếng nặng nề, đeo lại ngọc bội vào cổ rồi nhìn ra bầu trời bên ngoài đang dần tối, nói: "Xem ra, Hiên Viên thị có duyên không phận với một siêu cấp thiên kiêu như vậy rồi
Bất quá
Hiên Viên Triệt cũng không cho rằng Hiên Viên thị sẽ thất bại
Hắn đối với Diệp Thu Bạch tối đa chỉ là tiếc tài, thấy một yêu nghiệt như vậy cứ thế chết thì quá đáng tiếc thôi
Một phương là gia tộc cổ xưa trải qua hàng ngàn hàng vạn năm, nội tình tích lũy trong dòng sông lịch sử dài như vậy, làm sao mà một tên nhóc mới xuất hiện có thể so sánh
Dù cho hắn có là thiên tài hiếm có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng một thiên tài chưa trưởng thành thì có gì đáng uy hiếp
Nghĩ đến đây
Hiên Viên Triệt lắc đầu, sau khi tiếc rẻ thở dài liền tiếp tục tu luyện để khôi phục thương thế
..
Một bên khác
Chuyện Diệp Thu Bạch giao đấu với Hiên Viên Triệt trong học viện đã lan truyền khắp nơi
Mọi người đều biết, Diệp Thu Bạch đã dùng thực lực nhị trọng lôi kiếp đánh bại Hiên Viên Triệt đứng thứ tư bảng Thương Huyền
Không những thế, ngay cảnh giới đó hắn đã bước vào kiếm đạo quy tắc chi cảnh
Bất kể điều nào cũng là những chuyện không tưởng đối với bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng sau chuyện này, những học viên nội viện cả ngày ngồi chờ bên ngoài sân nhỏ của Diệp Thu Bạch, la hét đòi luận bàn đã rời đi, trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều
Ngay cả học viên dẫn đường tham quan học viện cũng tỏ vẻ tôn trọng Diệp Thu Bạch hơn
Quả nhiên
Đối với những người tự cho mình là thiên tài kiêu ngạo này, chỉ cần thể hiện ra thiên phú và thực lực mạnh hơn, tốt nhất là đè những thứ mà họ vẫn lấy làm kiêu ngạo xuống đất chà đạp thì họ sẽ ngoan ngoãn hơn nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là bọn họ vẫn thắc mắc
Tại sao một nơi man di, vừa mới dựng lại từ đống đổ nát là Thanh Tiêu Học Viện lại có yêu nghiệt như vậy
Liệu Thanh Tiêu Học Viện có gánh nổi vận khí của loại người như Diệp Thu Bạch không
Đêm xuống
Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh kết thúc một ngày tham quan, trở về tiểu viện
Vừa lúc chuẩn bị mở cửa sân ra
Bàn tay định đẩy cửa sân của Diệp Thu Bạch đột ngột dừng lại, vẻ mặt chậm rãi nghiêm trọng, hai mắt nhắm lại
Thấy động tác này của Diệp Thu Bạch, Hứa Dạ Minh cũng lập tức hiểu ý, Sơn Hải Kinh đã vào tay, mắt lộ ra ánh u nhìn chằm chằm cửa sân, ánh mắt dường như muốn xuyên thủng cửa sân
Lúc này
Một giọng nói khá già nua từ bên trong vọng ra
"Được rồi, ta không có ác ý, vào đi
Theo giọng nói, một làn gió nhẹ thổi qua, đẩy cửa sân từ trong ra ngoài
Và một lão giả đang ngồi ở ghế đá ngay trước cửa sân hiện ra trong tầm mắt của hai người Diệp Thu Bạch
Người này bọn họ cũng nhận ra
Đại trưởng lão của Thương Huyền Học Viện
Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch liếc nhìn nhau, nhớ đến ánh mắt hoàn toàn khác biệt của đại trưởng lão và Tứ trưởng lão đối với họ trước đó
Tứ trưởng lão chắc chắn là không có ý tốt với bọn họ
Nhưng chỉ có vị đại trưởng lão này..
bọn họ nhìn không thấu
Nghĩ đến đây, Thanh Vân Kiếm đã nằm trong tay Diệp Thu Bạch, sẵn sàng rút kiếm ra khỏi vỏ bất cứ lúc nào
Hứa Dạ Minh cũng nắm chặt Sơn Hải Kinh trong tay
Thấy vậy, đại trưởng lão thản nhiên nói: "Đề phòng của các ngươi vẫn rất cẩn thận, nhưng đây là chuyện tốt
"Lão phu đến đây chỉ muốn nói với các ngươi, muốn làm gì thì cứ làm, nhưng cũng không cần quá mức phô trương, chuyện thân phận cũng nên suy nghĩ kỹ rồi mới làm, nếu xảy ra chuyện gì thì cứ đến tìm lão phu, lão phu giúp các ngươi gánh
"À phải rồi..
Cẩn thận Tam trưởng lão
Nói xong, đại trưởng lão liền rời khỏi tiểu viện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.