Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 208: Bày trận thiên lộ!




Thần vật xuất thế.

Có ba đặc điểm.

Thứ nhất, nơi đây sẽ có đông đảo kỳ trân dị thú canh giữ.

Thứ hai, sẽ tạo thành dị tượng thiên địa!

Thứ ba, chính là tình huống hiện tại, linh khí bùng nổ.

Giờ phút này.

Bắc Vực, nơi Cực Bắc Băng Nguyên, linh khí bùng nổ, biến thành một cơn bão linh khí, lan tràn ra bốn phía!

Những ma thú ở sâu trong băng nguyên, cũng liên tiếp đột phá!

Thế là, các đại tông môn phỏng đoán, trong Cực Bắc Băng Nguyên có thần vật xuất thế!

Tin tức vừa truyền ra.

Sóng gió nổi lên ngập trời!

Tất cả thế lực đều đổ về Bắc Vực, vùng đất cực bắc!

Hồng Anh tự nhiên cũng biết tin tức này.

Thần vật xuất hiện.

Khiến Hồng Anh có ý nghĩ mới.

Nếu như có thể đoạt được thần vật này.

Không chỉ có thể nâng cao thực lực.

Mà còn có thể nâng cao uy vọng của Vân Hoàng Đế Quốc!

Vân Chiến cũng gật đầu nói: "Bệ hạ, thần vật này nhất định phải đoạt lấy, đây là trận chiến đầu tiên để xây dựng lại Vân Hoàng Đế Quốc!"

Cửu Thiên Bộ còn lại cũng gật đầu theo.

Rõ ràng, ý nghĩ của bọn hắn giống Vân Chiến!

Nghe vậy, Hồng Anh lập tức hạ lệnh: "Được, các vị, chuẩn bị một chút, tiến về Cực Bắc Băng Nguyên."

Nam Vực, Tàng Đạo Thư Viện.

Trong Thảo Đường.

Tần Thiên Nam báo tin cho Lục Trường Sinh.

Nghe tin Lục Trường Sinh có chút kinh ngạc.

Không phải vì sự thèm khát thần vật bí ẩn kia.

Mà là, Cực Bắc Băng Nguyên?

Thần vật xuất hiện?

Không phải giới vực chi tâm kia đang giở trò chứ?

Phải biết, giới vực chi tâm đang ở sâu trong Cực Bắc Băng Nguyên!

Tần Thiên Nam nói: "Sao, Trường Sinh, có muốn đi cùng không?"

Nếu Lục Trường Sinh bằng lòng đi.

Vậy thì thần vật cũng tự nhiên sẽ thuộc về Lục Trường Sinh.

Dù sao, bây giờ Lục Trường Sinh.

Chính là người mạnh nhất được công nhận trên đại lục này!

Một mình diệt hai cường giả Hư Thần cảnh của Phật môn.

Với thực lực này, thế lực nào là đối thủ của Lục Trường Sinh?

Lục Trường Sinh lại lắc đầu: "Không đi."

Nếu đúng là giới vực chi tâm, lấy được nó, chẳng khác nào cầm một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Dù sao, mục tiêu của đám người phía trên kia, rất có thể chính là giới vực chi tâm này.

Lục Trường Sinh dù đã cải tiến Cửu U Hoàng Tuyền Đại Trận, dù đối phương có đánh tới Thảo Đường cũng không sao.

Nhưng, có thể bớt chuyện thì nên bớt.

Đây là nguyên tắc nhất quán của Lục Trường Sinh.

Tuyệt đối không chủ động trêu chọc thị phi!

Chuyện của đồ nhi đã khiến hắn đau đầu.

Hắn không muốn đi cầm thêm củ khoai nóng bỏng tay này nữa.

Nghe Lục Trường Sinh trả lời.

Tần Thiên Nam nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ, nhưng cũng không thấy có gì ngoài dự liệu.

Hắn đến hỏi chỉ là để cho có thôi chứ cũng không trông mong gì.

Tính cách của tên nhóc thối Lục Trường Sinh này hắn còn lạ gì?

Mà một bên, Diệp Thu Bạch đi đến nói: "Sư tôn, sư muội chắc sẽ đi, con muốn qua giúp nàng."

Nghe vậy.

Lục Trường Sinh liếc nhìn Tần Thiên Nam.

Thật là!

Đây mới là mục đích của ngươi, lão cáo già này đúng không.

Tần Thiên Nam mỉm cười, lại giả bộ không biết gì, dang hai tay.

Ninh Trần Tâm nghe vậy cũng đi tới bên cạnh Diệp Thu Bạch, cười nói: "Sư tỷ đã xây dựng lại Vân Hoàng Đế Quốc, chắc chắn sẽ nắm bắt cơ hội lần nữa khẳng định uy danh.""Chúng ta là một phần tử của Thảo Đường, tự nhiên phải hỗ trợ."

Tiểu Hắc không lên tiếng, cũng đứng sau lưng Diệp Thu Bạch.

Nhìn một màn này.

Lục Trường Sinh đầy vẻ bất lực.

Ta biết ngay mà!

Ta biết ngay mà!

Lão cáo già Tần Thiên Nam này cứ đến là y như rằng không có chuyện gì tốt cả!

Bất quá các đệ tử đều nói đến nước này.

Lục Trường Sinh có thể làm sao bây giờ?

Còn có thể cự tuyệt sao?

Đành phải gật đầu: "Đi nhanh đi nhanh! Đừng có đứng vướng mắt ta!"

Nghe Lục Trường Sinh đồng ý.

Diệp Thu Bạch ba người mới cùng Tần Thiên Nam rời đi.

Khi tất cả thế lực bắt đầu lên đường đến Cực Bắc Băng Nguyên.

Lục Trường Sinh vẫn đang suy nghĩ.

Nếu thật là do giới vực chi tâm cố tình gây ra.

Vậy thì sự tình chỉ sợ không quá đơn giản.

Dù sao, mục đích của người thượng giới chính là giới vực chi tâm này.

Bây giờ, giới vực chi tâm không còn ẩn giấu, chủ động xuất hiện, tất yếu sẽ để người thượng giới chú ý!

Đến lúc đó.

Chỉ sợ bọn họ sẽ sớm thực hiện kế hoạch, giáng lâm nơi đây!

Càng nghĩ, mạch suy nghĩ của Lục Trường Sinh càng rõ ràng.

Hiện giờ, thực lực của Hồng Anh còn chưa khôi phục hoàn toàn.

Lúc này giáng lâm nơi đây, chỉ sợ vẫn không phải là đối thủ của bọn họ.

Giống như Lạc Nhật Vương Triều là chấp niệm của Diệp Thu Bạch.

Việc chinh chiến thiên lộ, các cường giả thượng giới cũng là chấp niệm của Hồng Anh!

Chấp niệm này, chỉ có Hồng Anh tự tay giải quyết mới có thể phá vỡ!

Nếu không đến thời khắc mấu chốt.

Lục Trường Sinh sẽ không có ý định ra tay giúp đỡ.

Với thực lực hiện tại của Hồng Anh, chắc chắn sẽ không phải là đối thủ.

Nghĩ tới đây, Lục Trường Sinh đứng dậy khỏi ghế nằm."Haizzz, thật đúng là không cho ta yên lòng.""Trước giúp đám nhóc ranh này một tay vậy."

Nói xong, liền rời đi tại chỗ!

Trong chớp mắt, đã xuất hiện ở rìa thiên lộ tàn lụi.

Nơi này.

Là lối đi duy nhất để Man Hoang giới vực thông đến thượng giới.

Đồng thời, cũng là con đường duy nhất để đối phương giáng lâm nơi đây.

Lục Trường Sinh mở tay.

Một luồng khí tức vô cùng khủng bố, bộc phát ra từ thân thể của Lục Trường Sinh!

Ngay lập tức, nó khuếch tán khắp xung quanh thiên lộ!

Những khí tức này, tràn ngập nơi đây.

Tạo thành một đạo trận pháp!

Ngăn cách tất cả khí tức bên trong Man Hoang giới vực!

Không sai.

Lục Trường Sinh ngăn cách khí tức trong Man Hoang giới vực.

Chính là để phòng người thượng giới cảm nhận được khí tức mà giới vực chi tâm tản ra khi xuất hiện!

Để tránh đối phương sớm giáng lâm nơi đây!

Sau khi bày trận pháp ngăn cách xong.

Lục Trường Sinh nghĩ nghĩ, lại bày thêm các sát trận ở đây.

Trong đó có cả Kiến Mộc Khốn Long Trận.

Cùng đại trận phong tỏa không gian!

Còn có bốn sát trận khác!

Và bốn sát trận này, dưới sự khống chế có ý của Lục Trường Sinh, sẽ không thể tiêu diệt toàn bộ thế lực muốn giáng lâm ở đây.

Nhưng, ít nhất cũng có thể tiêu hao mấy phần lực lượng của đối phương chứ.

Mặc dù không thể trực tiếp ra tay giúp Hồng Anh giải quyết đối phương.

Nhưng, âm thầm tiêu hao một chút sức lực của đối phương thì vẫn được.

Còn lại, cứ giao cho chính Hồng Anh.

Con đường của một người, không phải dựa vào người khác, cũng không phải dựa vào sư tôn mà đi.

Mà là phải dựa vào chính mình.

Một khi giúp đỡ.

Nhìn qua là giúp đỡ, kì thực là không có trách nhiệm với đồ nhi.

Con đường tu đạo, vốn là gập ghềnh.

Có vô số hố hãm, cạm bẫy.

Nếu Lục Trường Sinh trải bằng nó, làm cho con đường này bằng phẳng tuyệt đối.

Vậy làm sao mà tăng thực lực lên?

Khi gặp phải địch nhân mạnh hơn thì phải làm gì?

Lục Trường Sinh cũng không thể luôn đi theo bên cạnh bọn họ được chứ?

Phải biết.

Lý tưởng cả đời của hắn chính là trở thành một con cá ươn...

Mà muốn thực hiện được lý tưởng này, cần các đệ tử nhanh chóng trưởng thành.

Như vậy mới có thể an tâm câu cá.

Sau khi làm xong mọi chuyện.

Lục Trường Sinh mới trở lại Thảo Đường....

Mà giờ khắc này.

Bên ngoài Cực Bắc Băng Nguyên, vô số thế lực tụ tập!

Cơn bão linh khí lần này.

Sức mạnh ẩn chứa bên trong, có khi còn mạnh hơn cả bí cảnh sa mạc Nam Vực!

Cấp độ thần vật này, e là đã vượt quá tưởng tượng của mọi người.

Nhưng.

Bây giờ bọn họ lại gặp phải một khó khăn.

Nên làm thế nào để vào sâu trong Cực Bắc Băng Nguyên?

Phải biết, môi trường ở đó vô cùng khắc nghiệt, còn có vô số ma thú cường đại thần bí tồn tại!

Dù là cường giả Càn Nguyên cảnh, cũng khó bước được nửa bước!

(hết chương)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.