Nói đến đây là hết.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Dương Tề.
Không cần phải làm đến bước này chứ?
Hay là nói, Dương Tề thật sự tin tưởng bọn hắn đến thế à?
Ngay cả Dương Chấn Hoài, cũng nhìn về phía Dương Tề.
Bất quá, trong lòng có chút vui mừng.
Làm gia chủ, những lúc cần quyết đoán, nhất định phải có khí phách, phải quyết đoán.
Đương nhiên, không phải là dũng mà không mưu.
Bây giờ, Dương Tề hiển nhiên có tâm tính này.
Diệp Thu Bạch cũng có chút bất ngờ khi nhìn về phía Dương Tề.
Người này, ngược lại rất quyết đoán.
Các trưởng lão đều nhìn nhau không biết nói gì.
Bọn họ cũng không ngờ, Dương Tề lại làm đến nước này.
Nhưng, đã đến mức này rồi.
Các trưởng lão cũng không có lý do từ chối.
Nếu như có thể như vậy mà có được quyền kế thừa gia chủ Dương gia.
Đối với bọn họ mà nói, có tác dụng cực lớn.
Các trưởng lão nhao nhao gật đầu."Vậy thì tốt, đã Dương Tề ngươi đảm bảo như thế, vậy chúng ta cũng tạm thời tin.""Bất quá, chuyện lần này không phải trò đùa, vẫn cần thương lượng đối sách."
Thế nhưng, Dương Tề cũng không để ý đến các trưởng lão nữa, mà dẫn theo Diệp Thu Bạch ba người, đi đến trước mặt Dương Chấn Hoài, bàn bạc đối sách.
Trong lòng Dương Tề.
Mấy vị trưởng lão này chỉ là đám người não tàn.
Coi như lần này thất bại.
Dương gia cũng hết!
Bọn họ đạt được cái quyền kế thừa Dương gia còn có tác dụng gì?
Mấy loại người đầu óc có vấn đề này, để bọn họ bàn đối sách, có làm nên trò trống gì?
Không thêm phiền đã là tốt rồi.
Lúc này, Dương Tề cũng bắt đầu nói rõ tình hình."Hiện tại, Lý gia và Khang gia, đang từng bước ép sát chúng ta.""Hơn phân nửa thế lực của chúng ta đã bị xâm chiếm hoàn toàn.""Phía đông thương đường phố và phía bắc thương đường phố còn đang cố gắng chống đỡ, nhưng chắc cũng không cầm cự được quá lâu."
Phía đông và phía bắc thương đường phố, bây giờ là nơi có thế lực cuối cùng của Dương gia.
Cũng là khu vực trọng yếu nhất.
Một khi bị xâm chiếm, vậy nguồn thu nhập của Dương gia sẽ hoàn toàn mất sạch.
Dù sao, tài nguyên nhập khẩu từ bên ngoài cũng cần có nơi để bán.
Dương Chấn Hoài nhìn về phía Diệp Thu Bạch ba người, hỏi: "Các tiểu hữu có biện pháp gì tốt không?"
Diệp Thu Bạch nghĩ ngợi một chút, đối diện Dương Chấn Hoài cũng không hoảng hốt, hỏi: "Chiến lực đỉnh phong của hai bên có bao nhiêu?"
Dương Tề vội nói: "Cái này không cần lo lắng, chiến lực đỉnh phong của hai bên, những người trên Đế Cảnh sẽ không ra tay."
Thạch Sinh gật đầu nói: "Vậy thì còn tốt."
Diệp Thu Bạch vỗ vai Thạch Sinh, nói: "Khiêm tốn chút có được không."
Tiểu Hắc thì chất phác nói: "Đây chẳng phải sự thật sao?"
Diệp Thu Bạch vui vẻ nói: "Cũng đúng."
Nhìn ba người này đối thoại.
Dương Tề cũng nhẹ nhàng thở ra.
Dương Chấn Hoài thì cười khổ một tiếng.
Hắn, một gia chủ cũng mới Bán Đế mà thôi!
Không giữ mặt mũi à!
Dương Chấn Hoài cười nói: "Ba vị tiểu hữu, nói vậy, những người dưới Đế Cảnh, các ngươi đều không có vấn đề gì sao?"
Diệp Thu Bạch khẽ gật đầu.
Nếu như nói, trước đó bọn họ cần ba người liên thủ, thậm chí phải dùng át chủ bài, mới có thể đánh giết một cường giả Bán Đế xung kích Đế Cảnh.
Bây giờ, cảnh giới của bọn họ đều đã tăng lên.
Tự nhiên không đáng kể.
Huống chi, Diệp Thu Bạch cũng muốn kiểm nghiệm thử thực lực kiếm đạo hiện tại của mình.
Dương Chấn Hoài liền bắt đầu mưu tính: "Phía đông đường đi, bây giờ thế lực yếu nhất, cho nên, ta muốn ba vị tiểu hữu đến phía đông đường đi, các ngươi thấy sao?"
Dương Tề lại nhíu mày, có vẻ như cảm thấy quyết định này của cha có chút không ổn.
Nhưng lại không nói ra được.
Diệp Thu Bạch lại trực tiếp vạch ra sơ hở, nói: "Làm vậy mặc dù an toàn nhất, nhưng mà, thế cục bây giờ của chúng ta hiển nhiên đang ở thế yếu.""Muốn lật bàn, cứ cẩn thận như vậy thì không được, như vậy sẽ chỉ bị đối phương gặm nhấm từ từ."
Nghe Diệp Thu Bạch nói.
Dương Chấn Hoài và Dương Tề đều khẽ gật đầu.
Diệp Thu Bạch tiếp tục nói: "Bây giờ, cần phải mạo hiểm hơn một chút, mới có thể chuyển bại thành thắng.""Vậy phải làm như thế nào?"
Dương Tề hỏi: "Bây giờ, chúng ta cứ làm chắc ăn, chờ Long gia đến cứu viện, chẳng phải có thể dễ dàng thắng sao?""Ta hỏi ngươi một vấn đề trước."
Diệp Thu Bạch nhìn chằm chằm Dương Tề, nói: "Chuyện Long gia đến trợ giúp, đối phương có biết không?"
Dương Tề sững sờ.
Dương Chấn Hoài thì cười ở một bên, hiển nhiên, ông cũng hiểu vấn đề nằm ở đâu."Chuyện mà đối phương biết, sao lại để các ngươi như ý được?""Cho nên, nếu các ngươi lựa chọn làm chắc ăn, vậy đối phương nhất định sẽ tìm mọi cách phá cục!"
Nghe đến đây.
Dương Tề giật mình, "Cho nên, hiện tại chúng ta chủ động xuất kích, mới có thể đạt được hiệu quả bất ngờ!"
Diệp Thu Bạch gật đầu cười."Cho nên, đề nghị của ta là, chúng ta trước hết giải quyết thế lực tương đối yếu ở bắc bộ đường đi, sau đó mới dồn lực lượng đến đông bộ đường đi, hình thành thế bao vây."
Nghe kế hoạch này.
Dương Chấn Hoài tán đồng gật đầu.
Cách này, thực sự có thể thực hiện được!
Nhìn qua đơn giản.
Nhưng, lại tính kế luôn cả tâm lý đối phương vào.
Dương Chấn Hoài nói: "Đã vậy, vậy cứ làm theo cách của Diệp tiểu hữu."
Lập tức, gọi đội trưởng hộ vệ Dương gia đến, đem sự tình phân phó.
Diệp Thu Bạch ba người, cũng cùng Dương Tề đi về phía bắc đường đi....
Bắc bộ đường đi.
Là một trong những nơi sản nghiệp trọng yếu của Dương gia.
Nếu như bắc bộ đường đi và đông bộ đường đi đều bị công phá.
Vậy Dương gia, cũng chỉ còn là hữu danh vô thực.
Chỉ có điều, sách lược của Lý gia và Khang gia bây giờ là đánh từ một điểm đến toàn bộ.
Sau khi dồn toàn lực công phá đông bộ đường đi, mới chuyển hướng bắc bộ.
Cho nên, thế lực ở bắc bộ đường đi, tương đối yếu kém.
Giờ phút này.
Thống lĩnh Khang Lý hai nhà ở bắc bộ đường đi.
Là đại trưởng lão Khang gia, một cường giả Bán Đế!
Đại trưởng lão Khang gia nghe thuộc hạ báo cáo, nói: "Đông bộ đường đi còn chưa đánh xuống được sao?"
Thuộc hạ lắc đầu nói: "Bên đó phòng thủ hơi ương ngạnh, đoán chừng còn cần hai ngày nữa."
Đại trưởng lão khẽ nhíu mày, nói: "Bảo bên kia nhanh tay lên, chậm thì sinh biến!"
Thuộc hạ gật đầu, lập tức lui xuống truyền mệnh lệnh.
Mà gã vừa ra ngoài.
Lại có một thuộc hạ khác, vội vàng chạy đến!"Báo... báo!"
Đại trưởng lão cau mày nói: "Gấp gáp như vậy làm gì?"
Thuộc hạ mặt lộ vẻ hoảng hốt, trong mắt đầy vẻ kinh sợ!"Dương... Dương gia đánh tới!"
Nghe vậy, đại trưởng lão vỗ bàn đứng dậy, mặt đầy vẻ giận dữ!"Dương gia sao có thể còn thừa thực lực chủ động tấn công?"
Thuộc hạ rối rít nói: "Bọn chúng hình như tìm được ngoại viện...""Ngoại viện?"
Đại trưởng lão cau mày nói: "Chẳng lẽ, chúng không sợ thế lực liên hợp của hai nhà Khang Lý chúng ta?"
Thuộc hạ không trả lời.
Hiển nhiên gã cũng không biết.
Đại trưởng lão suy nghĩ một hồi, liền nói: "Đi, chúng ta đi xem thử."
Nói xong, dẫn đội quân tập kết ở bắc bộ đường đi, đi về phía nơi khởi nguồn.
Giờ phút này.
Diệp Thu Bạch cầm Ám Ma trong tay, chém giết một cường giả Hư Thần cảnh hậu kỳ ngay trước mắt!
Tiểu Hắc cũng gầm nhẹ một tiếng, túm lấy đầu hai tên Hư Thần cảnh.
Đánh mạnh vào nhau. Đầu hai người, trong nháy mắt nổ tung!
Thạch Sinh càng một búa chém xuống!
Thực lực ba người, lúc này, tỏ rõ không ai có thể ngăn cản!
PS: Ta thật sự không ngờ hôm nay lại đột ngột bị kéo vào một cuộc nhậu. . .
Ta ở đây vừa uống rượu, vừa tranh thủ thời gian chạy đến quán net viết một chút, sau đó lại phải đi.
Ta thật khó khăn quá đi...
(tấu chương
