Tiểu Hắc bị bao phủ trong vô tận ma khí đen kịt.
Xương tủy bên trong không ngừng bị từng luồng ma khí đen ăn mòn!
Phát ra tiếng răng rắc!
Giờ đây.
Đã qua chín ngày.
Vào thời khắc giao nhau giữa ngày và đêm.
Túi khí đen bao quanh Tiểu Hắc cuối cùng cũng bị xua tan!
Thân hình Tiểu Hắc, một lần nữa hiện ra.
Lúc này.
Trên cơ thể Tiểu Hắc, có 206 điểm đen nhấp nháy!
Nếu người khác nhìn thấy.
Liền có thể hiểu rõ, 206 điểm đen phát sáng đó đều là vị trí xương cốt.
Dưới sự rèn luyện của ma khí đen.
Tiểu Hắc có thể cảm nhận rõ ràng, toàn bộ xương cốt của mình bị hủy diệt, rèn luyện và tái tạo!
Năng lực nhục thân tăng lên không chỉ một cảnh giới!
Nếu như nói, khi đó nhục thân Tiểu Hắc chẳng qua có thể sánh với Bán Đế.
Như vậy.
Sau khi xương cốt trải qua rèn luyện tái tạo, hắn đã có thể sánh với Đế Cảnh!
Đương nhiên.
Chín ngày qua, cực kỳ thống khổ.
Xương cốt bị đánh nát.
Sau đó rèn luyện tái tạo.
Nỗi đau thấu xương này, mấy ai chịu nổi?
Chẳng trách trước kia nam tử tóc đen từng nói.
Đối với Tiểu Hắc.
Đây vừa là khảo nghiệm, cũng vừa là thức tỉnh!
Tiểu Hắc nhìn về phía trước, bóng đen kia đã biến mất không thấy đâu.
Đồng thời, cánh cửa lớn trước mặt hắn cũng chợt mở ra.
Tiểu Hắc bước vào trong.
Trong căn phòng tiếp theo.
Gam màu đen chủ đạo đã được thay thế.
Thay vào đó là màu đỏ.
Một màu đỏ như máu tươi!
Bao phủ khắp căn phòng!
Trở thành gam màu chủ đạo của căn phòng này.
Vào khoảnh khắc Tiểu Hắc bước vào căn phòng này.
Hắn có thể cảm nhận rõ, một mùi máu tươi nồng nặc xộc vào mũi, cuốn đến Tiểu Hắc!
Màu máu trong phòng, phảng phất được lấp đầy bởi huyết dịch!
Trước mặt Tiểu Hắc.
Có một cái ao.
Trong ao, tràn đầy huyết dịch đặc quánh!
Rõ ràng.
Đây là khảo nghiệm thứ hai.
Cũng là kỳ ngộ thứ hai!
Nghĩ đến đây.
Tiểu Hắc hít sâu một hơi, bước vào trong....
Nơi khảo nghiệm của Diệp Thu Bạch.
Là một vùng bình nguyên hoang dã.
Và trước mắt Diệp Thu Bạch.
Là từng con ma thú!
Từng con ma thú này có cảnh giới tương đương Diệp Thu Bạch.
Nhưng nhục thân ma thú đều mạnh hơn người bình thường một chút.
Cho nên, thực lực ma thú so với người tu đạo cùng cảnh giới thường sẽ mạnh hơn một bậc.
Trong chín ngày này.
Diệp Thu Bạch luôn cầm kiếm gỗ, không ngừng chém giết!
Hắn không dùng chín thước Tinh Vẫn Kiếm, hoặc Thanh Vân Kiếm, hoặc Ám Ma Kiếm.
Trong tình huống này, vừa là khảo nghiệm, cũng vừa là lịch luyện.
Đây là cơ hội tốt để rèn luyện lại kiếm pháp, tăng lên cảnh giới kiếm đạo.
Đồng thời cũng là cơ hội tốt để xem xét sự lĩnh ngộ kiếm đạo của Diệp Thu Bạch.
Cho nên Diệp Thu Bạch không chọn dùng vũ khí tốt hơn.
Bỏ qua ưu thế về vũ khí.
Lấy kiếm gỗ, dùng nó để chém giết quân đoàn ma thú phủ kín bình nguyên!
Những ngày này trôi qua.
Trên bình nguyên hoang dã này, đã có vô số xác ma thú!
Không đâu không phải do Diệp Thu Bạch giết chết!
Nhưng.
Chín ngày.
Không ngừng chém giết.
Linh khí mỏng manh.
Không kịp hồi phục.
Khiến Diệp Thu Bạch bắt đầu có chút suy yếu.
Trước kia, có thể một hai kiếm liền đánh giết một hai con ma thú.
Đến bây giờ.
Khi bị ma thú bao vây, Vượt vòng vây cũng có chút khó khăn!
Kiếm ý gào thét!
Nhưng mức độ sắc bén kiếm ý không còn như trước!
Mặt Diệp Thu Bạch đỏ bừng bất thường.
Hơi thở liên tục lên xuống.
Kiếm trong tay vung chém liên tục, tốc độ ngày càng chậm!
Quá mệt mỏi!
Linh khí không được bổ sung.
Thể lực cũng không được hồi phục!
Mà đàn ma thú vẫn không ngừng xông lên vây công!
Như giết mãi không hết!
Trong tình huống này.
Phải làm sao?
Cố thêm hai ngày nữa thôi.
Linh khí trong người Diệp Thu Bạch sẽ cạn kiệt!
Đến lúc đó.
Hắn sẽ trở thành thức ăn của đám ma thú!
Thành chất dinh dưỡng!
Diệp Thu Bạch nghiến răng.
Hồi tưởng về kiếm đạo trước kia.
Cùng chín ngày nay.
Không ngừng chém giết ma thú.
Bổ sung từng khiếm khuyết trong kiếm pháp!
Nhưng.
Kiếm pháp dù sao cũng là kiếm pháp.
Cho dù cố gắng khám phá chỗ hở để bù đắp thế nào đi nữa.
Cũng không phải chuyện nên làm bây giờ!
Linh khí không đủ.
Thể lực không còn.
Kiếm pháp dù có nâng cao cũng vô ích!
Bây giờ.
Tính chất đã thay đổi.
Việc Diệp Thu Bạch cần làm, là thoát khỏi vòng vây ma thú!
Lúc này.
Trong đầu Diệp Thu Bạch vang lên một giọng nói quen thuộc!"Đừng quá chú trọng độ mạnh của vũ khí.""Cũng không cần cứng nhắc gạt bỏ vũ khí lợi hại mà cứ phải dùng gỗ để tôi luyện thực lực.""Không ngừng sử dụng vũ khí hiện có, làm quen, dung nhập kiếm vào bản thân, trở thành một phần thân thể, cũng là một sự rèn luyện!""Tuy nói kiếm tu không nên quá quan tâm kiếm tốt xấu, cảnh giới kiếm đạo cao, dù là kiếm gỗ, hoặc một thanh kiếm sắt rỉ sét, cũng có thể phát huy hiệu quả của tuyệt thế bảo kiếm.""Nhưng bây giờ, cảnh giới kiếm đạo của ngươi rõ ràng chưa đạt tới mức đó.""Muốn nâng cao bản thân kiếm đạo là ưu thế của ngươi.""Nhưng cũng vì thế mà tự trói buộc mình, đây là nhược điểm của ngươi."
Sư tôn!
Nghe giọng nói quen thuộc này, Diệp Thu Bạch lập tức phản ứng lại!
Nhìn quanh, không thấy bóng người nào.
Nhưng sư tôn chắc chắn đang quan sát mình từ một nơi bí mật!
Nghe được lời này.
Diệp Thu Bạch như được khai sáng!
Đúng vậy.
Đừng quá trói buộc bản thân.
Kiếm chính là kiếm.
Quá quan trọng việc kiếm tốt xấu, mà luyện kiếm đạo, vốn là sai lầm!
Chẳng lẽ dùng Tinh Vẫn Kiếm, dùng Thanh Vân Kiếm thì không rèn luyện được sao?
Những thứ đó vẫn là thực lực của mình!
Huống chi.
Diệp Thu Bạch tự hỏi lại mình.
Đã thực sự nắm vững Tinh Vẫn Kiếm chưa?
Chưa!
Chính vì quá tự trói buộc bản thân, muốn dùng kiếm gỗ để đạt được hiệu quả rèn luyện cảnh giới kiếm đạo tốt nhất.
Nên mới rơi vào một sai lầm!
Nghĩ đến đây.
Diệp Thu Bạch khẽ cười một tiếng, không còn quan tâm đến kiếm tốt xấu.
Lấy ra Tinh Vẫn Kiếm.
Vốn là kiếm của chính mình.
Tự nhiên là thuộc về thực lực bản thân!
Làm quen Tinh Vẫn Kiếm, triệt để nắm rõ ảo diệu bên trong.
Cũng là nâng cao cảnh giới kiếm đạo!
Có gì không được?
Đồng thời, lấy ra đan dược khôi phục sư tôn cho.
Nuốt vào.
Linh khí lập tức hồi phục!
Tinh Vẫn Kiếm chín thước trong tay, được bao phủ bởi kiếm ý Kiếm Thánh sắc bén.
Lại một lần nữa bắt đầu xông giết.
Trên đường đi, không ngừng dùng Tinh Vẫn Kiếm chém giết ma thú.
Hết linh khí thì cắn thuốc.
Ba ngày, liền phá vòng vây ma thú, đến nơi khác!
Đồng thời.
Trong lúc này.
Cảnh giới Diệp Thu Bạch, cũng đột phá tới Đế Cảnh!
Gỡ bỏ trói buộc trong lòng.
Cảnh giới tự nhiên tăng lên.
(Hết chương)
