Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 418: Đến




Phong ấn bên trong Lâm Giới Sơn bị phá vỡ chỉ là chuyện sớm muộn.

Muốn phong ấn lại lần nữa, thì chỉ có cách xây lại trận pháp cho vững chắc hơn.

Còn về việc tăng cường trận pháp thì trừ khi Tinh Vẫn Kiếm Hoàng sống lại rồi hiến tế bản thân một lần nữa.

Dù sao, đại trận phong ấn này được cấu thành từ thần hồn của Tinh Vẫn Kiếm Hoàng.

Kết cấu bên trong, không mấy người có thể hiểu rõ.

Thần hồn của một người là nơi thần bí và phức tạp nhất trong cơ thể.

Cho dù có thực lực mạnh hơn cũng không thể khám phá!

Về việc xây lại trận pháp.

Đừng nói đến việc trận pháp có đủ sức phong ấn Tà Tộc ngoài lãnh thổ hay không, mà cấp bậc của nó quá cao, với cảnh giới của các trận pháp sư ở Vô Biên giới vực hiện tại, căn bản không có khả năng!

Không phải vậy thì sao Tinh Vẫn Kiếm Hoàng phải hiến tế thần hồn, lấy huyết nhục xây núi mà cấu thành trận pháp?

Đồng thời, cho dù có khả năng này.

Khi mà Tà Tộc ngoài lãnh thổ đang quấy nhiễu từ những khe hở của trận pháp bị tàn phá thoát ra, cũng không thể thuận lợi tạo thành trận pháp được.

Cho nên, việc duy nhất Vô Biên giới vực có thể làm lúc này, chính là tăng cường phòng bị Lâm Giới Sơn, cố thủ nơi đây.

Tuyệt đối không thể để đối phương bước qua Lâm Giới Sơn.

Nếu không, toàn bộ Vô Biên giới vực sẽ biến thành Địa Ngục...

Một bên khác.

Khi Hồng Anh ba người đến Vô Biên giới vực.

Nơi truyền tống đến chính là Tinh Vẫn Kiếm Tông.

Dù sao, Lục Trường Sinh lần đầu đến Vô Biên giới vực cũng là đến Tinh Vẫn Kiếm Tông để trợ giúp...

Mẹ kiếp, nghĩ đến lại thấy tức...

Bất quá, ngược lại thu được một đồ nhi hiểu chuyện.

Ừm.

Công tội bù nhau, lần này ta bỏ qua cho Diệp Thu Bạch.

Ít nhất.

Lục Trường Sinh nghĩ vậy.

Mộc Uyển Nhi tò mò nhìn xung quanh, mắt đầy kích động nói: "Đây là Vô Biên giới vực sao, đúng là không hổ danh là giới vực mạnh nhất trong các giới vực cấp thấp, linh khí đậm đặc quá!"

Hồng Anh cũng gật đầu nói: "Đúng là như vậy, tất nhiên là trừ cái 'nhà' kia."'Nhà' mà Hồng Anh nói là Thảo Đường.

Xung quanh Thảo Đường đều được trận pháp của Lục Trường Sinh bao phủ.

Mật độ linh khí ở đó, so với Vô Biên giới vực còn kém xa vạn dặm.

Ninh Trần Tâm nhìn bốn phía, nói: "Nơi này là chỗ nào, theo lý mà nói, sư tôn truyền tống chúng ta tới đây, chắc chắn có ý của hắn.""Trước tìm người đã, xem có nghe ngóng được tin tức về đại sư huynh không."

Bây giờ.

Hồng Anh vì trở thành thiên đạo Man Hoang giới vực, cộng thêm việc dung hợp Cửu Chuyển Luân Hồi vốn có cùng với thiên phú yêu nghiệt.

Cảnh giới đã đạt đến Đế Cảnh hậu kỳ.

Ẩn ẩn có ý muốn đột phá!

Ninh Trần Tâm, trở thành đạo thống Man Hoang giới vực và Thiên Linh giới vực.

Nho đạo thiên hạ, đều ở Thư Trai.

Trong hai giới này có một câu nói lưu truyền như vậy.

Thư Trai chính là thế lực truyền đạo do Ninh Trần Tâm sáng lập.

Bây giờ, càng ngày càng nhiều người tu luyện Nho đạo.

Đối với Ninh Trần Tâm mà nói, lực tín ngưỡng nồng đậm này giúp hắn đạt tới thực lực có thể chiến đấu ngang với Đế Cảnh trung kỳ, thậm chí còn có thể chém giết.

Còn về phần Mộc Uyển Nhi.

Cảnh giới tu luyện tăng lên rất chậm.

Đến bây giờ, vẫn chỉ ở Bán Đế.

Đây là vì Mộc Uyển Nhi gần như toàn tâm toàn ý nâng cao đan đạo.

Cảnh giới đan đạo bây giờ đã có thể luyện chế Linh đan một cách dễ dàng.

Linh đan chính là đan dược cấp Thiên giai trở lên.

Phía trên Linh đan là đan dược cấp Hậu Thổ, rồi đến cấp Hư Thiên.

Cấp Hậu Thổ, Mộc Uyển Nhi có sáu phần nắm chắc.

Còn tiến xa hơn, thì vẫn chưa đạt tới cảnh giới đó.

Thực tế.

Mộc Uyển Nhi cũng đang lo lắng về việc đan đạo tiến bộ rất nhanh nhưng cảnh giới lại tăng lên rất chậm.

Lúc đó, cây liễu đã đưa ra ý kiến.

Lấy đan nhập đạo, không hẳn không thể.

Sau này.

Mộc Uyển Nhi hiểu được ý nghĩa lời nói này thì không còn lo lắng về chuyện đó nữa.

Luyện đan mới là sở thích của nàng.

Còn chuyện tu đạo thì thật sự không có hứng thú gì…

Ngay lúc này.

Có một đôi nam nữ đi đến.

Nhìn Hồng Anh ba người rồi hỏi: "Ba vị đây là... người nào, đến Tinh Vẫn Kiếm Tông ta có chuyện gì?"

Hồng Anh bước lên một bước.

Đối diện với hai người này không hề sợ hãi.

Trong mắt hay lời nói đều mang theo một cỗ ý đế vương!"Chúng ta không có ác ý, chỉ đến đây tìm vài người."

Câu này tuy không có vấn đề gì.

Nhưng đôi nam nữ này lại theo bản năng lùi về sau nửa bước.

Trong lòng sinh ra một vẻ kính sợ đối với Hồng Anh.

Đến khi bọn họ nhận ra điểm này.

Thì không khỏi kinh hãi!

Nữ tử này rốt cuộc là ai?

Chỉ qua lời nói mà có thể khiến bọn họ sinh lòng kính sợ?

Phải biết, hai người bọn họ tuy không bằng Lâm Giới, nhưng vẫn là nhân vật thiên kiêu cấp trong Kiếm Tông, là thân truyền đệ tử dưới trướng Trương Vân Tông!

Người nam nói: "Tìm ai?"

Hồng Anh nói: "Diệp Thu Bạch, tiểu Hắc, còn có Thạch Sinh."

Nghe thấy ba cái tên này.

Đôi nam nữ nhìn nhau, trong mắt kinh ngạc bất định."Các ngươi tìm kiếm tử có chuyện gì?"

Kiếm tử?

Hồng Anh ba người hai mặt nhìn nhau, không khỏi nhìn nhau cười.

Xem ra đại sư huynh ở chỗ này cũng sống không tệ.

Đã lên tới cấp bậc kiếm tử."Chúng ta và Diệp Thu Bạch là đồng môn."

Nghe vậy.

Đôi nam nữ mới yên tâm.

Thảo nào nói năng lại có khí thế như vậy.

Hóa ra là đồng môn của đám quái vật Diệp Thu Bạch!

Có sư phụ mạnh như vậy.

Thì có thực lực đó cũng là chuyện bình thường.

Sau khi biết rõ thân phận của ba người.

Đôi nam nữ tự nhiên không dám thất lễ.

Lập tức chiêu đãi Hồng Anh ba người đến Kiếm Tông.

Khi đến Kiếm Tông.

Kiếm Vô Phong cũng đã trở về Tinh Vẫn Kiếm Tông, tự mình tiếp đãi ba người Hồng Anh.

Kiếm Vô Phong cười nói: "Diệp Thu Bạch hiện tại không có ở đây."

Khi nói chuyện, cũng đang đánh giá ba người Hồng Anh.

Ý đế vương của Hồng Anh, cảnh giới Đế Cảnh hậu kỳ.

Ý nho đạo xung quanh Ninh Trần Tâm.

Khí tức đan đạo của Mộc Uyển Nhi.

Khiến Kiếm Vô Phong không khỏi cảm khái.

Đệ tử của vị tiền bối kia, quả nhiên không có ai là người bình thường.

Hồng Anh hỏi: "Xin hỏi đại sư huynh bọn họ hiện tại đang ở đâu?""Lâm Giới Sơn."

Kiếm Vô Phong đem sự việc ở Vô Biên giới vực nói lại một lượt.

Mộc Uyển Nhi liền mặt mày khổ sở nói: "Tỷ Hồng Anh, chúng ta tới hình như không đúng lúc."

Hồng Anh cười xoa đầu Mộc Uyển Nhi, nói: "Chính vì thời kỳ này chúng ta mới đến kịp thời, cũng có thể giúp đỡ đại sư huynh."

Kiếm Vô Phong nói: "Các ngươi muốn đi Lâm Giới Sơn? Vậy thì vừa hay, đến lúc đó cùng chúng ta đi chung.""Bây giờ các đại tông môn đang tập hợp lực lượng, phái tinh nhuệ đến Lâm Giới Sơn trấn thủ.""Tinh Vẫn Kiếm Tông chúng ta cũng không ngoại lệ."

Nghe đến đây.

Hồng Anh ba người cũng gật đầu đồng ý.

Bây giờ nóng vội cũng không ích gì."Được rồi, trước hết truyền âm báo cho đại sư huynh một tiếng đã."...

Lâm Giới Sơn.

Diệp Thu Bạch, tiểu Hắc, Thạch Sinh và Mục Phù Sinh đã rời Ma Uyên.

Bảo vật bên trong tuy không phải là đồ thấp cấp.

Nhưng đối với bốn người bọn họ hiện tại thì tác dụng không lớn.

Diệp Thu Bạch có Tinh Vẫn Kiếm chín thước và Thanh Vân Kiếm.

Thạch Sinh có Minh Hoàng Huyền Phủ, Lạc Tinh Thần Phủ.

Tiểu Hắc thì có Cửu Thiên Ma Kích cùng nhục thân cường hãn.

Còn Mục Phù Sinh thì sao?

Hắn ngược lại là cầm rất nhiều pháp bảo bảo mệnh.

Khi ở Lâm Giới Sơn thì bọn họ cũng nhận được truyền âm của Hồng Anh."Phù Sinh, đến lúc đó giới thiệu cho ngươi sư tỷ hai và sư huynh ba nhé."

(hết chương)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.