Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 452: Thần Hoàng chi uy!




Quỷ tộc, nay đã là giống loài huyết mạch thượng vị.

Có thể áp chế huyết mạch quỷ tộc, cực kỳ ít ỏi!

Bây giờ, lại ở cái giới vực vĩ độ thấp này, một nơi toàn sâu kiến.

Tà nam lại lần nữa cảm nhận được!

Hơi nóng hừng hực, đang bốc lên trên toàn bộ Vô Biên giới vực.

Bên trong Lâm Giới Sơn, cây cối đều tự bốc cháy!

Trong nháy mắt, Lâm Giới Sơn, lửa ngập trời!

Giữa trời đất, tựa như xuất hiện một biển lửa!

Hà Vô Úy thì mặt mày kinh hãi, nhìn lên trời, chắp tay nói: "Không biết tiền bối phương nào, có thể ra gặp mặt một lần?"

Cảm giác áp bức tới mức này, ngay cả ở tông chủ, cũng chưa từng trải qua!

Cường giả cỡ này, sao lại xuất hiện ở nơi văn minh tu đạo nghèo nàn này?

Chẳng lẽ vì tài nguyên ở đây mà đến?

Hà Vô Úy loại bỏ ngay ý nghĩ này.

Thực lực đã cường đại đến vậy, sao lại để ý tài nguyên ở đây?

Đạt tới cảnh giới này, tự nhiên không coi trọng những thứ này.

Vậy là vì sao?

Hà Vô Úy nghĩ mãi không ra.

Những người khác cũng vậy, đều không hiểu.

Chỉ có Trữ Quy Đạo sắc mặt khác thường.

Chẳng lẽ đây là chiêu sau Diệp Thu Bạch đã chuẩn bị?

Khí tức này, ngay cả trên vị tiền bối kia, cũng chưa từng cảm thụ qua.

Đám người Vô Biên giới vực thì sắc mặt sợ hãi.

Chẳng lẽ lại có thế lực khác tới đây?

Chỉ Mục Chính Đình, vẻ mặt nghi hoặc.

Nhìn về Thảo Đường nơi Diệp Thu Bạch ở.

Chẳng lẽ… Diệp Thu Bạch nhìn lên trời, nghi hoặc nói: "Cỗ khí tức này, hình như có hơi quen."

Hồng Anh cũng khẽ gật đầu: "Có hơi quen thật…"

Tiểu Hắc quả quyết gật đầu, "Chắc chắn gặp rồi."

Chỉ có Mục Phù Sinh vẻ mặt ngơ ngác.

Sao các ngươi đều thấy quen thế?

Bỏ ta ra rìa à?

Mục Phù Sinh nhất thời tủi thân bĩu môi.

Chẳng phải chỉ là tại ta vào môn muộn thôi sao… Có gì hơn người chứ.

Mà lúc này.

Một đôi cánh lửa đỏ che khuất cả bầu trời, bao trùm lên cả khoảng không!

Một con Phượng Hoàng toàn thân bốc lửa Niết Bàn Chi Hỏa, giương cánh gáy vang, bay tới đây!

Thấy cảnh này.

Diệp Thu Bạch khó tin nói: "Đây chẳng phải… Chim nhỏ à?"

Mấy người Hồng Anh cũng trố mắt.

Ngay cả Tiểu Hắc cũng hơi ngẩn ra.

Chim nhỏ… Là Thần thú Phượng Hoàng trong truyền thuyết sao?

Dù sớm đã đoán chim nhỏ không hề đơn giản.

Nhưng mà, bọn họ không ngờ.

Chim nhỏ lại trâu bò đến vậy?

Mấy người Mục Chính Đình cũng khiếp sợ.

Thượng cổ Thần thú chỉ sống trong điển tích xưa, Phượng Hoàng.

Mà lại vẫn còn sống?

Còn xuất hiện trước mắt họ?

Hà Vô Úy cùng cường giả bảy thế lực khác, cũng mang vẻ mặt sợ hãi!

Đối với tộc Phượng Hoàng, họ tự nhiên hiểu rõ hơn so với người giới vực vĩ độ thấp như Mục Chính Đình.

Tộc Phượng Hoàng, cùng Long tộc, đã sớm biến mất không tăm tích từ thời Thượng Cổ.

Hai tộc Long Phượng, như nước với lửa.

Vào thời Thượng cổ, đã diễn ra trận long phượng chi chiến khiến vô số cường giả chấn động!

Trận chiến kia, vô số giới vực tan nát.

Không gian sụp đổ.

Đến giờ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn!

Vẫn còn sót lại khí tức đáng sợ của hai tộc Long Phượng.

Nhưng mà, cũng vì trận chiến đó.

Hai tộc Long Phượng diệt vong triệt để, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Nhưng bây giờ lại xuất hiện một con Phượng Hoàng!

Hơn nữa, Phượng Hoàng này lại là vương giả huyết mạch của tộc Phượng Hoàng, Chu Tước!

Nơi giới vực vĩ độ thấp này lại có Chu Tước tồn tại sao?

Nếu có thể thu phục… Nhưng còn chưa nghĩ xong, Hà Vô Úy đã dẹp bỏ ý nghĩ nguy hiểm này.

Tộc Phượng Hoàng là chủng tộc đứng đầu ở giới vực vĩ độ cao.

Thượng cổ Thần thú.

Tồn tại trên đỉnh Kim Tự Tháp!

Huống chi, đây còn là vương giả tộc Phượng Hoàng, Chu Tước!

Còn muốn thu phục?

Chắc chán sống!

Nhưng.

Bọn họ sao biết được.

Chu Tước trước mắt, không còn là Chu Tước nữa, nghiêm chỉnh mà nói, đã thành Thần Hoàng!"Nhưng sao Thần thú Phượng Hoàng thượng cổ lại xuất hiện ở đây?""Tồn tại trong truyền thuyết đó, chắc chắn không coi trọng tài nguyên giới vực vĩ độ thấp của chúng ta.""Chẳng lẽ, nơi này có người nàng muốn tìm?"

Trong nháy mắt, mọi người xôn xao bàn tán.

Bảy thế lực cũng ngừng tiến công, mang vẻ kính sợ nhìn Chu Tước."Vãn bối Hà Vô Úy của Thiên Mệnh Tông, không biết tiền bối đến đây có chuyện gì?"

Nhưng mà, chim nhỏ không hề để ý tới Hà Vô Úy.

Mà trực tiếp hướng mắt xuống phía dưới.

Mọi người theo ánh mắt của Thần Hoàng nhìn.

Lại thấy, nơi nàng nhìn chính là Thảo Đường nơi bọn Diệp Thu Bạch ở.

Đổng Tiểu Cầm, Lâm Giới cũng sững sờ.

Nhìn Diệp Thu Bạch, thấy mặt họ đã giãn ra.

Chẳng lẽ… Thần thú thượng cổ này tìm đến Diệp Thu Bạch?

Sao có thể… Thật quá hoang đường… Trữ Quy Đạo thì cười khổ.

Xem ra mình đã đoán đúng.

Diệp Thu Bạch quả thật có chiêu sau.

Nhưng mà, chiêu sau này cũng quá… trâu bò đi?

Lại trực tiếp đem Thần thú thượng cổ trong truyền thuyết lôi ra… Không biết vị tiền bối kia mà biết, sẽ nghĩ gì… Trên không, ngoài Vô Biên giới vực.

Một nam tử trung niên mang trường kiếm, nhìn cảnh này, mày nhíu chặt.

Diệp Thu Bạch… Bối cảnh lớn đến vậy?

Hình như hơi khó nhằn đây.

Vốn dĩ hắn định đợi thời cơ thích hợp sẽ xuất thủ.

Để Diệp Thu Bạch trải qua cảnh tuyệt vọng này.

Tiện thể kiểm tra tâm tính của hắn.

Nhưng bây giờ… Kiểm tra cái rắm gì nữa?

Bối cảnh người ta có vẻ mạnh hơn mình rồi!

Lập tức, nam tử nhìn lão giả sau lưng, hỏi: "Trước đó ngươi không biết à?"

Lão giả cười khổ: "Chủ thượng, ta thật sự không biết mà…"

Nam tử thở dài: "Thôi về trước đã, mầm giống tốt này, ta thật không muốn bỏ."

Nói rồi, liền cùng lão giả biến mất.

Lúc này.

Chim nhỏ nhìn Diệp Thu Bạch, hỏi: "Ai đang bắt nạt các ngươi?"

Nghe lời này.

Diệp Thu Bạch ngẩn người, chỉ Hà Vô Úy: "Bọn họ đó, vị tiền bối kiếm tu là người một nhà."

Chim nhỏ khẽ gật đầu.

Ánh mắt đổ dồn vào người Hà Vô Úy.

Khí tức Thần Hoàng, hướng Hà Vô Úy đè tới!

Mà một màn này.

Khiến mọi người không khỏi kinh hãi.

Là đến giúp Diệp Thu Bạch sao?

Sao họ lại quen biết tộc Phượng Hoàng trong truyền thuyết?

Mục Chính Đình cũng âm thầm cười khổ.

Xem ra mình vẫn xem nhẹ tiền bối.

Lại có cả giao tình với Thần thú thượng cổ.

Hà Vô Úy thì mặt cắt không còn giọt máu, bị cỗ khí tức này khóa chặt, trực tiếp bị đè xuống!

Hai đầu gối quỳ rạp xuống đất!

Nhưng giờ còn nghĩ gì tới tôn nghiêm nữa?

Vội chắp tay nói: "Tiền bối, chúng tôi không biết người ở đây có liên quan tới tiền bối, mạo phạm!""Chúng tôi sẽ đi ngay, xin thả cho chúng tôi một con đường sống!"

Chim nhỏ lại phảng phất không nghe thấy.

Đôi cánh lửa đỏ che trời khẽ vỗ.

Trong nháy mắt!

Thần Hoàng chi hỏa quét sạch sáu người!

Hà Vô Úy thấy vậy kinh hãi!

Muốn xuất chiêu chống cự!

Nhưng vừa mới phóng phòng ngự hộ thuẫn, đã bị huyết mạch đáng sợ kia chấn nát!

Thần Hoàng chi hỏa trực tiếp đốt sáu người thành tro bụi!

Thần hồn cũng bị đốt thành hư vô!

Mà làm xong tất cả.

Thân thể Thần Hoàng nhỏ lại.

Lần nữa hóa thành chim nhỏ, lặng lẽ đậu trên vai Diệp Thu Bạch.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.