Vực Tối.
Là tổ chức thần bí thuộc giới vực cao độ.
Về phương diện tình báo có sự độc đáo riêng.
Ám Bảng.
Chính là do Vực Tối tạo ra.
Trên Ám Bảng, ghi lại thứ hạng cường giả trong giới vực cao độ.
Dù là cường giả ẩn thế, Vực Tối cũng có thể tìm ra, rồi ghi danh lên bảng.
Rất nhiều thế lực đều tò mò về Ám Bảng này.
Vực Tối rốt cuộc làm cách nào tìm được những cường giả ẩn thế kia?
Khi đó, có một vị cường giả trên Ám Bảng đột nhiên bị một cường giả ẩn thế vô danh nào đó đẩy xuống thứ hạng, lập tức không phục, trải qua nhiều phen lặn lội, tìm đến nơi ở tu hành của vị ẩn thế cường giả kia.
Sau đó thì bị đánh nổ tan xác… Về sau, Ám Bảng cũng được tất cả cường giả trong giới vực cao độ công nhận.
Điều này cũng chứng tỏ, năng lực thu thập tình báo của Vực Tối là thông thiên!
Liễu Tự Như phát hiện Lục Trường Sinh nhìn mình, không khỏi ngẩn người, “Ngươi nhìn ta làm gì?” Lục Trường Sinh bước đến, mặt lộ vẻ nụ cười "hiền lành", vỗ vai Liễu Tự Như, nói: "Tự Nhiên này, dạo này ta đối với ngươi thế nào?""Ngươi làm gì ta?"
Nghe được câu nói này.
Trong đầu Liễu Tự Như toàn cảnh tượng bị Lục Trường Sinh hung hăng huấn luyện… Ngẩng đầu nhìn lại vẻ mặt “hiền lành” đến cực điểm của Lục Trường Sinh, đột nhiên lại rùng mình.
Khẽ giật khóe miệng, đầy vẻ không tình nguyện nói: "Ờm... Dạ! Lục tiền bối đối với ta quá tốt rồi!"
Lục Trường Sinh tiếp tục cười nói: "Tốt, ta biết mà, Tự Nhiên luôn là một người biết cảm ân báo đáp, đúng không?""... ""Ta có chuyện, Tự Nhiên chắc sẽ không từ chối đâu?""... ""Không trả lời coi như ngươi đồng ý nhé?"
Khóe miệng Liễu Tự Như không ngừng run rẩy, biểu tình có chút dữ tợn.
Nghiêng đầu sang nhìn bả vai bị Lục Trường Sinh nắm.
Ta đâu có không trả lời a!
Chẳng qua là cái tay kia của ngươi suýt nữa làm bả vai ta trật khớp rồi!
Đau đến không mở miệng được mà!
Một bên Thạch Sinh thì che mắt tiểu Thạch Đầu, nói: “Ờ, cái đó, sư huynh dạy ngươi nấu cơm hả?” Không thể để tiểu Thạch Đầu nhìn thấy cảnh tượng này được.
Không thì làm hỏng hình tượng vĩ đại của sư tôn trong lòng tiểu Thạch Đầu mất!
Thật ra, không ai biết rằng.
Cảnh tượng này, tiểu Thạch Đầu đã nhìn quá quen rồi.
Có thể nói, ở Trường Sinh Giới.
Trong Thảo Đường.
Địa vị của Liễu Tự Như còn không bằng con chó ở ngoài cổng… À không đúng, là con hổ lớn!"Lục tiền bối, ta cũng muốn đồng ý với ngươi, nhưng mà thứ Tinh Thần Tinh Phách này, thân là chấp sự quan ngũ tinh như ta còn chưa từng nghe qua!"
Liễu Tự Như cười khổ nói: “Hoặc là Tinh Thần Tinh Phách quá thấp cấp, không đáng Vực Tối chú ý, hoặc là quá cao cấp, đến cả ta cũng không có tư cách tiếp xúc!” Nhưng mà, thứ được nói ra từ miệng cây liễu, há lại là phàm vật?"Muốn biết thông tin Tinh Thần Tinh Phách, chỉ có thể tìm tồn tại cao hơn, hơn nữa có lẽ cần tiền bối cùng ta đến Vực Tối một chuyến..."
Lông mày Lục Trường Sinh nhíu lại.
Hình như sợ Lục Trường Sinh không đồng ý, Liễu Tự Như vội vàng nói thêm: "Tiền bối cũng biết, Vực Tối luôn muốn lôi kéo ngươi, mấy ngày nay, cấp trên không biết ép ta bao nhiêu lần nữa rồi.""Những thứ ngay cả ta cũng không có tư cách tiếp xúc này, ta đi cầu cũng không có tác dụng, cho nên chỉ có thể để tiền bối cùng ta đi, hơn nữa có lẽ phải trả giá một chút..."
Tình báo.
Nhất định phải lấy vật đổi vật.
Hơn nữa còn xem giá trị tình báo để quyết định.
Quy tắc này Lục Trường Sinh tự nhiên biết rõ.
Suy xét chuyện cây liễu nói trước đó, có vẻ nguy hiểm còn lớn hơn cái này.
Huống chi, muốn nâng cao thiên phú cho Thạch Sinh, trước mắt xem ra cũng chỉ có cách này.
Lục Trường Sinh bất đắc dĩ nói: "Vậy được, ta đi với ngươi một chuyến."
Mặt Liễu Tự Như mừng rỡ, nói: “Tốt, vậy chúng ta xuất phát ngay thôi!” “Không vội, đợi ta chuẩn bị chút đã.” Chuẩn bị cái gì?
Liễu Tự Như vừa định hỏi, liền thấy Lục Trường Sinh đã xoay người đi vào nhà gỗ.
Thạch Sinh thì kéo tiểu Thạch Đầu vào bếp.
Nhưng nói là dạy tiểu Thạch Đầu làm thế nào món ăn, kết quả món ăn còn chưa xong đã bị tiểu Thạch Đầu ăn trộm hơn phân nửa… Trong nhà gỗ.
Lục Trường Sinh ngồi trên mép giường suy tư.
Giá trị của Tinh Thần Tinh Phách tuyệt đối không thấp.
Nếu không, với địa vị của Mục Phù Sinh tại Vực Tối, không thể nào không biết.
Cho nên, muốn đổi thông tin Tinh Thần Tinh Phách, cái giá phải trả tuyệt đối không ít.
Phải dùng cái gì để đổi đây?
Đan dược?
Nâng cao thực lực?
Tuy được, nhưng cũng không đủ tầm quan trọng của Tinh Thần Tinh Phách.
Trực tiếp dùng ân tình để đổi?
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu Lục Trường Sinh, đã lập tức bị gạt bỏ.
Ân tình thứ này, khó trả nhất.
Vực Tối là một thế lực tình báo, cần nhất là cái gì?
Đó chính là năng lực thu thập tình báo.
Cùng tay chân.
Cái sau không thể được.
Vậy chỉ có thể từ cái trước mà bắt đầu.
Tăng cao năng lực thu thập tình báo.
Đơn giản là các công pháp đặc thù, cùng trận pháp phụ trợ.
Công pháp đặc thù này, trong tay Lục Trường Sinh lại không có.
Về phương diện này hắn cũng không am hiểu.
Vậy chỉ có thể từ trận pháp mà bắt đầu.
Nghĩ đến đây.
Lục Trường Sinh liền bắt đầu bày trận… Thời gian chừng bảy ngày trôi qua.
Lục Trường Sinh mới từ trong nhà gỗ đi ra.
Liễu Tự Như bước tới hỏi: "Tiền bối chuẩn bị những gì vậy?"
Lục Trường Sinh cười cười: "Đến lúc đó ngươi sẽ biết."
Cái trận pháp rách này từ lúc nảy ra ý tưởng đến khi bày xong, mà tốn của ta đến tận bảy ngày!
Chắc là vấn đề không lớn đâu."Được rồi, đi đường thôi."
Liễu Tự Như gật đầu cười, gọi đầu cự thú hư không kia ra, hai người nhảy lên.
Rồi trực tiếp xuyên qua không gian mà đi.
Cự thú hư không này so với những chiến hạm không gian kia tốc độ nhanh hơn rất nhiều.
Đồng thời, cũng an toàn hơn nhiều.
Dù sao cự thú hư không lấy lực lượng không gian làm thức ăn.
Những phong bạo không gian và loạn lưu không gian kia đối với cự thú hư không mà nói, không hề có bất cứ uy hiếp nào!
Mà không có hai thứ này cản trở, tốc độ tự nhiên cũng sẽ nhanh hơn.
Trên lưng cự thú.
Liễu Tự Như nói ở một bên: "Lục tiền bối, ta đã liên lạc với cao tầng Vực Tối rồi.""Về chuyện Tinh Thần Tinh Phách, bọn họ xác thực biết chút ít, nhưng đây là cơ mật cấp S, cần đích thân ngài đi trao đổi với mấy người ở trên kia."
Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ.
Nếu biết là tốt rồi, chỉ sợ Vực Tối cũng không biết, bắt mình phải đi tìm."Cái giá phải trả có thể sẽ rất cao, cơ mật cấp S không phải đồ tầm thường có thể đổi được đâu."
Nói tới đây, Liễu Tự Như có chút trầm mặc một hồi.
Rồi lập tức mở miệng: "Nhưng mà, nếu như Lục tiền bối nguyện ý gia nhập Vực Tối, có lẽ có thể tiếp cận cơ mật này…” Lục Trường Sinh cười cười: "Ngươi cũng biết, ta sẽ không gia nhập Vực Tối."
Nghe vậy, Mục Phù Sinh cười khổ: "Vậy có lẽ sẽ có chút khó khăn… Hay nói là gần như không thể."“Dù sao tình báo cấp S, thông thường đều là Vực Tối dùng những thứ mà họ muốn mới có thể đổi được.” “Mà mục tiêu của bọn họ từ trước tới nay, chính là ngài…” Lục Trường Sinh nhún vai.
Nếu như đạo trận pháp này không được, vậy thì chỉ còn cách đi Vạn Phật Giới một chuyến.
Tuy nguy hiểm, tuy sẽ bị nhân quả quấn thân.
Nhưng, đó không phải lý do để ta gia nhập một thế lực nào đó, chịu sự khống chế của người khác.
PS: Chương 2
