Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 781: Sư huynh, ngươi chỉ chuyện nào?




Ba vị trưởng lão coi kiếm khi còn nhỏ chính là kiếm đồng của lão tổ Thiên Kiếm Phong.

Bây giờ, sau khi lão tổ biến mất.

Ba vị kiếm đồng liền một mực trông coi thanh bội kiếm mà lão tổ để lại, cho đến hôm nay.

Cho nên.

Đối với khí tức của chủ nhân, cùng kiếm đạo, ba vị trưởng lão coi kiếm tự nhiên là quá rõ ràng.

Cho nên.

Khi Diệp Thu Bạch bước vào cảnh giới tiên kiếm, một khắc đó.

Kiếm đạo khí tức ẩn chứa bên trong, khiến cả ba người bọn họ đều có một loại cảm giác rất rõ ràng.

Loại khí tức này, bọn họ chỉ phát hiện trong kiếm ý của chủ nhân.

Chẳng lẽ, Diệp Thu Bạch đã hoàn toàn thừa kế y bát của chủ nhân?

Nếu vậy, vậy thì Diệp Thu Bạch tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!

Dù sao cũng là người thừa kế duy nhất của chủ nhân.

Nghĩ đến đây.

Ba vị Thái Thượng trưởng lão liếc nhau một cái, lập tức sắc mặt nghiêm túc gật đầu.

Rõ ràng là cả ba người đã nghĩ đến cùng một chuyện.

Lúc này, Diệp Thu Bạch một bên vung vẩy cánh tay, vận động gân cốt.

Răng rắc vang lên.

Đi tới trước mặt ba vị trưởng lão coi kiếm, cười hỏi: "Ba vị tiền bối, gần đây có chuyện gì xảy ra không?""Sao vãn bối không thấy Hoắc tiền bối?"

Một trong số trưởng lão coi kiếm nói: "Tông chủ đã đi đến vùng biển vô tận rồi."

Vùng biển vô tận? !

Vẻ mặt Diệp Thu Bạch kinh ngạc.

Chỗ đó chẳng phải là nơi ngay cả cường giả đỉnh phong Thiên Tiên cảnh cũng đi không về sao?

Hoắc Chính Hành đến đó làm gì?"Là như vậy..."

Dưới sự giải thích của một vị trưởng lão coi kiếm.

Diệp Thu Bạch cũng hiểu đại khái tình hình.

Chuyện này khiến hắn không ngờ, đây chỉ mới là thời gian bế quan ba mươi ngày.

Mà toàn bộ giới vực trung vĩ độ đã phát sinh biến đổi long trời lở đất.

Ngay sau đó, hắn cũng nhận được tin từ Hồng Anh truyền đến.

Liền lập tức lên đường, đi về Thánh Phù Tông.

Ba vị trưởng lão coi kiếm, thì âm thầm bảo vệ từ một nơi gần đó.

Tính mạng của Diệp Thu Bạch, đối với bọn hắn mà nói, tuyệt đối không thể có bất cứ sơ xuất nào!...

Bây giờ, tất cả các thế lực ở giới vực trung vĩ độ đều lộ vẻ trống trải, ngay cả trên đường phố các giới vực, người đi đường cũng trở nên thưa thớt.

Dù sao, sự cám dỗ của vùng biển vô tận quá lớn.

Nếu là bình thường, e rằng dù biết trong vùng biển vô tận có trọng bảo, cũng không có dũng khí đi xem một chút.

Nhưng bây giờ, ma thú vùng biển vô tận do bị bão không gian quét qua mà đã rút sâu vào trong.

Có thể nói, nguy cơ đã được giải trừ hơn một nửa.

Điều này khiến những người tu đạo lũ lượt kéo nhau đi đến vùng biển vô tận.

Người có cảnh giới không cao thì muốn thử một phen, xem có thể kiếm được cơ duyên nào không.

Một bước lên trời!

Người có cảnh giới cao, muốn khiến cho cảnh giới của mình trở nên cao hơn.

Còn về những lão quái vật cùng cường giả đỉnh phong Thiên Tiên cảnh, thì muốn tìm ra phương pháp đột phá gông cùm xiềng xích ở trong đó.

Đợi khi Diệp Thu Bạch đến Thánh Phù Tông.

Thánh Phù Tông lúc này cũng có vẻ vô cùng vắng vẻ.

Gần như hơn nửa số người trong tông đều đã đi đến vùng biển vô tận.

Chỉ để lại một số người, thường xuyên phòng bị Vô Gian Luyện Ngục đánh lén.

Khi Diệp Thu Bạch đến một viện lạc.

Rất nhanh, liền thấy mấy bóng người quen thuộc.

Không khỏi khẽ cười một tiếng.

Hồng Anh, Ninh Trần Tâm, Thạch Sinh, Mộc Uyển Nhi, cùng Tiểu Hắc đều đã tụ tập ở đây.

Dưới ánh mắt chăm chú của năm người, Diệp Thu Bạch cười tiến lại, nói: "Chúng ta cuối cùng cũng lại muốn kề vai chiến đấu rồi?"

Hồng Anh cười nói: "Cũng không thể để Đại sư huynh gánh tiếng xấu được phải không?"

Vốn dĩ khi thấy sư đệ sư muội, tâm tình Diệp Thu Bạch rất vui vẻ.

Nhưng, một câu nói của Hồng Anh.

Liền như một chậu nước đá trực tiếp dội tắt tâm tình đang háo hức của Diệp Thu Bạch, thân thể không cầm được run lên...

Ta có thể không đề cập tới chuyện gánh tiếng xấu được không?

Diệp Thu Bạch u oán nhìn về phía Hồng Anh.

Khi thấy nụ cười quỷ dị của Hồng Anh kia, giống như cười mà không cười.

Mặt Diệp Thu Bạch trong nháy mắt trở nên tái mét!

Giống như bị một cường giả đánh trọng thương đến sắp chết vậy."Chẳng lẽ... Sư muội, ngươi sẽ không... Lại nói gì với sư tôn đó chứ?"

Thấy vẻ mặt kinh dị của Diệp Thu Bạch.

Ngay cả Ninh Trần Tâm, Thạch Sinh và Mộc Uyển Nhi, Tiểu Hắc cũng không khỏi bật cười thành tiếng.

Hồng Anh thì vắt chéo chân, một tay nhỏ đặt ngang trên đầu gối, tay kia chống cằm, ngón tay nhẹ nhàng điểm vào má, cười mỉm nhìn Diệp Thu Bạch."Sư huynh, ngươi nói là chuyện nào?"

Chuyện nào?

Diệp Thu Bạch như bị sét đánh, không cầm được lùi lại mấy bước.

Hoảng sợ nhìn Hồng Anh nói: "Còn chuyện nào? ! Ngươi lại đổ cho ta bao nhiêu oan ức rồi? !""Đến lúc đó, nhỡ sư tôn bắt ta đi dạy Tiểu Hắc nấu cơm thì phải làm sao? !"

Tiểu Hắc ở bên cạnh: "..."

Cảm thấy bị xúc phạm.

Tại sao ăn cơm của ta nấu, hoặc dạy ta nấu cơm, lại trở thành một sự trừng phạt tàn khốc nhất ở Thảo Đường vậy?

Tuy là hơi đen một chút.

Uy lực cũng không lớn lắm, bất quá chỉ làm nổ bếp thôi.

Nhưng cũng không ảnh hưởng, nói tóm lại là vẫn ăn được mà?

Sau một hồi trêu đùa.

Diệp Thu Bạch hỏi: "Mục Phù Sinh tiểu tử kia đâu?"

Hồng Anh đáp: "Không biết đang nghịch thứ gì, nhưng theo tính cách của sư đệ Mục thì chỉ sợ không phải vật đơn giản."

Diệp Thu Bạch cùng mấy người cũng đồng cảm gật đầu.

Nếu như đã quyết định đi đến vùng biển vô tận.

Tuy rằng nguy cơ ma thú đã bị loại trừ, thế nhưng nguy cơ khác ai mà biết có hay không.

Dù sao đó cũng là một khu vực chưa được khai phá.

Đồng thời, lại còn phải đối mặt với sự cạnh tranh từ thế lực khác.

Và... vị trí tông môn của Vô Gian Luyện Ngục chính là ở đoạn trước của vùng biển vô tận...

Chạm trán là chuyện sớm muộn.

Mục Phù Sinh đương nhiên cũng nghĩ tới điều này.

Vì hắn đã quyết định muốn đi, như vậy với tính cách cẩn thận của hắn, tự nhiên sẽ làm cho sự tình trở nên vạn vô nhất thất, hoặc phải có đường lui cho mình....

Trong giấu phù tháp.

Phù triện ở bên trong không giống với phù triện phổ thông khác.

Phù triện có thể vào được giấu phù tháp, không đâu không phải là những thứ tồn tại cao cấp nhất trong Thánh Phù Tông!

Ngay cả tông chủ Thánh Phù Tông, khi không có sự nhất trí gật đầu đồng ý của ba vị Thái Thượng trưởng lão, cũng không thể vào bên trong.

Mục Phù Sinh đã ở trong đó ba mươi ngày.

Chỗ của hắn, xung quanh chỉ có bốn tờ phù triện.

Nhưng Mục Phù Sinh lại không đứng trước một tờ phù triện trôi nổi nào.

Mà là ở ngay trung tâm giao nhau của bốn tờ phù triện.

Bốn tờ phù triện này, tuy là phù triện đỉnh phong cấp Thiên Tiên.

Nhưng Mục Phù Sinh lại cảm thấy vẫn chưa đủ.

Đỉnh phong Thiên Tiên cấp, trước đây không phải vẫn không thể giết chết được Tề Sát Đạo sao?

Cho nên, khi Tề Sát Đạo để ý đến bọn họ, thì dù học được bốn đạo phù triện này, cũng chẳng ích gì.

Vậy nên, Mục Phù Sinh muốn biết, nên làm thế nào, mới có thể khi Tề Sát Đạo nhắm vào bọn họ, hoặc có những nguy cơ khác không rõ, có thể thuận lợi thoát khỏi nguy hiểm?

Câu trả lời rất đơn giản.

Chắt lọc tinh hoa của bốn đạo phù triện đỉnh phong Thiên Tiên.

Kết hợp phương pháp phù đạo của bản thân.

Sáng tạo ra một đạo phù triện đủ sức chống lại Tề Sát Đạo!

PS: Hôm nay chỉ có một chương, ngày mai ba chương (hết chương)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.