Trời quang đãng, gió nhẹ nhàng.
Gió xuân nhẹ lay động.
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi khắp Trường Sinh giới.
Lục Trường Sinh chẳng buồn ngợi ca thời tiết tuyệt diệu này.
Mà lại hắn thấy rằng.
Thời khắc này, thích hợp nhất là nằm dưới ánh mặt trời, đánh một giấc thật ngon.
Thế nhưng.
Càng là lúc thế này, càng có kẻ không muốn để Lục Trường Sinh nhàn rỗi.
Thấy đó.
Vừa mới kê bàn nhỏ bên cạnh ghế nằm, một bình trà, chút linh quả bày ra nơi tay với tới được.
Rồi thì thoải mái nằm xuống, vừa định bổ giấc một chút.
Thì một tin tức đột ngột xuất hiện.
Tâm tình Lục Trường Sinh lập tức như kiểu bạn đang “lên đỉnh”, chuẩn bị hưởng lạc thì nhận được điện thoại của tổng giám đốc công ty, kêu đi tăng ca vậy.
Bực bội vô cùng.
Là tin nhắn của tiên sinh Phàm nhân thôn.
Vừa nhìn tin nhắn, Lục Trường Sinh vốn không muốn đi.
Nhưng khi thấy dòng tin tiếp theo, tiên sinh đã nhận ra một dị động, chính là Không Gian Chi Tâm sắp xuất thế.
Cái gì Không Gian Chi Tâm?
Lục Trường Sinh nói, đừng hỏi ta, ta cũng không biết.
Nhưng tiên sinh chu đáo, trong tin nhắn đã giải thích rõ Không Gian Chi Tâm là gì.
Không Gian Chi Tâm không như Vĩ Độ Chi Tâm hay Giới Vực Chi Tâm, là trái tim của một vùng, không có nó sẽ không được.
Mà nó là những dòng chảy hỗn loạn và sức mạnh bão táp không gian, trải qua hàng triệu năm tích tụ, cô đặc thành khối năng lượng không gian.
Vì sức mạnh không gian bên trong quá lớn, nên nó được gọi là Không Gian Chi Tâm.
Nói cách khác, món đồ chơi này cực kỳ có ích với Tiểu Thạch Đầu.
Vật này chỉ có những nhân vật có truyền thừa vô số năm, cảnh giới cao mới có cơ hội biết đến từ cổ tịch.
Dù rằng, người tu luyện Không Gian Chi Đạo khá ít, dù sao yêu cầu quá cao.
Nhưng, cho dù không tu Không Gian Chi Đạo, với những phương diện khác, như trận pháp không gian, hay như trận truyền tống vượt vĩ độ.
Hoặc có thể nói, mang theo Không Gian Chi Tâm, có thể tự do thông hành trong bất kỳ không gian nào.
Dù sao, trong không gian có vô số Sinh Mệnh Cấm Khu chưa khai phá, và chưa ai khám phá.
Có Không Gian Chi Tâm, có thể dễ dàng vượt qua chúng.
Vậy nên.
Không Gian Chi Tâm xuất thế, e rằng sẽ khiến cường giả các giới vực cao đến tranh đoạt.
Đến lúc đó, chắc sẽ máu chảy thành sông.
Nhưng biết làm sao được!
Nó giúp ích cho Tiểu Thạch Đầu quá nhiều!
Lục Trường Sinh bất đắc dĩ bò dậy từ ghế nằm, sau đó vào phòng, xách Tiểu Thạch Đầu đang tu luyện lên.
Tiểu Thạch Đầu ngơ ngác nhìn Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh mặt mày ủ rũ: "Đưa ngươi đến Phàm nhân thôn một chuyến.""Ơ?"
Tiểu Thạch Đầu hỏi: "Đến Phàm nhân thôn làm gì?""Trên đường ta giải thích cho ngươi."
Dù Lục Trường Sinh tỏ vẻ rất không vui.
Nhưng dù gì thì đây cũng là đồ nhi của ta.
Bây giờ Lục Trường Sinh chợt hiểu cha mẹ của mình.
Đôi khi, cha mẹ không muốn làm gì đó, nhưng vì tương lai của mình, vẫn sẽ cố làm.
Chẳng phải đây là tình cảnh của Lục Trường Sinh bây giờ sao?
Huống hồ.
Trong tin nhắn, tiên sinh Phàm nhân thôn nói.
Hình như lần này, vị trí xuất hiện và thời cơ của Không Gian Chi Tâm không đúng lắm.
Hoàng Thiên thấy Lục Trường Sinh chuẩn bị đi ra ngoài, tò mò hỏi: "Đi đâu vậy?"
Lục Trường Sinh bất đắc dĩ đáp: "Phàm nhân thôn."
Hoàng Thiên nói: "Ta cũng rảnh, đi chung với ngươi?"
Lục Trường Sinh nghĩ ngợi.
Bỗng nhiên mắt sáng lên.
Chẳng phải tay sai đến tận cửa sao!
Đến lúc đó, để không lộ diện, việc ra tay giao cho Hoàng Thiên làm chẳng tốt hơn sao?
Thế là.
Lục Trường Sinh vội vàng gật đầu: "Tốt tốt tốt, ở đây hoài cũng chán, tiện thể ra ngoài hít thở không khí."
Nghe vậy.
Hoàng Thiên nghiêng đầu một chút.
Hình như… mình bị lừa thì phải?
Sao thấy không ổn tí nào?
Nhưng hình như tay sai vẫn còn thiếu?
Nhân tiện, Lục Trường Sinh lôi luôn cả Liễu Tự Như đang tu luyện đi theo.
Liễu Tự Như từ đầu đến cuối không nói một lời.
Lúc bị Lục Trường Sinh lôi đi.
Vẻ mặt nàng có chút ngơ ngác.
Như thể có chút bất lực.
Và cả chút chấp nhận số phận.
Đối với Lục Trường Sinh mà nói, bảo là ra ngoài hóng mát?
Ra ngoài hít thở không khí?
Có đánh chết Liễu Tự Như cũng không tin!
Với cái vẻ này của Lục Trường Sinh.
Còn có thể đi hóng gió giải khuây ư?
Huống hồ, có đi thì cũng sẽ lôi theo bọn họ sao?
Khỏi nghĩ, chắc chắn sẽ bị coi là công cụ người!
Nhưng thôi, Liễu Tự Như cũng đã từ bỏ chống cự rồi.
Đã không thể phản kháng, vậy thì cứ thoải mái hưởng thụ đi… ...
Một nơi khác.
Long Huyết Ma Uyên.
Tiểu Hắc đã vào trong.
Khoảnh khắc Tiểu Hắc bước vào huyết trì.
Trong chớp mắt, máu đặc sánh trong huyết trì bắt đầu sục sôi!
Phốc phốc phốc.
Từng bọt máu nổi lên quanh Tiểu Hắc.
Rồi bụp một tiếng vỡ tung.
Từng sợi huyết khí đỏ thẫm bay lên, lập tức quấn quanh lấy nhục thân của Tiểu Hắc.
Cùng lúc đó từng tia ma ý, ăn mòn vào thức hải và toàn thân của Tiểu Hắc!
Nhưng.
Với Tiểu Hắc, ảnh hưởng không lớn lắm.
Mà trái lại nó còn thúc đẩy Ma Thần huyết mạch trong người Tiểu Hắc!
Cùng lúc đó.
Huyết trì Ma Long sôi trào.
Cũng không ngừng đốt cháy nhục thân Tiểu Hắc.
Chỉ mới vào trong chớp mắt.
Nhục thân Tiểu Hắc đã đỏ ửng lên!
Da thịt bắt đầu nứt toác!
Đau đớn tột độ.
Nhanh chóng tràn ngập toàn thân!
Dù là Tiểu Hắc, khi đối mặt với một ao máu Ma Long này.
Cũng không kìm được mà rên rỉ thành tiếng.
Phải biết.
Ý chí lực của Tiểu Hắc mạnh đến mức không bình thường.
Dù đau khổ thế nào cũng nhịn được mà không hé răng.
Thế nhưng.
Mới vào Long Huyết Ma Uyên, đã phải rên rỉ.
Có thể thấy sự đau khổ bên trong ở mức độ nào.
Nếu đổi thành thể tu khác, e là không chịu nổi rồi.
Tinh huyết nặng nề vô vàn.
Tinh huyết Ma Long không phải thứ người bình thường có thể tiếp nhận.
Đây cũng là lý do long tộc hùng mạnh.
Huyết mạch, tinh huyết, trừ người thừa kế huyết mạch đỉnh cao của nhân tộc ra, e là không ai sánh kịp.
Nhưng đồng thời.
Nếu thành công vượt qua tôi luyện máu Ma Long.
Vậy sức mạnh nhục thân của Tiểu Hắc chắc chắn sẽ có một bước nhảy vọt!
Thế nhưng.
Ngay khi Tiểu Hắc bắt đầu tu luyện.
Sắc mặt Tử Sam đột nhiên thay đổi.
Râu bạc trắng trưởng lão, Tằng Quý Nguyên, Lại Thanh Vân cũng sau đó mặt mày trầm xuống.
Chỉ nghe Tử Sam trầm giọng: "Bốn phía Long Huyết Ma Uyên, có mấy chục khí tức đang bao vây tới…"
Nghe lời này.
Diệp Thu Bạch mấy người trong lòng cũng run lên.
Xem ra.
Dự đoán của họ không sai.
Chỉ là xem thường Tề Sát Đạo rồi.
Không ngờ đối phương lại cẩn thận đến vậy!
Từ đầu đến cuối, kể cả những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay.
Mọi người ở Thảo Đường có thể nhanh chóng hiểu được ý đồ của đối phương!
Kiếm Thần truyền thừa, chẳng qua chỉ là mồi nhử.
Long Huyết Ma Uyên, được sắp xếp mai phục từ xa để tránh bị phát hiện.
Chờ có người vào tu luyện, không thể kịp thời thoát thân thì chúng sẽ dùng tốc độ cực nhanh hình thành vòng vây.
Vô Gian Luyện Ngục, bắt đầu thu lưới!
(hết chương này)
