Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 900: Khám Thiên Chi Nhãn!




【Chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ】 【Ban thưởng: Thánh Trận Ngục Thể Công, Thánh Trận Thiên Quyển】 【Kí chủ thu hoạch được Khám Thiên Chi Nhãn】 Khám Thiên Chi Nhãn?

Ngay khi hệ thống chậm rãi thông báo.

Con ngươi của Lục Trường Sinh hóa thành màu tử kim.

Phương Khung đứng trước mặt cũng kinh ngạc nhận thấy, trong mắt Lục Trường Sinh, có một luồng tử kim nhạt thoáng ẩn hiện, lưu chuyển.

Dưới ánh mắt của Lục Trường Sinh.

Dường như tất cả chỗ trên cơ thể mình đều bị nhìn thấu!

Mà Lục Trường Sinh cũng đã biết tác dụng của Khám Thiên Chi Nhãn.

Vô luận là trận pháp, phù triện, hay là nhược điểm thiếu hụt của một người.

Thậm chí, muốn tìm thời cơ ra tay, và công hiệu của một vật phẩm nào đó, đều có thể nhìn ra được một cách rõ ràng!

Vật này có chút hữu dụng đấy!

Khóe miệng Lục Trường Sinh hơi nhếch lên.

Ngay lập tức nhìn về phía Phương Khung vẫn còn suy yếu trước mặt.

Đưa tay đặt lên đầu hắn, trong ánh mắt kinh ngạc của Phương Khung, từng đạo ý sinh sôi không ngừng chậm rãi thấm vào tứ chi bách hải của hắn.

Phương Khung chỉ cảm thấy.

Thân thể và kinh mạch tan nát của mình, dưới cỗ ý sinh sôi không ngừng này, đang nhanh chóng khôi phục!

Chưa đến mấy nhịp thở.

Phương Khung đã cảm thấy mình tràn đầy lực lượng, thậm chí, còn mạnh hơn trước đó không ít!

Bất quá, điều này cũng nhờ vào việc Phương Khung trên Tiên Cung thang trời đã chống cự áp lực, vượt qua cực hạn của bản thân, kiên trì suốt mười bốn ngày.

Lúc này.

Các đệ tử Tiên Cung cũng phản ứng lại.

Thấy cảnh này, bọn chúng lộ vẻ mỉa mai."Với thiên phú thực lực như này, cũng muốn thu hắn làm đồ?""Ha ha, chắc là người của thế lực không có tiếng tăm gì, chỉ có như vậy mới để ý thiên phú của người này.""Cũng đúng, thiên phú của kẻ này dù không đủ để vào Tiên Cung, nhưng mà đi những thế lực Tam lưu kia thì vẫn không có vấn đề."

Bất quá, trong Tiên Cung cũng có không ít người tinh mắt."Tuy thiên phú có thiếu, nhưng ý chí lực và đạo tâm này quá mức kiên cường.""Đổi lại là ta, trong tình cảnh như hắn, ta không làm được đến mức đó.""Ừm…chỉ tiếc thiên phú.""Không nhất định, nhỡ đâu hắn có kỳ ngộ thì sao?""Cũng đúng, có cơ duyên, có lẽ sẽ phá vỡ được thế bế tắc."

Nghe bọn họ nói vậy.

Lục Trường Sinh vừa định nói gì, thì thấy biểu hiện của Phương Khung vẫn kiên định như cũ, tựa hồ không bị ảnh hưởng gì.

À, xem ra là một đệ tử rất điềm tĩnh.

Lục Trường Sinh nói: "Nghe qua câu này chưa?"

Phương Khung: "?"

Lục Trường Sinh: "Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!"

Ngọa Tào, không ổn.

Lục Trường Sinh đột nhiên che mặt, toàn thân đều run rẩy.

Mẹ kiếp, khi còn nhỏ nghe thấy thì rất có cảm xúc, rất nhiệt huyết.

Thế là cũng muốn gào một tiếng thử xem.

Bây giờ thật sự nói ra.

Thật là trung nhị mẹ nó rồi.

Quá là ngại luôn!

Phương Khung nghe vậy thì ngẩn người, ngay lập tức mặt đầy nhiệt huyết nói: "Sư tôn, ta sẽ không để cho người thất vọng!"

Lúc này.

Tiên Nhữ Thịnh cũng đột nhiên xuất hiện bên cạnh Lục Trường Sinh.

Thấy Tiên Nhữ Thịnh, các đệ tử Tiên Cung xung quanh đều thu hồi biểu cảm, cung kính chắp tay nói: "Bái kiến trưởng lão."

Tiên Nhữ Thịnh khẽ gật đầu, sau đó phất tay nói: "Tất cả giải tán đi."

Thế là, những đệ tử đó đều rời đi khỏi nơi này.

Đợi cho các đệ tử đều rời đi hết.

Tiên Nhữ Thịnh cùng Tiên Hóa Huyền bên cạnh nhìn Phương Khung bên cạnh Lục Trường Sinh, sắc mặt có chút cổ quái."Không ngờ tiền bối ngài lại thu hắn làm đệ tử."

Lục Trường Sinh cười cười, nói: "Ý chí lực của kẻ này rất mạnh, sau này ắt sẽ có thành tựu."

Lục Trường Sinh cũng không nói ra thiên phú thật sự của Phương Khung.

Dù sao vẫn muốn ẩn giấu một chút, vừa vặn Phương Khung bị người khác cho là rất yếu, đến lúc đó có lẽ sẽ có hiệu quả bất ngờ.

Tiên Nhữ Thịnh gật đầu, nhìn Phương Khung ở bên cạnh, cười nói: "Thực lực của Lục tiền bối rất mạnh, đã hắn thu ngươi, thì ngươi nên đi theo Lục tiền bối học tập cho tốt."

Phương Khung gật đầu thật mạnh."Được rồi, tìm ta có việc?" Lục Trường Sinh hỏi."Tiền bối, Tiên Đế bệ hạ tìm ngươi." Tiên Nhữ Thịnh cung kính đáp.

Chắc là tìm đủ vật liệu rồi.

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, liền dẫn Phương Khung đến tẩm cung của Tiên Đế.

Tiên Hóa Huyền nhìn bóng lưng của hai người, hỏi: "Sư tôn, tại sao Lục tiền bối muốn thu người này? Tuy ý chí lực rất kiên cường, nhưng mà so với thiên phú và thực lực thì lại cực kỳ kém.""Ta cũng không biết." Tiên Nhữ Thịnh lắc đầu nói: "Bất quá Lục tiền bối người có thực lực như vậy, chắc chắn là phát hiện trên người người này có chỗ gì đó không tầm thường, bằng không cũng không thể tùy tiện thu đồ được.""Ta có dự cảm, về sau Phương Khung sẽ ở tiên giới tỏa sáng hào quang, trở thành tu tiên giả cực kỳ cường đại."

Tiên Hóa Huyền nghe vậy ngẩn người.

Đạt đến cảnh giới của Tiên Nhữ Thịnh, dự cảm thường cực kỳ chính xác.… Tiên Đế cung.

Lục Trường Sinh dẫn Phương Khung tới nơi này.

Phương Khung nhìn xung quanh, trong lòng có chút cảm khái, mình lại có ngày được bước chân vào cung điện của người trong truyền thuyết đó. . .

Còn Lục Trường Sinh lại biểu hiện tùy ý, trực tiếp đẩy cửa bước vào, ngồi xuống cái ghế đối diện Tiên Đế, cầm ấm trà lên uống một hơi cạn sạch.

Nhìn cảnh tượng này, Phương Khung trong lòng càng thêm kính nể.

Sư tôn đến tột cùng là người phương nào, lại có thể trước mặt Tiên Đế mà tùy ý như vậy. . ."Tìm được rồi?" Lục Trường Sinh hỏi.

Tiên Đế gật đầu cười, đẩy một chiếc nhẫn trữ vật đến trước mặt Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh cầm lên xem qua, rồi gật đầu nhận lấy."Ngươi không định nói gì sao?" Tiên Đế thấy Lục Trường Sinh trực tiếp cất đi, nhíu mày nói: "Đây là bản đế phải tốn cái giá rất lớn mới tìm được."

Ha ha.

Lục Trường Sinh cười lạnh trong lòng.

Tìm có bốn ngày, còn tốn cái giá rất lớn."Vậy hay là ngươi đi xử lý Tà Ma Vực?" Lục Trường Sinh liếc mắt nhìn Tiên Đế nói.

Tiên Đế ngay lập tức không nói gì nữa.

Ngay sau đó.

Hai người lại thảo luận một hồi chuyện Tà Ma Vực.

Chỉ có điều những lời hai người nói, Phương Khung không nghe thấy được.

Thảo luận xong.

Tiên Đế lúc này mới nhìn về phía Phương Khung, chỉ vào hắn nói: "Thật ra bản đế muốn ngấm ngầm thu ngươi làm đồ đệ."

Phương Khung kinh ngạc.

Tiên Đế nói. . . Muốn thu ta làm đồ đệ?

Lục Trường Sinh cũng ôm ngực cười lạnh.

Chỉ thấy Tiên Đế cười ha ha nói: "Ta thấy thiên phú của ngươi kỳ thật không hề yếu, chỉ có điều thể chất của ngươi mấy lão già đó không nhìn ra mà thôi, hơn nữa ý chí lực lại kiên cường như vậy, sau này nhất định sẽ trở thành cường giả đỉnh cao, có lẽ còn có thể kế thừa y bát của bản đế."

Với tầm nhìn và thực lực của Tiên Đế.

Tuy không thể nói ra thể chất của Phương Khung, nhưng ít nhất có thể nhìn ra mánh khóe.

Lục Trường Sinh cũng không hề bất ngờ.

Nhìn Phương Khung đang ngẩn người.

Tiên Đế cười nói: "Thế nào, muốn đổi sang làm đệ tử của bản đế không?"

Lục Trường Sinh không nói gì, có vẻ rất tùy ý mà uống trà.

Phương Khung ngẩn người, nhưng cũng không có chút do dự nào, dứt khoát ôm quyền từ chối: "Đa tạ Tiên Đế ưu ái, nhưng mà hiện giờ ta đã bái sư, không thể thay đổi thân phận được."

Nghe vậy.

Tiên Đế cười nhìn về phía Lục Trường Sinh: "Thấy không, giúp ngươi kiểm tra xong rồi, là một đứa trẻ ngoan."

Lục Trường Sinh cười lạnh: "Giả, cứ tiếp tục giả bộ.""Thật là không muốn bị vạch mặt."

Tiên Đế cười ha ha, "Được rồi, cái này đưa cho ngươi, ta cũng không giữ hai ngươi lại."

Nói xong, một chiếc ngọc bội chậm rãi rơi vào tay Phương Khung.

Phía trên khắc ba chữ.

Tiên Đế lệnh!

======== PS: Chương bốn hoàn thành, chương bốn này tính của ngày hôm qua, hôm nay còn có phần hôm nay đổi mới...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.