Ngày thứ năm mươi chín.
Khi thời gian trôi về ngày cuối cùng.
Bên trong Tiên Duyên Thông Thiên Sơn.
Trên mi tâm của đám người Thảo Đường, một viên ấn ký tràn ngập tiên ý, đã hoàn toàn cô đọng lại!
Đồng thời, cảnh giới của cả đám người lại tiếp tục đột phá.
Diệp Thu Bạch đạt đến Thiên Tiên cảnh trung kỳ.
Hồng Anh tiến tới Thiên Tiên cảnh hậu kỳ.
Ninh Trần Tâm lĩnh ngộ được đạo Nho.
Thạch Sinh, Mộc Uyển Nhi, Mục Phù Sinh, tiểu thạch đầu, cũng vào thời khắc này đạt đến Thiên Tiên cảnh trung kỳ.
Phương Khung, trong lúc cảnh giới vững chắc, đạt đến nửa bước tiên binh chi cảnh!
(Cảnh giới tiên giới giống với Thần cảnh, chỉ là cách gọi khác nhau.) (Thần Binh, Thần Tướng, Thần Vương, Thần Hoàng, Thần Chủ, Thần Đế, cũng tương ứng với tiên giới) Bất quá, chỉ có Tiểu Hắc không có tăng tiến quá nhiều về thực lực trong lúc ấn ký tiên duyên cô đọng.
Dù sao, ấn ký mang lại cho hắn, không thể hiện rõ ràng trên lực của nhục thân.
Và khi thấy cảnh này.
Cũng làm cho những người khác cảm thấy một trận bất đắc dĩ.
Bất đắc dĩ là.
Đám người này đều đến từ một thế lực.
Đều xuất phát từ một sư tôn.
Vậy thì, sư tôn của bọn hắn, đến tột cùng là thần thánh phương nào, có thực lực cường đại đến cỡ nào, mà có thể bồi dưỡng ra được nhiều đệ tử yêu nghiệt đến vậy!
Phải biết.
Có thể ngưng luyện ra ấn ký tiên duyên.
Thì cũng có thể đạt tới trình độ Tiên Đế bệ hạ đó a!
Một môn xuất hiện chín người yêu nghiệt cấp Tiên Đế…
Nghĩ thôi cũng không dám nghĩ!
Bất quá, cũng vào ngày cuối cùng này.
Hướng Phần Viêm, cũng có được tiên ý đang điên cuồng ngưng tụ!
Khâu Tĩnh, Hàn Lộ và Dương Phong có chút choáng váng.
Không phải, bọn hắn xuất thân từ một môn mà có nhiều yêu nghiệt như vậy, ngưng luyện ra ấn ký tiên duyên đã đành.
Ngươi Phần Viêm đến góp vui gì thế!
Bất quá, ngày cuối cùng mới bắt đầu cô đọng.
Vậy cũng có nghĩa là ấn ký tiên duyên của Phần Viêm không cách nào cô đọng hoàn thành.
Nhưng là, việc này cũng mang đến sự tăng lên không nhỏ về khí vận.
E rằng.
Ngay cả Phần Viêm cũng không hề nghĩ đến chuyện này.…
Đến khi cách lúc Tiên Duyên Thông Thiên Sơn muốn bài xích mọi người ra bên ngoài, còn lại một canh giờ.
Ấn ký tiên duyên cô đọng ở mi tâm của Phần Viêm cũng kết thúc.
Quả nhiên.
So với ấn ký của đám người Thảo Đường, Phần Viêm chỉ có một nửa.
Bất quá, điều này cũng làm cho Phần Viêm cảm khái không thôi trong lòng.
Tiên duyên.
Không nhìn thực lực thiên phú, không nhìn nội tình thế lực.
Mà quan trọng nhất là chữ “duyên”.
Nếu như không có duyên phận, thì tuyệt đối không thể ngưng đọng được.
Không phải sao, thiên phú của Khâu Tĩnh cao hơn hắn, vì sao người ngưng luyện ra ấn ký tiên duyên không phải là Khâu Tĩnh mà lại là hắn, Phần Viêm?
Vậy thì cái duyên này từ đâu mà tới.
Phần Viêm nhìn đám người Thảo Đường, bỗng nhiên trong lòng có một loại ý nghĩ không thực tế, nhưng lại chỉ có cách giải thích này.
Liệu có một khả năng.
Là do hắn tiếp xúc với Lục tiền bối, đồng thời nhận được chỉ đạo từ Lục tiền bối.
Một phần nhân quả của hắn đã bị liên luỵ cùng với Lục tiền bối.
Vậy nên, vốn dĩ trong tình huống không thể có phần tiên duyên ấn ký của hắn.
Nhưng vì Lục Trường Sinh, mà bây giờ mới ngưng luyện ra được một nửa sao?
Càng nghĩ.
Phần Viêm lại càng thấy rằng đây là một lời giải thích hợp lý.
Diệp Thu Bạch nhìn về phía Phần Viêm, cười nói: “Chúc mừng Phần đại ca.”
Phần Viêm cười khổ nói: “Vẫn là nhờ phúc của mọi người.”
Diệp Thu Bạch bọn người cảm thấy rất nghi hoặc, chỉ có một mình Phần Viêm biết ý trong lời nói của mình.
Lúc này, Khâu Tĩnh Hàn Lộ Dương Phong cũng kết thúc tu luyện.
Dù sao, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, cũng không có khả năng ngưng luyện ra được ấn ký tiên duyên.
Thế là nhìn về phía Diệp Thu Bạch đám người, khẽ gật đầu.
Khâu Tĩnh còn nhìn về phía Phương Khung, hỏi: “Ban đầu là Tiên Cung và những trưởng lão kia đã nhìn lầm, nếu bây giờ ta mời ngươi gia nhập Tiên Cung, đồng thời hứa hẹn, có thể trực tiếp trở thành thân truyền đệ tử, đạt tới Tiên Hoàng cảnh, là có thể trực tiếp trở thành trưởng lão nội môn, ngươi có bằng lòng trở về không?”
Nghe được lời của Khâu Tĩnh.
Hàn Lộ và Dương Phong đều nhìn hắn thêm một chút.
Trực tiếp trở thành thân truyền đệ tử, mà đạt đến Tiên Hoàng cảnh là có thể trực tiếp trở thành trưởng lão nội môn!
Phải biết.
Trưởng lão nội môn của Tiên Cung cũng không phải chỉ cần có thực lực đủ là được nhận cho đâu!
Yêu cầu cực kì cao!
Trừ phi ngươi có thiên phú thật sự đặc biệt cao, cao đến mức Tiên Cung không thể không nhìn đến.
Mà Khâu Tĩnh thân là một đệ tử, thì vì sao có tư cách này?
Không, hắn có tư cách, hoặc là nói, còn thêm việc Phương Khung có được ấn ký tiên duyên nữa.
Muốn hoàn thành những chuyện này, là hoàn toàn đủ điều kiện.
Sau khi nghe được lời này, Phương Khung ngây người ra.
Thái độ của Tiên Cung, có chút khiến hắn không thích ứng.
Huống chi, trước khi bái Lục Trường Sinh làm sư phụ.
Hai chữ Tiên Cung này, trong mắt tất cả mọi người ở tiên giới bọn hắn, đó chính là sự tồn tại như thần thánh.
Nếu như có thể gia nhập Tiên Cung, thì cũng có nghĩa là việc tu luyện về sau sẽ vô cùng thuận lợi.
Như vậy, việc gia tộc bị diệt môn cũng sẽ không còn tái diễn...
Nhưng mà bây giờ, Khâu Tĩnh, người yêu nghiệt nổi danh của Tiên Cung, lại trực tiếp đưa cành ô liu cho hắn, đồng thời đưa ra điều kiện hấp dẫn như vậy…
Bất quá, sau một thoáng ngẩn người, Phương Khung không hề do dự, cười lắc đầu nói: “Ta không gia nhập, ta đã bái sư rồi.”
Khâu Tĩnh cũng không bất ngờ.
Hắn cũng không nghĩ Phương Khung sẽ đồng ý, nếu như Phương Khung trực tiếp đồng ý.
Vậy thì hắn sẽ cảm thấy, Phương Khung không xứng có được cái ấn ký tiên duyên này.
Hắn nói lời này, bất quá cũng chỉ là muốn kết một thiện duyên.
Để làm dịu mối quan hệ của hắn và Tiên Cung mà thôi.
Dù sao, quỳ ở bên ngoài Tiên Cung lâu như vậy, còn bị cự tuyệt.
Đổi lại ai cũng sẽ cảm thấy trong lòng không thoải mái.
Hàn Lộ đứng bên cười nói: “Bất quá lần này các ngươi có thể làm rung động cả tiên giới, đến lúc đó sau khi đi ra, e là có không ít nhân vật lớn sẽ đến nịnh bợ các ngươi, tông môn của ta cũng có khả năng sẽ vậy nha.”“Không có loại tình huống này phát sinh đâu.”
Mục Phù Sinh đột nhiên lên tiếng.
Hàn Lộ nhìn sang, hỏi: “Vì sao?”
Mục Phù Sinh cười cười không trả lời.
Dù sao, sư tôn khẳng định đang nhìn nơi này.
Vậy thì người chắc chắn biết hiện tại chuyện gì đang xảy ra.
Nếu biết sự việc ở đây.
Với tính cách của sư tôn, khẳng định sẽ cân nhắc những chuyện sẽ phát sinh sau này.
Nói như vậy, đợi đến lúc bọn hắn đi ra, trong nháy mắt đó, thì sẽ khẳng định bị sư tôn mang rời khỏi hiện trường...
Mà lại là thần không hay quỷ không biết, sẽ không bị bất cứ ai phát hiện ra.
Diệp Thu Bạch bọn họ nghe được lời Mục Phù Sinh, cũng không khỏi nhìn nhau cười một tiếng.
Hiển nhiên là nghĩ đến cùng một chuyện.
Tiểu Hắc nhìn về phía Phần Viêm nói: “Xin từ biệt.”
Phần Viêm còn chưa kịp nói gì.
Một đạo bạch quang quét sạch tiên duyên thiên trì.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người biến mất tại chỗ.
Bên ngoài Tiên Duyên Thông Thiên Sơn.
Khâu Tĩnh, Dương Phong, Hàn Lộ, Phần Viêm xuất hiện ở nơi đây.
Xung quanh vô số người nhất thời chen chúc nhau đến!
Thế nhưng là, khi bốn người nhìn về phía xung quanh.
Thì không thấy Diệp Thu Bạch bọn họ.
Thậm chí, đều không cảm nhận được một chút xíu dao động không gian nào.
Hàn Lộ trong nháy mắt hiểu ra ý của Mục Phù Sinh trước đó.
Phần Viêm thì không khỏi bật cười thành tiếng, nhìn về phía bầu trời, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Ngược lại muốn cảm tạ Lục tiền bối…”“Thành tựu của ta, phải quy công cho Lục tiền bối…”
======== PS: Chương bốn hoàn thành (tấu chương xong)
