Không nhiều không ít.
Năm hơi thời gian trôi qua, Ngô Hằng cùng Đặng Chuẩn hai phe nhân mã đều từ trong ảo cảnh thoát ra.
Thoát ra xong, lập tức nhìn về phía chỗ vảy ngược.
Tại thác nước kia, tất cả đã trống không.
Thấy cảnh này, sắc mặt ai nấy đều cực kỳ khó coi, một cỗ sát ý dao động, không ngừng tỏa ra từ quanh thân mấy người!
Bọn hắn đã phí hết tâm tư, hao hết thực lực cùng át chủ bài, vất vả lắm mới đánh giết được giao long.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cuối cùng, khi chỉ cần vươn tay ra là có thể lấy được vảy ngược thì lại, lại bị bọ ngựa bắt ve, hoàng tước ở sau?
Chuyện này đặt lên ai mà chẳng chịu được chứ!
Đặng Chuẩn tức giận hét lớn: "Là ai làm!"
Khí tức cường hoành ngay lập tức bùng nổ, mặt hồ bắt đầu rung động!
Vô số sóng lớn không ngừng xô về bốn phía!
Lúc này, nụ cười trên mặt Ngô Hằng đã tắt ngấm, lạnh lùng nhìn Đặng Chuẩn, nghi kỵ nói: "Có phải ngươi vừa ăn cướp vừa la làng không đấy?"
Nghe vậy, Đặng Chuẩn đột ngột quay đầu nhìn Ngô Hằng, tức giận quát: "Vừa ăn cướp vừa la làng? Chẳng phải cuối cùng chúng ta đều rơi vào huyễn trận sao? Chúng ta ở trong đó, hoặc là toàn bộ Thiên Thần Tông, có mấy ai biết trận pháp?""Ngược lại là các ngươi Xích Viêm Trai, chẳng phải có trận pháp sư sao?"
Ngô Hằng hừ lạnh nói: "Trận pháp sư Xích Viêm Trai chúng ta đều lấy sát trận hệ Hỏa làm chủ, tinh thông huyễn trận càng ít.""Có thể nháy mắt vây khốn nhiều người như vậy ở đây bằng huyễn trận, tạo nghệ huyễn trận của đối phương chắc chắn không yếu, người như vậy, Xích Viêm Trai chúng ta ngược lại có, thế nhưng, đó đều là nhân vật cấp trưởng lão, sao có thể vào long mạch?"
Đặng Chuẩn cười lạnh nói: "Ai nói chắc được chứ? Có lẽ, các ngươi vì thời khắc này, cố ý giấu một huyễn trận sư trong đội..."
Nói đến đây, Đặng Chuẩn hơi khựng lại, lập tức từ từ chuyển ánh mắt khỏi người Ngô Hằng, sang nhìn Phương Khung vẫn đứng ngây ra đó, hai mắt đờ đẫn, rõ ràng vẫn còn trong huyễn trận.
Đây tự nhiên là sắp xếp của Mục Phù Sinh.
Chỉ có tự mình trở thành người bị hại, mới có thể bài trừ hiềm nghi ở mức độ lớn nhất.
Huống chi, cảnh giới mà bọn hắn đã thể hiện ra, vốn đã thấp hơn Ngô Hằng và Đặng Chuẩn không ít.
Không thoát được khỏi huyễn cảnh, cũng là điều bình thường.
Ngô Hằng cũng nhíu mày, nhìn sang, dường như trong mắt cũng có chút nghi ngờ.
Sau đó đi tới cạnh Phương Khung, dùng ngón tay chạm vào giữa lông mày hắn, một luồng Thần Hồn lực tuôn trào, cưỡng chế kéo Phương Khung ra khỏi huyễn cảnh.
Phương Khung từ trong huyễn cảnh "tỉnh giấc", sau đó mờ mịt nhìn xung quanh, hỏi: "Chuyện gì vậy? Ai dùng huyễn trận?"
Ngô Hằng mắt lộ vẻ nghi hoặc, nhìn chằm chằm vào mắt Phương Khung, chậm rãi nói: "Vảy ngược bị trộm rồi.""Vảy ngược bị trộm rồi?!" Phương Khung kinh ngạc nói: "Đã biết ai làm chưa?"
Ngô Hằng lắc đầu, nói: "Ngươi thật sự không biết gì sao?"
Phương Khung mắt lộ vẻ mờ mịt, không nói gì.
Đôi khi, càng nói nhiều, càng sai.
Cũng chứng tỏ trong lòng có quỷ.
Bên kia, một Thần Vương cảnh của Thiên Thần Tông cũng đã kéo Mục Phù Sinh ra khỏi ảo cảnh.
Lập tức, Đặng Chuẩn cười lạnh nói: "Đệ tử mới thu không biết đầu đuôi, Ngô Hằng, ngươi trực tiếp sưu hồn chẳng phải tốt hơn sao? Nếu ngươi không ra tay được, để ta làm!"
Ngô Hằng nhìn biểu hiện của Phương Khung, dù có chút nghi ngờ, nhưng hắn quả thực cũng rơi vào huyễn trận.
Huống chi, thực lực của hắn, tuy biểu hiện thiên phú cực kỳ cường đại ở phương diện trận pháp.
Thậm chí, khi xông Xích Viêm trận, lần đầu đã tới được tầng thứ ba, so với thành tích ban đầu của hắn còn cao hơn vô số lần!
Thế nhưng, cuối cùng hắn vẫn chưa trưởng thành.
Cho dù có biết trận pháp, cũng không thể thi triển trận pháp lên những người Thần Vương cảnh bọn hắn, hơn nữa còn ở trong huyễn trận vùng vẫy mất năm hơi thời gian mới thoát được ra ngoài!
Nghĩ đến đây, nghi ngờ trong lòng Ngô Hằng dần tiêu tan, hắn lạnh lùng nhìn Đặng Chuẩn, nói: "Sưu hồn? Nó sẽ gây ra tổn thương không thể nghịch chuyển lên Thần Hồn của người tu đạo!""Trận pháp sư cũng cần Thần Hồn lực, ngươi muốn hủy diệt trận pháp sư của Xích Viêm Trai ta à?""Ngược lại là đệ tử mới thu của Thiên Thần Tông các ngươi, cũng không phải là không có khả năng đấy chứ?"
Đặng Chuẩn bị tức đến phát cười: "Hắn là phù triện sư, Ngô Hằng, vì che giấu, ngươi đã luống cuống rồi sao? Nghĩ ra được cái lý do ngụy biện vụng về để thoát thân vậy?"
Giờ, hai phe thế lực lại lần nữa giương cung bạt kiếm.
Thấy cảnh này, Mục Phù Sinh và Phương Khung cũng thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra, tạm thời bọn hắn sẽ không bị nghi ngờ.
Lúc này, một người trong nhóm Thần Vương cảnh lên tiếng: "Có phải do thế lực khác không?""Ẩn nấp ở bên cạnh từ lâu, đồng thời sớm đã ngưng tụ huyễn trận, chỉ đợi chúng ta giết xong giao long thì mới ra tay."
Một người khác gật đầu: "Cũng không phải là không thể."
Một người Thần Vương cảnh bên Xích Viêm Trai cũng cau mày nói: "Giờ tranh luận cũng không có ý nghĩa, quan trọng hơn là phải mau chóng tìm cho ra người kia."
Đặng Chuẩn và Ngô Hằng nghe vậy, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng."Nếu để ta phát hiện là Xích Viêm Trai các ngươi gây ra, hậu quả các ngươi phải tự gánh lấy." Đặng Chuẩn nhìn chằm chằm Ngô Hằng.
Ngô Hằng cũng không chịu yếu thế: "Đừng nói Đặng Chuẩn ngươi có thủ đoạn này không, nếu để ta phát hiện là Thiên Thần Tông các ngươi vừa ăn cướp vừa la làng, thì đừng trách Xích Viêm Trai chúng ta không khách khí."
Sau khi hai bên buông lời hung hăng xong.
Đều chỉ có thể ấm ức rời đi hai hướng ngược nhau.
Về phần điểm tích lũy.
Chỉ khi nào cầm được vảy ngược, dùng Long khí bên trong rót vào ngọc bội, thì ngọc bội mới thống kê được điểm tích lũy.
Cho nên, hai bên không chỉ không lấy được long chi bí bảo, mà đến cả điểm tích lũy cũng không thu được.
Con giao long này, hóa ra giết phí công.
Trước khi rời đi, Phương Khung khẽ nháy mắt ra hiệu với Mục Phù Sinh.
Mục Phù Sinh thì không nhìn một chút, lập tức nghiêng đầu sang chỗ khác rời đi theo.
Uy uy uy.
Lúc này bị phát hiện thì chẳng phải là lộ tẩy sao?
Sao ngươi không học ta mà cẩn thận một chút hả?
Mục Phù Sinh quyết định, đến khi đi ra ngoài, nhất định phải mở lớp dạy riêng cho Phương Khung.
Đại sư huynh và Tiểu Hắc sư huynh xem như hết cứu nổi.
Phương Khung mới gia nhập Thảo Đường, tuyệt đối không thể để hắn bị Đại sư huynh và bọn họ dẫn dắt càng xa, càng lệch!
Nhất định phải kéo hắn về đúng hướng!
Nếu không sau này, lại có thêm một người gây rối thì chẳng phải Mục Phù Sinh đau đầu muốn chết sao?...
Cho đến giờ.
Ngoài việc Thiên Thần Tông và Xích Viêm Trai không thu được điểm tích lũy ra.
Ngân Long Sơn Trang, đã lấy được một Huyền cấp long chi bí bảo, nhận được năm điểm tích lũy.
Kim Sí Đại Bằng nhất tộc, cũng trong ba ngày này, nhờ vào huyết mạch đặc thù của Tiểu Hắc, trấn áp được Long khí, nhờ đó mà lấy được một Địa cấp long chi bí bảo, nhận được mười điểm tích lũy.
Trong đó, xuất sắc nhất là Dao Trì Tiên Cung, lấy được một bí bảo Huyền cấp và một bí bảo Địa cấp, thu được mười lăm điểm tích lũy.
Điều này cũng là nhờ vào Quý Thiên Dao thể hiện xuất sắc.
Không chỉ nhờ vào những năm gần đây nàng khổ công tu luyện.
Mà còn do nàng nắm giữ được Hồng Mông Tử Khí.
Khiến nàng trở nên xuất chúng trong đám thiên kiêu ở Thiên Hà Tinh Vực!
========= PS: Còn một chương nữa đang viết...
