"Chương 37: Ăn cơm ngủ, đánh Quan Âm Tích!""Phản sáo lộ thành công, thu hoạch được: Kim Đan ×5."
Quan Âm nộ hỏa lại một lần nữa bùng lên, trong lòng giận mắng một câu "Bát hầu, thật là một tên bát hầu."
Bất quá. . .
Quan Âm nghĩ đến thân phận của mình, cũng thực sự không muốn so đo với một con khỉ nhỏ, nàng gia nhập bầy khỉ là có một số việc muốn làm.
Quyển Tiểu Liêm nhìn Quan Âm, trong lòng cũng cảm thấy rất tuyệt, để ngươi xen vào chuyện bao đồng đi bắt ta?
Xem ta có vả mặt ngươi không!
Thế là, Quyển Tiểu Liêm lại nhặt lên hòn đá, ném xuống nước trước mặt Quan Âm."Ùm. . . Ùm. . ."
Hành động này có thể nói là chọc giận Quan Âm.
Quan Âm rất muốn nhấc đầu hắn lên, để hắn mở to mắt xem, rốt cuộc mình là ai.
Ta đường đường Quan Thế Âm, ngươi dám ném đá vào nước trúng ta?
Tích!"Phản sáo lộ thành công, thu hoạch được: Kim Đan ×10."
Quan Âm tức giận hay không Quyển Tiểu Liêm không biết, ngược lại Quyển Tiểu Liêm đặc biệt vui vẻ.
Ban đầu, hắn hiếu kỳ Quan Âm tới làm gì, cho nên mới dùng phân thân nhập bầy khỉ, định nhìn chằm chằm Quan Âm.
Ai ngờ đâu!
Việc này lại mở ra một con đường làm giàu.
Phải nói, Quan Âm không hổ là Quan Âm, Quyển Tiểu Liêm lúc này có bắt nạt nàng, nàng cũng không để ý tới Quyển Tiểu Liêm, mà đứng dậy, đi về phía dưới gốc cây lớn phía xa.
Dù sao nàng Quan Âm cũng là người có độ lượng.
Ai!
Ý của Quan Âm là, ta không thèm chấp ngươi, ta không ở mép nước, được chưa?
Vậy!
Thế này làm sao được?
Điều này đương nhiên là không thể.
Quyển Tiểu Liêm thật vất vả bắt được cơ hội vặt lông dê, sao có thể bỏ qua nàng?
Kết quả là.
Quyển Tiểu Liêm bắt đầu nhặt những hòn đá nhỏ, ném thẳng vào người Quan Âm.
Lực ném cũng không lớn.
Chỉ là để người ta thêm khó chịu.
Nói đơn giản là: Tính sát thương không cao, tính vũ nhục cực mạnh.
Bộp. . . Bộp bộp. . .
Tích!"Phản sáo lộ thành công, thu hoạch được: Kim Đan ×5.""Phản sáo lộ thành công, thu hoạch được: Kim Đan ×5.""Thu hoạch được: Kim Đan ×5.""Kim Đan ×5."
Quyển Tiểu Liêm từ trước đến nay chưa từng nghĩ, ném hòn đá nhỏ, mà có thể ném ra được đỉnh cao nhân sinh.
Thật là kích thích nha!
Bộp!"Phản sáo lộ thành công, thu hoạch được: Kim Đan ×500."
Quyển Tiểu Liêm: ? ? ?
Một lúc sau.
Quyển Tiểu Liêm mở to mắt, cảm thấy có chút mộng mị.
Sao đột nhiên lại có bạo kích thế?
Nhìn kỹ mới phát hiện, thì ra vừa nãy ném vội quá, nhặt phải hòn đá to bằng cái bát, ném trúng gáy Quan Âm.
Nhìn bộ dạng hận không thể ăn tươi nuốt sống của Quan Âm, trên mặt Quyển Tiểu Liêm lộ ra chút xấu hổ, vội vàng giải thích:"Cái kia. . . ""Ta nói ta không cố ý, ngươi tin không?""Thật ra ta chỉ muốn làm bạn với ngươi."
Lời này!
Tượng đất còn có ba phần lửa.
Quyển Tiểu Liêm cứ liên tục khiêu khích, Quan Âm thật sự nhịn hết nổi, nhặt tảng đá to bằng cái bát vừa rồi, ném thẳng vào chân Quyển Tiểu Liêm.
Bộp!
Ném xong, Quan Âm đứng dậy đi luôn, chẳng thèm nhìn Quyển Tiểu Liêm một cái.
Theo Quan Âm, nàng ném tảng đá này, con khỉ này ít nhất cũng phải què mấy tháng, suy cho cùng thì bị thương gân cốt một trăm ngày mà.
Nhưng nàng không biết.
Quyển Tiểu Liêm là Hà Thần hư vô thể, đánh không gây ra sát thương, cũng không bị thương.
Dù tảng đá kia nện lên chân, nhưng Quyển Tiểu Liêm liền đau cũng không thấy đau, kể cả Quan Âm có cầm Ngọc Tịnh Bình đập vào đùi hắn, đều không có bất kỳ cảm giác gì.
Thấy Quan Âm đi, Quyển Tiểu Liêm không đuổi theo, hôm nay tạm tha cho nàng một lần, ngày mai lại bắt nàng vặt lông dê.
Không phải sao.
Ngày thứ hai.
Quan Âm vừa tìm chỗ ngồi xuống.
Bộp!
Lại đột nhiên bị một hòn đá nhỏ ném trúng.
Đường đường một Chuẩn Thánh.
Quan Âm biểu thị, ta đã muốn làm một con khỉ bình thường, sao mà khó vậy?
Con khỉ này. . .
Con khỉ này sao mà tiện thế?"Hắc! Tiểu mẫu hầu. . .""Chúng ta lại gặp mặt, hôm qua lúc ngươi đi, tảng đá lớn kia, suýt nữa làm gãy chân ta.""Để ta đau cả đêm qua."
Lúc này Quyển Tiểu Liêm đến gần, ôm vai Quan Âm, cười hì hì nói.
Quan Âm: . . ."Là Bồ Tát, chắc chắn là có độ lượng, có tính nhẫn nại và lòng bao dung."
Không sai!
Đây là Quan Âm tự khuyên mình, để mình không so đo với con khỉ bát này.
Suy cho cùng, đường đường đại từ đại bi Quan Thế Âm, không thể vì con khỉ nhỏ tiện tay ném đá trúng nàng mấy lần, mà trực tiếp một chưởng đánh chết hắn được sao?
May là Quan Âm lười để ý đến hắn.
Quyển Tiểu Liêm thấy Quan Âm không để ý mình, lại nói:
"Tiểu mẫu hầu, ta đoán. . . chẳng lẽ ngươi bị câm à?""À đúng, ngươi có tên không, ta là Hầu Tái Lôi Nga!"
Quan Âm: Ta là. . . biến xa cho khuất mắt.
Quan Âm vừa nhịn xuống nộ hỏa, thì lại bắt đầu bốc lên, nàng thực sự không hiểu nổi.
Con khỉ này. . .
Gần động Thủy Liêm, hàng vạn con khỉ cái, kể cả ngươi có động dục, cũng không thể đổi con khỉ khác à?
Thôi! Ngược lại, ngày mai Hỗn Thế Ma Vương kia đến rồi, mình nói vài câu với Linh Minh Thạch Hầu rồi đi.
Thật ra!
Quan Âm gia nhập bầy khỉ này, cũng không có việc gì lớn, chỉ là đến lúc mấu chốt bổ một đao, nói cho Linh Minh Thạch Hầu đi Long Cung cướp bảo bối.
Còn việc làm ra Hỗn Thế Ma Vương kia, chính là để Linh Minh Thạch Hầu thấy, các Yêu Vương khác đều tay cầm thần binh, khoác khôi giáp, uy phong lẫm liệt. . .
Sau vài lần như vậy, xem như đảm bảo Linh Minh Thạch Hầu đi Long Cung lấy bảo bối thuận lợi tiến hành, cũng không có chuyện gì lớn.
Quyển Tiểu Liêm: Sao không nói sớm, ngươi nói sớm đi. . .
Nhưng mà.
Quyển Tiểu Liêm hiện tại không còn quan tâm Quan Âm tới làm gì, hắn chỉ muốn ném Quan Âm, vì có lý do để ném, Quyển Tiểu Liêm nói:"Trông ngươi có vẻ không biết nói chuyện, chắc chắn cũng không có tên, ta suy nghĩ chút. . . Ta đặt tên cho ngươi, ngươi cứ gọi Đậu Đậu đi!"
Nói xong.
Quyển Tiểu Liêm đưa tay "A" một hơi, đánh lên đầu Quan Âm một cái.
Ăn cơm đi ngủ đánh Đậu Đậu.
Tích!"Phản sáo lộ thành công, thu hoạch được: Kim Đan ×500."
Quyển Tiểu Liêm nghe thấy hệ thống ban thưởng, tâm tình cũng vui vẻ, tiện tay lại búng vào đầu Quan Âm.
Tích!"Phản sáo lộ thành công, thu hoạch được: Kim Đan ×500."
Quan Âm ngồi ở đó, trong lòng niệm nhiều lần Tĩnh Tâm Kinh, rốt cuộc vẫn nhịn không được.
Nàng nghĩ mãi mà không ra.
Trên đời này sao lại có con khỉ tiện thế này?
Một lần hai lần không thèm để ý đến ngươi, một ngày hai ngày không để ý ngươi, ngươi lại nghĩ lên trời à?"Bát hầu!"
Quan Âm cất tiếng, chuẩn bị một chưởng đánh chết Quyển Tiểu Liêm, nhưng nghĩ đến. . .
Mình đang đợi ngày mai Hỗn Thế Ma Vương kia đến.
Bây giờ một chưởng đánh chết hắn, chẳng phải là bại lộ thân phận mình, đến lúc đó làm sao nói với Linh Minh Thạch Hầu đi Long Cung cướp bảo bối được.
Nghĩ đến đây, Quan Âm trong bóng tối đánh một đoàn pháp lực vào cơ thể Quyển Tiểu Liêm, đoàn pháp lực này hiện giờ không sao, nhưng mà một lát nữa sẽ bộc phát.
Cho nên Quan Âm muốn hắn chết canh ba, Diêm Vương không dám giữ hắn đến canh năm.
Sau khi đánh một đoàn pháp lực vào cơ thể Quyển Tiểu Liêm, tâm tình Quan Âm đã tốt lên rõ rệt, đứng dậy rồi đi luôn.
Quyển Tiểu Liêm: Sao lại bảo ngươi là người có độ lượng?
Quan Âm: Càng nhịn càng thấy thiệt, lui một bước càng nghĩ càng giận.
