Chương 42: Bọn họ không bắt đánh, mà bắt phải cầm.
Thiên Hậu nghe Ngọc Đế nói, nhìn hắn đáp lời: "Không cần khuyên làm gì, các nàng không muốn trở về, khuyên cũng vô ích, trừ phi ta cưỡng ép mang các nàng về thôi."
Thiên Hậu tiếp: "Có thể hiện tại không phải thân thích, nhưng mà tương lai có khả năng rất lớn liền là vậy."
Ngọc Đế nhíu mày, không vui nói: "Vậy thì ngươi lại cưỡng ép đem các nàng mang về đi!"
Thiên Hậu nghe lời này, có chút nghi hoặc: "Vì sao lại muốn mang các nàng về?""Cứ như vậy không phải rất tốt sao, các nàng ở hạ giới thích sao thì làm vậy, về đến thiên đình lại phải giống như chúng tiên, tuân thủ cả đống thiên quy giới luật.""Ngươi là tam giới chí tôn, mọi người đều nhìn vào việc ngươi làm, hiện tại có Tiểu Liêm bắt đi các nàng, ngược lại cũng có thể để các nàng tự do tự tại không bị thiên quy ước thúc."
Ngọc Đế mặt đen lại trả lời: "Ta nói ngươi… Sao lại không hiểu vậy?""Chẳng lẽ ngươi không thấy ra cái tiểu tử kia, đang có ý đồ xấu sao?"
Thiên Hậu nghe xong, trầm mặc một chút rồi trả lời: "Nếu các nàng muốn động dục niệm, thì cũng phải có cái kiếp đó.""Ta ngược lại cảm thấy, nếu như các nàng thật sự động dục niệm, theo Tiểu Liêm ngược lại còn tốt, chẳng phải ngươi nói, Tiểu Liêm bây giờ được Lão Tử thu làm đồ đệ, thần thông quảng đại sao?"
Cái gì? Điên rồi sao?
Ngọc Đế mặt mày chấn kinh nhìn Thiên Hậu, không hiểu nàng sao lại nói ra những lời này, nhưng nghẹn nửa ngày cũng không biết nói gì cho phải."Ngươi...""Ta...""Ai!"
Ngọc Đế tức không nói nên lời, thực sự không phản bác được, cuối cùng phẩy tay áo rời đi.
Hắn muốn tìm Lão Quân đi uống rượu giải sầu.
Thiên Hậu nhìn Ngọc Đế rời đi, cũng không nói gì, nàng và Ngọc Đế không giống nhau.
Ngọc Đế nhìn Quyển Tiểu Liêm, nhìn thế nào cũng thấy không thuận mắt.
Thiên Hậu nhìn Quyển Tiểu Liêm, nhìn thế nào cũng thấy vừa mắt.
Theo Thiên Hậu, trong tam giới này, thế hệ trẻ tuổi đã không ai có thể so sánh với Quyển Tiểu Liêm.
Thêm vào đó, Quyển Tiểu Liêm làm người thế nào, ở thiên đình mấy trăm năm nay, Thiên Hậu đều đã nhìn rõ.
Nếu Hồng Nhi bọn họ thật sự có cái kiếp đó, Thiên Hậu cảm thấy Quyển Tiểu Liêm, bất kể từ tướng mạo, phẩm đức, cũng như thực lực hay bối cảnh, đều khiến nàng hài lòng.
Ngọc Đế: Lão Quân, ta đau đầu quá, chúng ta uống chút đi!
Như Lai: Lão Quân, Ngọc Đế, ta rất nhanh cũng muốn đau đầu rồi, chờ ta chút, ba người chúng ta cùng uống.
Cùng thời điểm.
Linh Sơn, Như Lai sau khi nghe Quan Âm kể lại, thật là... đau đầu sắp nổ tung.
Như Lai thực sự phục rồi.
Ba cái Linh Minh Thạch Hầu này đúng là không biết suy nghĩ, đã nói cho các ngươi Long Cung có bảo bối, sắp xếp cho các ngươi ba bộ trang bị, các ngươi vậy mà không muốn?
Các ngươi coi thường ai đây!
Không chỉ Như Lai, Nhiên Đăng và Phật Di Lặc bọn họ, cũng đều cạn lời.
Thật sự là không biết cân nhắc.
Bất quá...
Mọi người nghĩ kỹ lại, cũng cảm thấy trong này có vấn đề, ba Linh Minh Thạch Hầu mới ra đời không lâu, đang tuổi trẻ ngông cuồng, sao lại có loại tâm tính này?
Nghe nói có áo giáp hoa lệ, thần binh ảo diệu, vậy mà không mảy may dao động, rõ ràng là không bình thường.
Sau đó, Nhiên Đăng lên tiếng nói: "Quan Âm đoán không sai.""Hoa Quả sơn hẳn là có người đang đối đầu với chúng ta, với tuổi của Linh Minh Thạch Hầu, không thể không tranh cường háo thắng."
Phật Di Lặc cũng gật đầu nói: "Không sai!""Đáng lẽ ở tuổi ngông cuồng, lại chọn an nhàn, đây tuyệt đối không bình thường.""Thêm vào đó, tính hầu ngang bướng, sao ba Linh Minh Thạch Hầu lại có thể tĩnh tâm lại, phía sau chắc chắn có người bày mưu."
Như Lai khẽ gật đầu, đồng ý quan điểm này, chỉ là nhất thời chưa biết phải làm thế nào."Trước mắt, các ngươi thấy nên thế nào?"
Nhiên Đăng nghe Như Lai hỏi, khẽ cười nói: "Chuyện này không do bọn họ quyết định.""Bọn họ muốn an ổn, chúng ta há có thể để bọn họ được an ổn?""Cây Định Hải Thần Châm này bọn họ không chịu đi lấy, vậy thì ta ép bọn họ đi cầm, đánh cho bọn họ phải đi cầm."
Hả… Quan Âm nghe xong lời này, có chút nghi hoặc nhìn Nhiên Đăng hỏi: "Nhiên Đăng Phật Tổ, sao lại nói vậy?""Nếu chúng ta chủ động xuất kích, sau này muốn thu phục, cảm hóa bọn họ, sẽ có chút khó khăn."
Nhiên Đăng cười cười, không trả lời.
Như Lai nói tiếp, giải thích: "Quan Âm, ngươi cứ đi tìm Ngưu Ma Vương, để hắn chủ động đến Hoa Quả Sơn, giáo huấn mấy Linh Minh Thạch Hầu là được.""Bọn họ hiện tại không muốn cầm binh khí, chỉ là bọn họ chưa cần dùng tới, nếu như muốn dùng tới, làm sao lại không đi Long Cung lấy binh khí?""Tiếp theo đó, sẽ mở ra chuyện Địa Phủ, một kiếp náo thiên cung coi như có thể triển khai."
Quan Âm nghe Như Lai nói vậy, trong nháy mắt hiểu ra, trả lời: "A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai.""Đệ tử đã hiểu."
Vốn còn đang khổ não, lần này Quan Âm đã thông suốt, muốn Tôn Ngộ Không ba anh em đại náo thiên cung, hóa ra cũng rất đơn giản.
Trước tiên cứ để Ngưu Ma Vương đến đánh nhau với bọn họ một trận, đợi đến khi bọn họ cần cầm binh khí, rồi cho người ở Địa Phủ bắt hồn.
Sau đó, thiên đình sẽ cho bọn họ hai cơ hội, ép bọn họ tạo phản rồi bắt lại, cuối cùng là trực tiếp cảm hóa và thu phục.
Quan Âm đi rồi.
Nhiên Đăng nhìn về phía Như Lai hỏi: "Đối với người đứng sau Hoa Quả Sơn kia, ngươi thấy thế nào?"
Như Lai suy nghĩ một lát rồi nhàn nhạt nói: "Không đáng sợ.""Hắn đứng sau lưng không dám lộ mặt, tu vi tất nhiên sẽ không cao hơn chúng ta, trong thời thế này, một kẻ tu vi không bằng chúng ta thì có gì ảnh hưởng?"
Cũng đúng.
Nhiên Đăng và những người khác nghe Như Lai nói vậy, cũng yên lòng.
Sự việc à, quả thực là rất đơn giản.
Chỉ tiếc!
Quyển Tiểu Liêm nhận được một đợt tài nguyên từ chỗ Quan Âm, mà những tài nguyên này đã được Quyển Tiểu Liêm sao chép lại, đưa xuống cho Tôn Ngộ Không ba huynh đệ.
Hiện tại đừng nói là Ngưu Ma Vương.
Ngay cả Na Tra, người đã đột phá Đại La Kim Tiên, chưa chắc đã có thể chắc thắng được một người trong đó, huống chi là cả ba anh em họ.
Nghiêm túc mà nói.
Chiến lực của Hoa Quả Sơn, có lẽ không kém Lưu Sa Hà của Quyển Liêm và Na Tra là bao, tiềm năng thiên phú của Kim Thạch Hầu, khi chưa bộc phát, không ai biết hắn có thể hung ác đến mức nào.
Lưu Sa Hà.
Lúc này, Quyển Tiểu Liêm và mọi người đã uống ba lượt rượu.
Hồng Nhi và những người khác mặt ai nấy cũng đỏ ửng, các nàng thực sự rất vui.
Thiên Hậu tới chuyến này, giúp các nàng trút được gánh nặng trong lòng, ít nhất thì mẹ của các nàng vẫn ủng hộ các nàng.
Na Tra cũng uống hơi nhiều, nhìn Quyển Tiểu Liêm hỏi: "Vậy ngươi nói, Thiên Hậu nương nương đã tới rồi, sau này thiên đình sẽ không phái người tới nữa chứ?"
Quyển Tiểu Liêm khẽ gật đầu, nói: "Mấy chục năm gần đây hẳn là sẽ không có ai đến gây sự đâu, dù sao hiện tại thiên đình và Linh Sơn, đều có chuyện chính phải làm.""Bọn họ tự nhiên sẽ không chăm chăm vào chúng ta."
Na Tra có chút nghi ngờ hỏi: "Chuyện chính?""Bọn họ thì có thể có chuyện gì đứng đắn?"
Quyển Tiểu Liêm cười đáp: "Tự nhiên là chuyện thỉnh kinh."
"Biến cố ở Hoa Quả Sơn, Linh Minh Thạch Hầu đã sớm bắt đầu tu luyện, với thiên phú của họ, Như Lai tuyệt đối không cho phép họ cứ mãi tu luyện như vậy mấy trăm năm.""Ta đoán, hiện tại bọn họ đang chuẩn bị cho một kiếp đại náo thiên cung rồi."
Ngưu Ma Vương: Linh Minh Thạch Hầu? Còn không phải dễ dàng tóm gọn sao!
