Chương 50: Cho ta mượn Định Hải Thần Châm chơi mấy ngày
Giờ phút này.
Ngao Quảng thật sự rất muốn biết, rốt cuộc hắn đã làm sai điều gì, phạm phải tội nghiệt lớn đến đâu, mà ông trời lại muốn phái đến ba cái Na Tra để trừng phạt hắn.
Ngao Quảng: Nếu ta có tội, xin hãy để ta chết, chứ đừng để ta nhìn thấy ba cái Na Tra.
Trong ba người Na Tra này, cho dù đối với Ngao Quảng đều rất khó chịu, nhưng Quyển Tiểu Liêm phía trước đã thông báo rồi.
Nên ba người bọn họ một câu cũng không nói.
Cho dù là vậy.
Áp lực từ ba cái Na Tra vẫn khiến Ngao Quảng không dám thở mạnh một tiếng.
Quyển Tiểu Liêm thấy Ngao Quảng không nói gì, liền đi đến bên cạnh Ngao Quảng, làm bộ rất thân quen, nói: "Lão Long Vương, hôm nay đến tìm ngươi, kỳ thực cũng không có chuyện gì, càng không phải đến tìm phiền phức, nên ngươi cứ yên tâm."
Ngao Quảng vốn đã có chút không thiết sống, nghe Quyển Tiểu Liêm nói vậy, trong mắt lóe lên tia hy vọng, nhìn Quyển Tiểu Liêm hỏi: "?"
Theo Ngao Quảng. . .
Ba cái Na Tra đến Long Cung thì có chuyện gì tốt, chắc chắn là đến gây sự a!
Một Na Tra biến thành ba cái, ba cái Na Tra cộng lại thì thực lực mạnh mẽ hơn, chắc chắn là đến tìm hắn gây sự báo thù.
Quyển Tiểu Liêm cười đáp: "Đương nhiên là thật."
"Anh em chúng ta đến tìm ngươi, chỉ là muốn mượn một món binh khí thôi, không phải đến lật lại chuyện cũ gì, nên ngươi cứ yên tâm đi!"
Ngao Quảng nghe vậy, cuối cùng cũng đã hiểu.
Thảo nào!
Hèn gì lần này Na Tra, tính tình sao lại tốt vậy, gặp mình mà chẳng nói câu nào, có thêm hai huynh đệ mà cũng không trực tiếp động thủ với mình.
Thì ra là đến tìm binh khí!
Thế thì tốt rồi.
Ngao Quảng thở phào nhẹ nhõm, nhìn Quyển Tiểu Liêm mấy người đáp lời: "Mấy vị cần thần binh lợi khí, lại nghĩ đến tiểu long, đó là vinh hạnh của tiểu long.""Xin hãy chờ, ta sẽ cho người sắp xếp."
Ngao Quảng nói xong, vội vàng gọi Quy thừa tướng, sắp xếp người đi bảo khố vận chuyển binh khí tới.
Thần binh bảo bối gì đó.
Đối với Ngao Quảng mà nói, kỳ thực cũng chẳng có gì to tát, hắn chỉ mong được yên ổn thôi.
Vốn dĩ ân oán giữa hắn và Na Tra đã phức tạp, nay Na Tra đột nhiên lại có thêm hai huynh đệ, chuyện này làm sao Ngao Quảng không sợ cho được?
Không bao lâu sau.
Một nhóm lính tôm tướng cua bắt đầu khiêng từng món thần binh tiến vào, tổng cộng có: Ba thanh trường thương, một cây đại đao, hai thanh chín ngọn cương xoa, hai thanh trường kiếm, hai thanh trường côn, một cây lang nha bổng, một cây họa cán phương thiên kích.
Không thể không nói.
Ngao Quảng thực sự là sợ hãi, vừa lên đã mang mấy chục thanh thần binh ra dâng, lại còn đều là hàng thượng đẳng, tuy không so được Cửu Xỉ Đinh Ba, Kim Cô Bổng, nhưng cũng không kém là bao.
Long tộc dù sao cũng đã sống không biết bao nhiêu năm, những thần binh này tuy đều không tệ, dùng đến hiện tại đều là bảo bối hiếm có.
Nhưng vào thời hồng hoang, thì lại không phải quá hiếm lạ, nên Long tộc trữ những thứ này, thật đúng là không hề ít.
Ngao Quảng nhìn mấy người, run run rẩy rẩy nói: "Mấy vị, đây đều là thần binh thượng đẳng của Long Cung, các ngươi ưng ý món nào thì cứ lấy, nếu thích hết thì cứ mang hết đi cũng tốt."
Hả?
Quyển Tiểu Liêm vốn là đến mượn Kim Cô Bổng, nhưng thấy cây phương thiên họa kích kia, trong lòng có chút vui mừng.
Đồ tốt a!
Đồ chơi này chỉ có thể nói là hầu tử không thích, nhưng phương thiên họa kích này tuyệt đối không tệ, xem ra Ngao Quảng cầu sinh rất mạnh a!
Quyển Tiểu Liêm bước lên trước, tiện tay cầm phương thiên họa kích múa hai lần, hài lòng nói: "Lão Long Vương, cây thần binh này không tệ đó."
Ngao Quảng cười nịnh nọt đáp: "Quyển Liêm tướng quân thật tinh mắt, cây kích này nặng bảy ngàn hai trăm cân, có thể nói là thần binh lợi khí ít có trong tam giới.""Đương nhiên, chỉ có Quyển Liêm tướng quân uy vũ như vậy mới xứng với cây kích này."
Ngao Quảng đúng là một con lươn già.
Lúc đầu tuy hắn sợ Na Tra đến tìm phiền phức, nhưng chẳng mấy chốc đã nhìn ra.
Trong bốn người này, vẫn là Quyển Tiểu Liêm dễ nói chuyện, hôm nay chỉ cần nịnh nọt Quyển Tiểu Liêm, thì kiếp này chắc là có thể qua.
Quyển Tiểu Liêm thu phương thiên họa kích vào, nói cảm ơn: "Nếu vậy, ta xin nhận lấy."
"Các huynh đệ, các ngươi xem có món nào ưng ý không, đừng phụ lòng Lão Long Vương."
Na Tra nhìn Quyển Tiểu Liêm, bất mãn nói: "Một đống sắt vụn đồng nát, chẳng có món nào ta nhìn trúng, còn không bằng Hỏa Tiêm Thương của ta."
Ma Đồng Na Tra tiến lên mở miệng, cũng không thèm nhìn, nói: "Những binh khí này cũng không tệ, nhưng ta đã có Hỏa Tiêm Thương, chúng còn không bằng Hỏa Tiêm Thương của ta, ta không cần."
Quyển Tiểu Liêm nghe hai người này nói vậy, lườm họ một cái, trực tiếp vung tay áo Tụ Lý Càn Khôn thu hết số binh khí vào, nói: "Sao các ngươi lại thế chứ?""Đây đều là chút tấm lòng của Lão Long Vương, các ngươi ghét bỏ như vậy, chẳng phải làm Lão Long Vương buồn sao?"
Ngao Quảng: ? ? ?
Nhìn Quyển Tiểu Liêm thu hết thần binh, Ngao Quảng lúc đó cũng là ngẩn cả người, trong lòng hơi nhức trứng.
Ngươi có phải là con người không vậy?
Ta vừa mới chỉ khách khí một câu, để mỗi người các ngươi chọn một món, ngươi vậy mà thật sự lấy hết.
Ngươi mới là làm ta đau lòng, làm ta buồn đó!
Ngao Quảng tuy đau lòng, nhưng cũng không nói gì, chỉ là hơn mười thanh thần binh thôi, chỉ cần bọn họ không gây phiền phức, thì cho thêm hơn mười thanh nữa cũng không sao.
Có điều là. . .
Ngao Quảng nhìn mấy người thu thần binh xong, mà vẫn chưa có ý muốn đi, liền vô cùng mờ mịt.
Các ngươi lấy rồi thì đi đi a!
Tim ta không khỏe, có thể đừng để ta thấy ba cái Na Tra này nữa không?
Ngao Quảng trong lòng rất phiền muộn, nhưng vẫn cố cười hỏi: "Quyển Liêm tướng quân, còn cần gì ta giúp nữa không?"
Quyển Tiểu Liêm lúng túng cười nói: "Cái kia!"
"Ta nhớ là ở Đông Hải ngươi có một cái Định Hải Thần Châm, tương truyền là Đại Vũ dùng khi trị thủy, có thể cho ta mượn dùng mấy ngày được không?"
Cái gì?
Ngao Quảng nghe Quyển Tiểu Liêm muốn mượn Định Hải Thần Châm, trái tim bé nhỏ thiếu chút nữa chịu không nổi.
Ngươi đâu phải hầu tử, ngươi mượn Định Hải Thần Châm của ta làm gì chứ?
Ngao Quảng mặt mày khó xử nhìn Quyển Tiểu Liêm đáp: "Quyển Liêm tướng quân, nếu là chuyện khác, chỉ cần ngươi thích, ta đều có thể tặng ngươi, nhưng Định Hải Thần Châm thì thật sự không được!""Hay là để ta lại cho người mang thêm ít thần binh cho ngươi chọn nhé?"
Quyển Tiểu Liêm cười đáp: "Lão Long Vương đừng căng thẳng!"
"Ta chỉ mượn dùng một chút thôi, dùng xong ta sẽ trả lại cho ngươi, ngươi yên tâm."
Quyển Tiểu Liêm nói sẽ trả. . .
Nhưng làm sao Ngao Quảng có thể tin hắn sẽ trả?
Nói là mượn, cũng chỉ vì chữ "cướp" nghe không hay, thanh danh không tốt mà thôi.
Mượn đồ bằng bản lĩnh, thì có mấy ai trả?
Ngao Quảng nhìn mấy người, thành thật khai báo: "Quyển Liêm tướng quân, không phải ta không cho ngươi mượn, Định Hải Thần Châm đó thật sự không được, hiện tại đã được Quan Âm Bồ Tát định đoạt rồi.""Nếu như ta cho ngươi mượn, sau này Quan Âm Bồ Tát đến tìm ta, ta lấy cái gì cho nàng?"
Ngao Quảng cũng hết cách rồi, chỉ có thể đem Quan Âm ra, để Quyển Tiểu Liêm bọn họ đại khái hiểu ý là gì.
Có điều là. . .
Nói Quan Âm hữu dụng sao?
Quan Âm ở nơi khác thì hữu dụng, nhưng ở trước mặt Quyển Tiểu Liêm và Na Tra bọn họ, thì tuyệt đối là. . .không có tác dụng!
