Chương 81: Giới thiệu cho ngươi một đối tượng biết chơi bóng rổ, Bồ Đề ban tặng kim đan, con khỉ cuối cùng cũng được xuống núi.“Sư huynh, đừng nghe.”“Ta thấy ngươi nghe rồi cũng chẳng hiểu, học rồi cũng chẳng biết làm!
Nghe nhiều thế để làm gì? Chúng ta chơi cờ caro đi ~” “Ngươi có muốn nghe chuyện Kim Mai Bình của thần thoại không?”
Tôn Ngộ Không đang buồn chán ngáp dài, bắt đầu tìm người để trò chuyện.
Hắn bắt đầu gây sự, kéo một vị đạo nhân đang nghe giảng đạo để nói chuyện, chỉ tiếc vị đạo nhân kia lắc đầu từ chối, chẳng thèm để ý đến hắn.
Con khỉ gãi gãi gáy, lại đặt ánh mắt lên nữ đạo nhân phía trước, vỗ vỗ vai nàng, “Sư tỷ, ta nghe nói ngươi đang tìm đối tượng phải không? Bản thể của ngươi là gì nhỉ? Ngô Công Tinh ư? À ta biết trong đạo quán có chín mỹ nam tử, ngươi có muốn suy nghĩ một chút không?”“Mỹ nam tử? Bọn họ trông đẹp trai không?”“Ừm… Nói sao nhỉ? Bọn họ không phải có đẹp trai hay không vấn đề, bọn họ là kiểu mắt nhỏ, miệng nhọn, dáng người trông rất đẹp, lại còn biết chơi bóng rổ.”“Ngươi biết bóng rổ là gì không?”“Là một loại vận động…”
Bát Hầu càng nói càng hăng say, kéo người ta luyên thuyên hàn huyên.
Lại chọc cho Bồ Đề Lão Tổ đang giảng đạo mày nhíu lại, quát lớn: “Tôn Ngộ Không! Ngươi đừng quá mức càn quấy!”
Nhìn con khỉ ngang ngược kia.
Bồ Đề Lão Tổ giận không thể nói thành lời.
Hắn thề rằng mình chưa bao giờ chán ghét một tên học trò đến mức này!
Khâm phục thay, dạy lâu như vậy mà nó vẫn chỉ là Chân Tiên.
Dạy « Đại Phẩm Thiên Tiên Quyết » đã lâu vậy mà vẫn chưa nhập môn, ngày thường lại lười biếng, thậm chí ngay cả linh khí cũng không muốn hấp thu. Không hấp thu thiên địa linh khí làm sao mà đột phá?
Vừa lười, vừa tư chất kém cỏi.
Ban đầu còn giả vờ nói muốn học bói toán cùng hắn.
Nhưng về sau, chẳng giả vờ nữa.
Không nghe!
Một lần giảng đạo cũng chưa từng nghiêm túc nghe!
Bây giờ hắn đã mệt mỏi, trong lòng nảy sinh ý nghĩ muốn đuổi Tôn Ngộ Không xuống núi.“Bản tọa hỏi ngươi, hôm nay vì sao lại ồn ào ở đây?” Bồ Đề Lão Tổ nhìn chằm chằm hắn.“Lão tổ, không phải lão Tôn không muốn nghe đâu, là nghe rồi cũng chẳng hiểu, học rồi cũng chẳng biết làm, đi ngủ lại ngủ không được, ngươi lại không cho lão Tôn không nghe, vậy ta chỉ có thể tìm sư huynh sư tỷ tâm sự thôi.”
Tôn Ngộ Không ngáp.
Nằm vật vờ trên mặt đất nói.
Cũng không phải hắn không muốn rời đi.
Trong suốt khoảng thời gian đó, hắn cũng từng nhiều lần từ giã muốn đi.
Nhưng Bồ Đề Lão Tổ căn bản không thả hắn rời đi.
Từ chỗ sư phụ nghe được về « Tây Du Ký », hắn cũng đại khái đoán đối phương là hóa thân của Thánh Nhân.
Cho nên, cũng không có nghĩ đến việc sử dụng thủ đoạn gì để thoát đi, tránh cho bản thân bị bại lộ.
Hắn vẫn nằm dài trong Phương Thốn Sơn.
Với ý đồ đối phương sẽ thả hắn đi.“Tôn Ngộ Không, duyên phận giữa ngươi và ta đã hết, hôm nay ngươi hãy xuống núi đi.”
Bồ Đề Lão Tổ bước xuống, vỗ vỗ vai hắn, giận dữ nói: “Duyên đến duyên đi, bụi tụ bụi tan, ngươi từ đâu đến, thì hãy trở về chỗ đó đi.”“Bản lĩnh của ngươi lớn, ta không dạy nổi ngươi.”
Khi vỗ vai.
Tôn Ngộ Không có thể cảm giác được một viên đan dược bằng long nhãn từ vai trượt vào trong áo bào của hắn.
Lúc này, hắn chớp mắt, có chút không hiểu.
Lão Đăng bảo hắn rời đi, còn tặng hắn đan dược?“Đây là…”
Con khỉ đang định hỏi, Bồ Đề Lão Tổ đã quay người bước đi.
Cũng chẳng nói lời nào.
Trong điện, chúng tu sĩ thấy Bồ Đề Lão Tổ lại đi.
Ai nấy đều mặt mày bất đắc dĩ.
Nhưng ai cũng đều nhìn ra được sự thiên vị của Bồ Đề tổ sư đối với con khỉ.
Gây rối thật nhiều tháng mà không bị đuổi xuống núi, có thể thấy được địa vị của Bát Hầu trong lòng lão tổ.
Ai lại không thức thời mà đi gây sự?
Không bao lâu.
Người đều đi hết, chỉ còn lại Tôn Ngộ Không cô độc ngồi trong đại điện.“Lão Đăng này cho mình cái gì nhỉ?”
Tôn Ngộ Không nhanh chóng lấy viên kim đan lớn bằng trái nhãn từ trong ngực ra, ngửi ngửi, kinh ngạc nói: “Cửu chuyển kim đan?”
Hắn được sư phụ ban cho không ít kim đan.
Tam chuyển, tứ chuyển, ngũ chuyển…
Vì từng thấy qua, nên hắn cũng không lạ lẫm với kim đan.
Nhưng cửu chuyển kim đan lại là lần đầu tiên thu được, không khỏi có chút tò mò.“Mặc dù kim đan đối với lão Tôn ta mà nói chỉ là tăng lên pháp lực, nhưng đối với tu sĩ tầm thường mà nói lại là cơ hội nghịch thiên cải mệnh, cái lão Đăng này sao lại cho thứ tốt như vậy chứ?”“Cửu chuyển kim đan, chắc hẳn ẩn chứa năng lượng cao hơn nhỉ?”
Tôn Ngộ Không tò mò chạy đến đình viện Bồ Đề Lão Tổ ở, quả nhiên thấy dưới gốc cây có bóng lưng Bồ Đề tổ sư quay lưng về phía hắn.
Hắn đi thẳng đến, tò mò nói: “Lão Đăng, sao ngươi lại tốt bụng cho ta viên thuốc này vậy?”“Ngộ Không, ngươi ngộ tính ngu dốt, tư chất kém cỏi, ở Phương Thốn Sơn lâu như vậy mà vẫn không thể đột phá đến cảnh giới cao hơn, bản tọa trong lòng không phục a.”
Bồ Đề Lão Tổ thở dài một hơi thật mạnh, giận dữ nói: “Ngươi đơn giản chính là giới kém nhất mà ta từng dạy…”“Không không không, là đệ tử kém cỏi nhất mà ta từng dạy trong đời!”“Ta mẹ nó gặp phải ngươi, cũng là gặp vận đen tám đời a! Thảo…”
Hắn thật sự bó tay rồi.
Ai mà hắn chưa từng dạy đâu?
Di Lặc, Dược Sư, Địa Tạng, Già Gia La, Đa Bảo Như Lai, Ô Sào Thiền Sư…
Cơ bản ai cũng dạy qua.
Có thể duy chỉ có không dạy qua người ngu xuẩn như vậy!
Cùng hắn giảng huyền môn diệu pháp, không môn diệu thuật, hơi không chú ý không nhìn liền có thể ngủ, tan học thì chạy nhanh hơn ai hết.
Những ngày này, các loại đan dược, thiên tài địa bảo cũng đã thử qua một chút.
Nhưng kết quả là gì?
Con khỉ chết tiệt này căn bản không đột phá!!
Giống như bị táo bón, cảnh giới Chân Tiên nhỏ nhoi mắc kẹt hơn mấy tháng, đều không đột phá nổi!
Bình thường hô tu hành không tu hành, ngộ tính lại.
Ai mẹ nó thích loại đệ tử này?
Phế đi, phải phế đi!!
Tôn Ngộ Không ngoáy mũi không nói gì.
Có gì dễ nói đâu.
Trong Phương Thốn Sơn mặc dù là Tiên thiên linh khí, nhưng lại không biết bao nhiêu mỏng manh.
Lại còn rất tạp loạn.
Ai không có việc gì đi hút cái linh khí này chứ?
Cho ăn đan dược còn không bằng hắn mỗi ngày tự mình nấu linh mễ cơm đâu.“Ai, Bát Hầu, đan dược này ngươi cũng không nên xem nhẹ, nó tên là Cửu Chuyển Kim Đan, một hạt thôi cũng đủ để phàm nhân bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên.”
Bồ Đề Lão Tổ mắng xong.
Giận dữ nói: “Ngươi ăn vào sau chắc hẳn có thể có chút bản lĩnh để tự bảo vệ trong Tam Giới, không đến nỗi bị người khác khi dễ.”“Tư chất ngươi ngu dốt, ngộ tính kém, nếu là không ăn Cửu Chuyển Kim Đan, ta cũng không biết đời này ngươi bao lâu mới có thể bước vào Đại La Kim Tiên.”“Ta không dạy được cho ngươi bản lĩnh gì, viên kim đan này coi như là bồi thường cho ngươi đi.”“Từ hôm nay ngươi hạ sơn, duyên phận giữa hai chúng ta đã hết, ngươi cũng đừng nói ra ngoài là học bản lĩnh ở Phương Thốn Sơn, cũng đừng nhắc đến việc bước vào Đại La Kim Tiên ở đây, ngươi thực sự quá ngu, lão tử không có loại học trò cù lần như vậy đâu.”“Về đi.”
Lời nói này không khiến Tôn Ngộ Không cảm thấy uể oải hay bị đả kích.
Hắn ngược lại tươi cười, vỗ vỗ vai Bồ Đề Lão Tổ nói: “Đa tạ Lão Đăng.”“Nếu không có câu nói xuất phát từ tận đáy lòng này của ngươi, ta e rằng còn sẽ không để ý đến ngươi nhiều đâu, sau này khi lão Tôn ta vô địch Tam Giới, ta sẽ phong cho ngươi một chức quan lớn mà làm.”“A?”
Bồ Đề Lão Tổ tức giận đến mức bật cười, “Vậy được, ta chờ ngươi lên chức quan lớn.”“Hắc hắc, dễ nói.”“Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, chỉ lần từ biệt này, ngươi hãy tự bảo trọng!”
Tôn Ngộ Không chắp tay chào hắn.
Quay người xuống núi…
