- Các vị huynh đệ, mọi người đến đây chắc hẳn đều bị chèn ép, mà vị tiểu huynh đệ này nói ra lời chúng ta không dám nói, mặc dù vừa rồi nói nhỏ, nhưng ta vẫn có thể nghe thấy, còn có hai vị này, các ngươi thì sao
- Nhưng nói thế nào đi nữa ta vẫn rất bội phục dũng khí của vị tiểu huynh đệ này, dám nói ra lời cả đời ta không dám nói, thế nhưng hiện tại
Ta muốn làm chuyện ngày thường không dám làm
- Ta muốn hô to một tiếng, thê tử ngu ngốc
Chỉ thấy xa xa có một tên nam nhân đứng dậy quát:
- Hay
Nói rất hay
Thê tử của ta chính là một bà nương ngu ngốc
Một tên mập vỗ bàn đứng dậy:
- Thê tử ngu ngốc
Càng ngày càng nhiều người đứng dậy, nói ra ra câu nói mà cả đời này không dám nói, toàn bộ phòng khách đều bị mấy chữ kia nhấn chìm
Thê tử ngu ngốc
Thậm chí ngay cả người bên ngoài cũng có thể nghe thấy
Chẳng qua là cảm thán không thể đi vào, nếu như tiến vào, cũng phải hô câu này mấy lần, thê tử ngu ngốc
Được rồi, thầm nghĩ ở trong lòng là được
Hiện tại Dạ Tần đã ngây người
Dạ Côn cùng Liệt Cốt đứng ở một bên, phát hiện tình thế dường như có chút không khống chế nổi, những nam nhân này rốt cuộc hận thê tử đến nhường nào
Thế mà đều đứng trên bàn mặt hô, khí thế kia phảng phất giống như tướng sĩ khải hoàn trở về
Nhìn Tần ca một chút, đều bị người ta nâng hất lên không trung, đây quả thực là một con dê đầu đàn, chuẩn bị bị hố
Không khí ở hiện trường đạt đến đỉnh phong, chính là loại cháy hừng hực kia, tựa như vừa mới thành công chiến thắng Đại Ma Vương vậy
Liệt Cốt không khỏi giơ tay lên, cùng hô một tiếng:
- Thê tử ngu ngốc
Sau khi hô xong cảm giác không tệ, buồn phiền trong lòng đều tan một chút, lập tức gia nhập đội ngũ hò hét, còn kéo lấy Côn ca đi theo
Có đôi khi, không khí này vừa xuất hiện, liền không kiềm hãm được làm ra một chút chuyện ngày thường không dám làm
Thê tử ngu ngốc
Thê tử ngu ngốc
Hô hào hô hào, vẫn rất có tiết tấu, vui đến tận trời
Điên rồi..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
những nam nhân này đều điên cả rồi
Đám người Diệp Ly nhìn mọi chuyện phát sinh trước mắt, còn có phu quân của mình, đứng trên mặt bàn vừa hô vừa cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà Tử Yên cùng Trưởng Tôn Nhị đã sắp tức điên, phu quân của mình lại là người cầm đầu
Nhìn những người này một chút, đều muốn xem phu quân như lãnh tụ
Dạ Tần, không ngờ trong lòng ngươi chúng ta lại là kẻ ngốc!!
Diệp Lưu cảm thấy sự tình hôm nay lớn rồi, vì sao lá gan đám tỷ phu lớn như vậy, đến cùng là ai cho bọn hắn dũng khí
Tràng diện nhiệt huyết dần dần trầm tĩnh, mỗi người tựa như một lần nữa sống lại, loại phát tiết này thật rất hữu dụng
Sau này không có việc gì liền đến hoa lâu hô, thê tử ngu ngốc
Sự kiện thú vị như thế, sau này Tương Hội Lâu nhất định phải tiếp thu mới được
Đây mới thật sự là buông lỏng, còn hả giận
Lúc này tổ ba người Dạ Côn lại lần nữa tập hợp
Trước đó rất thoải mái, hiện tại liền không ổn
Ba người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi
- Sợ cái gì
Đều không có ở đây
Liệt Cốt tự động viên, thế nhưng con mắt liên tục chuyển động, liếc trước ngó sau
Sao mình luôn có cảm giác thê tử đang ở bên cạnh, thế nhưng lại không có tìm ra
Dạ Tần cũng có cảm giác như vậy:
- Đại ca, tại sao ta cảm thấy gần đây có một cỗ sát khí
- Đúng, loại cảm giác này rất quen thuộc
Nói xong lại nhìn toàn trường một lượt, vẫn không nhìn thấy thê tử
- Có lẽ đây là một loại ảo giác, chúng ta đừng để ảo giác làm phân tâm
- Thật
Dạ Tần tò mò hỏi
- Đệ đệ, làm cũng đã làm rồi, nếu như bị bắt gặp, ngươi cảm thấy chúng ta còn có thể cứu sao
Dạ Côn vỗ vỗ bả vai đệ đệ
Liệt Cốt nghiêm túc nói ra:
- Ta cảm thấy hẳn còn có thể cứu một chút
Lúc này Nguyên Chẩn cùng Phong Điền mang theo nụ cười đi tới:
- Côn ca, chúng ta mới vừa làm quen mấy vị bằng hữu, tới giới thiệu cho các ngươi một chút
Tổ ba người Dạ Côn nhìn lại, đậu xanh..
năm tên thiếu niên này thật xinh xắn
- Khụ khụ khụ, xin chào, các ngươi khỏe không
Dạ Côn cảm thấy bằng hữu nhiều, vậy sẽ có thêm nhiều con đường hơn
Đây cũng là ý nghĩ đột nhiên xuất hiện, thế nhưng hiện tại không phải có nhiều đường hơn, mà là đường này đã bị chặn lại, thậm chí còn trở thành một con đường chết
Năm người này dĩ nhiên chính là đám người Diệp Ly, muốn giả vờ như không quen biết phu quân, từ từ trà trộm vào nội bộ bọn họ
Diệp Ly mang theo ý cười nói:
- Xin chào, vừa rồi thấy các ngươi chơi rất vui vẻ, liền muốn cùng nhập bọn chơi đùa
- Đâu có đâu có, chúng ta chỉ là không có việc gì nhàm chán mà thôi, đúng không đệ đệ
Dạ Tần nhẹ gật đầu:
- Đúng đúng đúng, chỉ là nhàm chán thôi
Chỉ thấy Tử Yên thở thật dài một hơi:
- Chúng ta không chịu nổi cọp cái trong nhà, hẹn nhau đến đây chơi đùa, nhìn thấy các ngươi buông thả bản thân như thế, chúng ta lại không có dũng khí cùng các ngươi hò hét
- Đúng vậy, chúng ta thật quá nhu nhược, thật rất muốn quất bản thân một thoáng
Trưởng Tôn Nhị nói xong thật vỗ vỗ khuôn mặt
Chuyện này khiến Dạ Tần giật mình, chuyện này đau lòng cỡ nào
- Các ngươi đừng như vậy, nam nhân chúng ta ra chơi, không phải là vì buông lỏng một chút à, có đúng hay không
Dạ Tần biến thân lão sư, một bên thuyết giáo, nếu để cho Dạ Tần biết, đối tượng thuyết giáo là thê tử, biểu tình kia tuyệt đối đặc sắc
Tử Yên lo lắng nói ra:
- Kỳ thật không phải không yêu nàng, chẳng qua là có đôi khi không chịu được
Dạ Tần nhẹ gật đầu, đồng ý nói ra:
- Đúng vậy, có đôi khi thật sự..
nhưng lại khó nói ra miệng, đại ca, ngươi có cảm giác như vậy không
- Quả thật có, thật khiến người ta không chịu được, Liệt Cốt thúc có không
Dạ Côn tò mò hỏi
- Nào chỉ là có, chính là có một đống lớn, may mà tính tình ta không tệ, bằng không liền sẽ động thủ giáo huấn bọn họ
Dạ Tần phảng phất thả cửa, âm u nói ra:
- Đại ca, ngươi không biết, Nhị Nhị ấy, có đôi khi còn bày ra tư thế công chúa, khiến ta rất không được tự nhiên
- Đệ đệ, ngươi thì tính là gì, biết tẩu tẩu ngươi như thế nào không
Lớn như thế rồi, ngủ còn chảy nước bọt..
sáng sớm đều phải rửa
Liệt Cốt ha ha một tiếng:
- Mấy người các ngươi tính là gì, bà nương trong nhà ta ấy, nói với các ngươi, chỉ cần ta không thuận theo các nàng, liền không có cơm để ăn
- Còn không cho ăn cơm, Liệt Cốt thúc, người thật là thảm, Ly Nhi ấy, có một ngày trong lúc ăn cơm ta nhìn thấy nàng ấy ngoáy mũi, kém chút khiến ta phun hết cơm ra
Dạ Côn chậc chậc chậc hai tiếng, một mặt ghét bỏ
Dạ Tần trầm giọng nói ra:
- Đại ca, ngươi không tính là gì, biết Tử Yên không, thế mà thích kéo chân, kéo xong còn ngửi, còn bức ta ngửi một thoáng, trời ạ..
ta dám nói không thơm sao..
Mọi người nhìn về phía Dạ Tần, lộ ra biểu lộ đồng tình
Chẳng qua là thời điểm tổ ba người đang oán trách, cũng không phát hiện biểu lộ đám người Diệp Ly vô cùng ngưng kết, nụ cười rất mất tự nhiên
Diệp Ly rất muốn đấm một quyền qua, chảy nước miếng là lỗi của ta sao
Trước đó ta chảy nước miếng, ngươi còn nói ta đáng yêu..
Hiện tại tốt, còn làm biểu lộ ghét bỏ
Còn nữa..
ta lúc nào móc lỗ mũi, ngày đó không phải bị nhiễm phong hàn..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
xoa xoa mũi mà thôi, đến chỗ ngươi liền biến thành móc lỗ mũi