Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm

Chương 357: Đồ Đần Độn




Dạ Côn nhếch miệng cười một tiếng:
- Chắc chắn sẽ không, nhưng gần đây có hơi bề bộn, nàng biết đấy, xảy ra chuyện như vậy, không thể thanh nhàn được, Thánh Nhân còn gọi ta ngày mai vào triều sớm, nàng từng nghe ngũ phẩm Phó Úy phải vào tảo triều sớm chưa..
- Đó là vì phu quân ưu tú, Thánh Nhân muốn trọng dụng ngươi
- Ai nha, biết là được, đừng nói ra
Dạ Côn biểu thị mình bị thê tử thổi phồng đến mức bay lên
- Nhìn dáng vẻ đắc ý của ngươi kìa
Diệp Ly nhẹ nhàng nện Dạ Côn, hai người nắm tay dựa vào nhau bước đi
Mà lúc này trong tẩm cung, Trưởng Tôn Ngự gọi Tào công công vào
- Thông tri Đạo Đức Tử, Thương Minh, Dạ Tư Không, ngày mai tảo triều nhất định phải đến
Vẻ mặt Tào công công rất khó khăn, cung kính nói ra:
- Thánh Nhân, Đạo Đức Tử ngài biết, Dạ Tư Không ốm bệnh ở nhà tĩnh dưỡng
- Cho dù chết cũng phải tới
- Vâng, lão nô lập tức đi thông tri
Thấy Thánh Nhân nổi giận, Tào công công liền đi
Nhìn ái phi trên giường, Trưởng Tôn Ngự đưa tay nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt, trong ánh mắt lộ vẻ tiếc hận, khẽ thở dài một tiếng liền rời đi
Lúc Dạ Côn cùng Diệp Ly ra khỏi hoàng cung, người bên ngoài liền điên cuồng kéo tới hỏi thăm, bên trong đến như thế nào
Dạ Côn chỉ có thể nắm chặt tay thê tử, gọi đệ đệ chạy..
Đám quần thần này quá bát quái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Về đến nhà Dạ Côn nói lại chuyện này cho tất cả mọi người nghe, Trưởng Tôn Nhị rất kinh ngạc, tại sao Đồng Doanh Doanh lại tự sát
- Đệ muội, Đồng quý phi đúng là tự sát, cũng không có dấu vết hạ dược
Dạ Côn nói ra
- Đại ca, có lẽ có cao thủ chui vào đánh Đồng quý phi ngất xỉu, sau đó treo lên
Dạ Côn lắc đầu:
- Đồng quý phi cũng không có ngoại thương, thời điểm xảy ra chuyện cung nữ đều bị đuổi ra ngoài, bên trong có động tĩnh khẳng định sẽ phát giác được
- Hơn nữa hoàng cung trọng địa, chỉ cần có đạo lực gợn sóng, liền sẽ bị phát giác, dù cho công pháp lợi hại hơn nữa, cũng không không chế được đạo lực phát ra
Trưởng Tôn Nhị bổ sung một câu
Diệp Lưu ngồi ở bên cạnh nhẹ nói ra:
- Như vậy xem ra vị Đồng quý phi này thật đúng là tự sát
- Vấn đề là vì sao lại tự sát, ta không nghĩ ra bất kỳ lý do
Trưởng Tôn Nhị không rõ ràng, làm ái phi Thánh Nhân sủng ái nhất, không có lý do gì tự sát cả
Phong Điền vỗ bàn một cái, dáng vẻ ta rất thông minh nói ra:
- Nếu là như vậy, nhất định là bị người uy hiếp
Dạ Côn nhẹ gật đầu, trầm giọng nói ra:
- Ý nghĩ của Phong Điền rất đặc biệt, nhưng hiện tại vấn đề lại tới, làm ái phi của Thánh Nhân, ai có thể uy hiếp được Đồng quý phi, chỉ sợ toàn bộ người trong hoàng cung đều không thể uy hiếp Đồng quý phi làm ra chuyện như vậy
- Như vậy chỉ còn người trong nhà
Nguyên Chẩn đột nhiên nhấc tay phát biểu
Dạ Côn nhìn Nguyên Chẩn cùng Phong Điền, làm sao cảm giác đầu óc của hai con hàng này được khai sáng, hôm nay nhạy bén như vậy
- Đại ca, cách nghĩ của Nguyên Chẩn quả thật có chút đạo lý, nếu trong hoàng cung không uy hiếp được, vậy khẳng định là đến từ trong nhà, hôm nay cảm xúc của Tả Tướng tựa hồ rất xúc động, chỉ sợ có vấn đề gì
Nghe đệ đệ nói thế, Dạ Côn rất vui mừng, cuối cùng đệ đệ cũng có suy nghĩ của bản thân
- Xem ra Đồng gia bị uy hiếp
Trưởng Tôn Nhị âm u nói ra
Nhan Mộ Nhi nhẹ nói ra:
- Có thể uy hiếp được Đồng gia, ta thấy chỉ có Ngũ Nhạc, dù sao một tên Tả Tướng, cùng một quý phi
- Ta ngược lại cảm thấy Đồng gia hẳn bị người bắt được nhược điểm gì đó
Diệp Ly nói ra cái nhìn bất đồng
Nhan Mộ Nhi lập tức hướng phía Diệp Ly nhìn lại, Diệp Ly cũng không chịu yếu thế, ánh mắt hai người trong ma sát không khí
Thuyền nhỏ hữu nghị nói lật liền lật
Liệt Cốt bắt chéo hai chân nói ra:
- Ta cảm thấy, trực tiếp chộp người của Đồng gia tới, treo lên đánh một phen, liền biết tình huống
- Đúng đây là biện pháp tốt
Tuyệt Thiên gật đầu đồng ý
Xem ra làm thuộc hạ của lão tôn thượng, cách làm việc vẫn đơn giản thô bạo như vậy
- Biết đâu chuyện này còn có thể dẫn ra thiên đại bí mật cũng không chừng
Cách nhìn của Diệp Lưu rất đặc biệt, Dạ Côn vẫn rất thích nàng thê tử chưa về nhà chồng này
Nghe mọi người thảo luận, Dạ Côn cũng chuẩn bị kỹ càng, ngày mai vào triều hẳn có thể có ích, nếu như có thể, phải kéo mấy tên ẩn núp trong bóng tối ra hết, sau đó để dưới đất ma sát một trăm lần, mãi đến khi bốc hỏa mới thôi
Dạ Côn đột nhiên hướng phía Trưởng Tôn Nhị hỏi:
- Thánh hậu là người như thế nào
Theo Dạ Côn hỏi như vậy, tất cả mọi người đều tò mò, dù sao tại Thái Kinh, chỉ nhắc tới Thánh Nhân, từ xưa tới nay chưa từng nghe thấy ai đề cấp tới Thánh Hậu
Thậm chí trong một vài buổi lễ lớn nhỏ, Thánh Nhân đều chưa từng dẫn Thánh Hậu tham gia, dần dà, thậm chí còn không biết có người như Thánh Hậu
- Thánh hậu người này..
rất nguy hiểm
Lời của Trưởng Tôn Nhị khiến mọi người giật mình
Dạ Côn tò mò hỏi:
- Vì sao Thánh Hậu lại rất nguy hiểm
- Ta cũng không biết, Thánh Hậu vẫn luôn ở trong tẩm cung chưa bao giờ đi ra, phụ hoàng cũng đã thông báo, không cho phép chúng ta đến chỗ Thánh Hậu thỉnh an, xem dáng vẻ của phụ hoàng, tựa hồ rất nghiêm trọng
Lúc này Liệt Cốt cũng rất tò mò, Thánh Hậu này là hạng người gì, nói đến thần bí như vậy, tối nay có nên giúp Dạ Côn tìm hiểu một chút hay không
Chậc chậc, vẫn nên để Liệt Cốt thúc ta xuất mã mới được
- Đại ca, hôm nay ngươi nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngày mai còn phải vào triều, lần này không thể tới trễ được, tẩu tẩu phải nhắc nhở đại ca đấy
- Đệ đệ yên tâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Ly biểu thị buổi tối hôm nay không ngủ, phải chú ý chăm sóc phu quân thật tốt
Lúc này bên trong Dạ gia..
Dạ Tư Không về đến nhà, Dạ Dương bước lên vịn phụ thân:
- Đồng quý phi thật chết rồi
Dạ Tư Không nhẹ gật đầu, ánh mắt thâm thúy, lộ ra vẻ cáo già
- Đồng quý phi tự nhiên lại chết ở trong cung, chẳng lẽ là bị những nữ nhân trong hậu cung hại
Dạ Dương đỡ lấy phụ thân phỏng đoán nói
- Ngu xuẩn
Dạ Tư Không chỉ toát ra hai chữ này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dạ Dương tranh thủ thời gian cúi đầu
- Những nữ nhân kia dám làm thế sao
Hai cha con đều không nói chuyện
- Ngày mai phải đi tảo triều, chuẩn bị triều phục kỹ càng
Dạ Tư Không từ tốn nói
- Tảo triều
- Ngươi muốn để vi phụ nói bao nhiêu lần nữa?
Sáng sớm mai lên triều không phải đơn giản như vậy, nói không chừng sẽ chết người đấy
- Phụ thân, Thánh Nhân sẽ không mượn cơ hội này động thủ với Dạ gia chúng ta chứ
Dạ Dương lo lắng hỏi
Dạ Tư Không liếc mắt nhìn nhi tử, có loại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
- Dùng đầu óc của con ngẫm lại, hạ bệ Dạ gia chúng ta, đối với Thánh Nhân có chỗ tốt gì, hiện tại đại chiến sắp đến, chính là lúc dùng người, con tưởng Thánh Nhân còn ngu xuẩn hơn con sao
Kỳ thật Dạ Dương cũng rất khó, bốn huynh đệ, chỉ có mình lưu tại Thái Kinh..
Mà tính tình của phụ thân lại không tốt, một ngày nói nhiều nhất chính là đồ đần độn
Ngươi còn ngu hơn cả Hổ Điêu
Tại sao lão tử lại có đứa con như ngươi
Có đôi khi Dạ Dương rất hâm mộ bọn họ, có thể cách phụ thân xa như vậy
- Đừng tới chọc tức ta nữa, đi nghỉ ngơi đi
Dạ Tư Không bất đắc dĩ nói ra, giơ giơ tay lên
Dạ Dương yên lặng nhẹ gật đầu
Lúc này Thương Minh cũng thu được tin, thế mà bảo mình tham gia tảo triều

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.