- Hồi sứ thần, là cầm nữ đang khảy đàn
- Ồ
Chính là cầm nữ bên trong Tha Hương Tư kia
Dạ Côn cảm giác vận khí không tệ, vậy mà cũng có thể đụng phải
- Đúng vậy sứ thần
Dạ Côn định đi gặp vị cầm nữ này, dù sao theo tiếng đàn mà nói, có mấy phần thực lực, quả thật không tệ
Thật xa, Dạ Côn đã nhìn thấy một đám cung nữ đứng ở ngoài đình, mà ở trong đình có một nam tử mặc áo bào vàng đang ngồi, đối diện là một vị nữ tử đang ngồi quỳ, nhưng bởi vì quá xa, không thấy rõ tướng mạo cho lắm
Nhưng dần đến gần, Dạ Côn cũng nhìn thấy tướng mạo của hai người..
Dáng vẻ vị Hoàng Đế này có vài phần anh tuấn, tuổi tác tựa hồ còn rất trẻ, bất quá uy nghiêm vẫn có, rất phù hợp với thân phận Hoàng Đế
Mà lúc Dạ Côn thấy cầm nữ quỳ ngồi dưới đất, trong lòng hơi có cảm xúc, không hổ là cầm nữ, thật không còn lời nào để nói..
Nhất là lúc nàng quỳ ngồi dưới đất đánh đàn, Dạ Côn rất tò mò, ánh mắt của Hoàng Đế đang nhìn ở chỗ nào thế kia
- Ngoại thần tham kiến Hoàng Thượng
Dạ Côn chắp tay hô, lễ nghi vẫn phải đầy đủ
Theo Dạ Côn hô như thế, tiếng đàn chấm dứt, Hoàng Đế hơi hơi híp mắt lập tức mở mắt ra, nhìn về phía Dạ Côn, lập tức cười nói:
- Dạ công tử tới rồi à, mời ngồi
Trong lòng Dạ Côn cảm thán, Cổ U các ngươi thật hiếu khách, có phải quá nhiệt tình rồi hay không
Tào công công ở bên cạnh cho cung nữ một cái ánh mắt, tất cả cung nữ khom người lui ra, ngay cả Tào công công cũng giống như vậy
Mà cầm nữ quỳ ngồi dưới đất cũng đứng dậy, tựa hồ dự định rời đi
Bất quá Hoàng Đế từ tốn nói:
- Khinh Nhu, không cần rời đi
Dạ Côn lập tức biết tên thật của cầm nữ, Khinh Nhu..
nhưng nhìn cái kia..
thật không khinh nhu nha, rất là lắng đọng
Trong lòng Khinh Nhu cảm giác nặng nề, nhưng cũng không nói gì, tiếp tục ngồi quỳ trên mặt đất
Lúc này Dạ Côn cũng có chút tội nghiệp cho vị cầm nữ này, phải biết, cung nữ lui ra ngoài là để tránh hiềm nghi
Hoàng Đế thế mà lưu nàng lại, như vậy chuyện tiếp theo nàng nghe, chỉ sợ sẽ là tuyệt mật..
Sau đó chỉ có hai lựa chọn
Chết
Hoặc là đổi loại kiểu chết
Hoàng Đế chính là lãnh khốc vô tình như vậy..
- Dạ công tử, vị này chính là cầm nữ nổi danh Cổ U chúng ta, vừa rồi nhất định Dạ công tử cũng đã nghe vài đoạn, cảm thấy thế nào
Tống Hoa Cơ nhẹ cười nói, không có giá đỡ Hoàng Đế, càng giống như một người bạn
Dạ Côn nhìn Hoàng Đế trước mặt một chút, ngươi là thật tâm mời ta nghe đàn sao
Côn ca làm sao cứ cảm thấy không đúng
- Lúc vừa mới tới Cổ U, Bành tướng quân đã nói đến cầm nữ, lúc ấy ta liền muốn nghe xem cầm nữ khảy đàn, nhưng nghe nói cầm nữ rất hiếm khi khảy đàn, đành tiếc hận một thoáng, không ngờ hôm nay lại gặp được, đều là nhờ phúc của hoàng thượng
Tống Hoa Cơ nghe xong mỉm cười, cảm giác Dạ Côn quả thật không tệ, tuyệt đỉnh thông minh
- Khinh Nhu, nếu Dạ công tử muốn nghe, vậy liền khảy một khúc đi
Khinh Nhu hơi hơi thở dài một hơi, cung kính nói ra:
- Vâng, ta sẽ khảy một khúc Giang Nam tặng cho Hoàng Thượng cùng sứ thần
Vừa mới dứt lời, tiếng đàn duyên dáng liền phiêu đãng vangl ên, Dạ Côn cảm thấy quả thật có ý vị, cầm kỹ rất cao, nhưng có mấy âm không có chưởng khống tốt, có thể là do quá khẩn trương
Tống Hoa Cơ nhắm mắt lại nghe, đột nhiên hỏi:
- Dạ công tử cảm thấy Cổ U như thế nào
- Cổ U rất tốt, thoạt nhìn rất phồn vinh mạnh mẽ
- Dạ công tử, lần này tới mục đích là ngưng chiến ư
Tống Hoa Cơ tiếp tục hỏi
- Đúng vậy Hoàng Thượng, ngưng chiến đối với hai nước đều tốt
- Quả thật là như thế, nhưng bản hoàng vẫn hy vọng Dạ công tử có thể giúp bản hoàng một chút
Dạ Côn biết kịch hay đã tới, tò mò hỏi:
- Không biết Hoàng Thượng muốn ngoại thần giúp chuyện gì
- Dạ công tử mới tới Cổ U, chỉ sợ không biết hiện thời Thái Hoàng Thái Hậu buông rèm chấp chính, Hoàng Đế các đời đều muốn ngăn cản loại hành vi này, Dạ công tử có thể giúp đỡ Dạ gia đoạt lấy Thái Kinh, chắc hẳn cũng có thể giúp đỡ bản hoàng đi..
Đinh
Tiếng đàn đứt đoạn
Tống Hoa Cơ mở mắt, nhìn Khinh Nhu hốt hoảng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dạ Côn nhìn vị Khinh Nhu cô nương này một chút, nghe được chuyện như vậy, sợ rằng Khinh Nhu cô nương không sống qua buổi tối ngày hôm nay
Đáng tiếc..
đáng tiếc a..
Tống Hoa Cơ nhìn Khinh Nhu lạnh nhạt nói ra:
- Cầm nữ hẳn sẽ không phạm phải loại sai lầm này đi
- Thật có lỗi, Hoàng Thượng
Khinh Nhu nhanh chóng bồi tội
Tiếng đàn lần nữa vang lên, nhưng đã không còn cỗ ý cảnh như lúc trước
Bất quá Tống Hoa Cơ cũng không để ý, y nhìn Dạ Côn cười nói:
- Dạ công tử, ngươi cảm thấy đề nghị của bản hoàng như thế nào
- Hoàng Thượng, vừa rồi ngươi khiến ngoại thần có hơi hoảng hốt a
Dạ Côn giả vờ rất hoảng, nhưng trong nội tâm đang tính toán ý nghĩ của Hoàng Đế..
Nếu như đây là Hoàng Đế gài bẫy, đó không phải là tự chui đầu vào lưới ư
Côn ca là người ngu như vậy sao
- Dạ công tử không cần hoảng hốt, vừa nãy những lời bản hoàng nói là thật
Tống Hoa Cơ bình tĩnh nói ra
Dạ Côn tò mò hỏi:
- Hoàng Thượng, ta chẳng qua là tới đàm ngưng chiến, cũng không muốn nhúng tay vào nội bộ quý quốc
- Dạ công tử, bản hoàng đã nói đến thế, có ý gì ngươi hẳn rõ ràng, ngươi có thể..
suy tính một chút, đoán chừng nhân mã của Thái Hoàng Thái Hậu đã sắp tới
Quả nhiên, theo Tống Hoa Cơ dứt lời, ngoài đình đã vang lên tiếng hô
- Hoàng Thượng, Thái Hoàng Thái Hậu triệu kiến sứ thần
Dạ Côn quay đầu nhìn thoáng qua, đó không phải là Bành Phi Phi sao
Tống Hoa Cơ cúi đầu hướng phía Dạ Côn nói ra:
- Ngươi nhìn bản hoàng, thật giống như một vị Hoàng Đế sao
Sau khi nói xong liền đứng lên, mang theo ý cười nhìn Dạ Côn
Nhưng nhìn cái nụ cười này, Dạ Côn cảm thấy Tống Hoa Cơ quả thật rất thảm
Ngoại trừ danh hiệu Hoàng Đế, muốn binh không có binh, muốn cái gì không có cái đó
Bành Phi Phi bước nhanh đi tới:
- Thần tham kiến Hoàng Thượng, Thái Hoàng Thái Hậu triệu kiến sứ thần
- Đã trễ thế như vậy, Thái Hoàng Thái Hậu vẫn chưa nghỉ ngơi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bành Phi Phi nhẹ nói ra:
- Thần không biết, thần chẳng qua là chuyển đạt lời nói của Thái Hoàng Thái Hậu
Dạ Côn cảm giác Hoàng Đế quá uất ức a, thế mà bị một tên tướng quân uy hiếp
Tống Hoa Cơ giơ tay lên:
- Đi đi, đừng quấy rầy bản hoàng nghe hát
- Vâng
Bành Phi Phi chắp tay, hướng phía Dạ Côn cười nói:
- Sứ thần, mời
Dạ Côn nhẹ gật đầu, theo Bành Phi Phi rời đi
Mà Tống Hoa Cơ tiếp tục nhắm mắt nghe hát, tựa hồ căn bản không chút lo lắng..
- Khinh Nhu, nhạc khúc có hơi thấp
Tống Hoa Cơ từ tốn nói
Khinh Nhu quá sợ hãi:
- Hoàng Thượng thứ tội
- Thái Hoàng Thái Hậu thật là phí không ít tâm tư, như thế nào mới có thể bồi dưỡng ra một cô nương như ngươi đây
Tống Hoa Cơ chậm rãi mở mắt, ngón trỏ nâng cái cằm của Khinh Nhu lên
Khinh Nhu nuốt một ngụm nước bọt:
- Hoàng Thượng, ngài đang nói gì thế
Dân nữ nghe không hiểu
- Đáng tiếc túi da tốt như vậy, đi trong hồ, có lẽ ngươi liền nghe hiểu
- Hoàng Thượng..
Hoàng Thượng..
dân nữ oan uổng, dân nữ thật không biết gì hết
Khinh Nhu ném chiếc đàn ở trong ngực sang bên cạnh, gắt gao dập đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]