- Mẫu thân hôm nay đại khí
Dạ Côn giơ ngón tay cái lên
- Mộng Mộng sảng khoái
Dạ Minh cũng giơ ngón tay cái lên
Đông Môn Mộng chọc chọc cái trán hai cha con, lập tức cùng Lưu Lăng xuống nhà bếp nấu cơm
Mặc dù hiện tại Đông Môn Mộng mạnh hơn Dạ Minh rất nhiều, nhưng cũng không có bởi vì như thế mà áp bách phu quân
Được rồi..
cho dù không có mạnh, cũng vẫn luôn đè ép..
Minh ca đáng thương, đoán chừng đời này mãi cứ như vậy
Thiên Khiếu Tố gia
Lúc này Diệp Hoa cũng đang dùng cơm, hơn nữa còn là gia yến
Ba thê tử, hai đứa nữ nhi bảo bối, còn có một..
Nhan Mộ Nhi một mặt cảnh giác, dù sao Nhan Mộ Nhi không có hảo cảm với Diệp Hoa, thế mà lại bắt cóc mình cùng với hài tử..
- Gặp rồi
Diệp Hoa vừa ăn cơm vừa từ tốn nói
Mấy cô gái sửng sốt một chút, Thanh Vũ Đồng ngồi ở bên cạnh dĩ nhiên biết, đây là đang hỏi mình
- Ách..
gặp rồi
Thanh Vũ Đồng cười nhẹ nói ra
- "hế nào
Diệp Hoa tiếp tục hỏi
- Cũng không tồi
- Cái gì gọi là cũng không tồi
Rõ ràng Diệp Hoa không muốn nghe những lời này
Thanh Vũ Đồng bất đắc dĩ nói ra:
- Chẳng qua là tiếp xúc ngắn ngủi, cũng không nhìn ra cái gì
Trong lúc Diệp Hoa muốn hỏi tới, trong không khí vang lên âm thanh của Bạch Cốt:
- Lão tôn thượng, thuộc hạ có việc bẩm báo
- Nói
Bạch Cốt cảm thấy, chuyện này nên nói riêng thì tốt hơn
- Nói đi
Diệp Hoa từ tốn nói
- Vâng..
hôm nay Dạ Côn tại Thái Kinh, giả mạo thân phận lão tôn thượng, giết chết một kẻ gọi là Nguyên Tôn Kiếm Đế
Bạch Cốt âm u nói ra, rất khó lường a, con rể giả mạo cha vợ đi giết người, cái nồi này vung thật gọn gàng
Bạch Cốt vừa thốt ra lời này, các nữ nhân trên bàn cơm đều sửng sốt một chút
Diệp Ly nhanh chóng giải thích nói:
- Phụ thân, có lẽ có hiểu lầm gì đó, phu quân hẳn sẽ không làm ra chuyện như thế
- Ừm, nhất định là như vậy
Nhan Mộ Nhi cũng không có nói rõ lí do, trong lòng biểu thị, phu quân làm rất tốt
Mà Thanh Nhã cùng Đông Hoàng Bạch Chỉ nghe xong cũng cười khẽ một tiếng, đứa con rể này có chút thú vị nha..
lại dám làm như vậy, thật tốt, tựa hồ rất lâu rồi không có nhìn thấy Diệp Hoa ăn quả đắng
Thanh Vũ Đồng cũng che miệng cười khẽ, lần này tỷ phu bị chọc tức rồi, đã rất lâu không nhìn thấy tỷ phu tức giận
Bỗng nhiên, Diệp Hoa phát ra một tiếng cười nhẹ, tiếng cười kia càng lúc càng lớn
- Đứa con rể này của bản tôn thế mà công nhiên trả thù bản tôn
Tốt
Rất tốt!!
Mặc dù Diệp Hoa đang cười, nhưng trong lòng lại nén giận..
tiểu tử này không cầu thì thôi đi, thế mà còn dám phản kháng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất tốt..
phi thường tốt!!
- Biết rồi, ngươi tiếp tục quan sát tình hình Thái Kinh đi
- Vâng
Bạch Cốt lĩnh mệnh xuống, đương nhiên là đi giám thị Dạ Côn
Có thuộc hạ như Bạch Cốt, nói thật, giám thị cùng ám sát, chính là vô địch
Căn bản không có ai có thể phát giác được, ngay cả Dạ Côn cũng không thể làm được điểm này
- Ta ngược lại muốn gặp đứa con rể này một lần
Thanh Nhã ôn nhu nói, cảm thấy Dạ Côn cũng không có kém như Diệp Hoa nói, nhìn hành động này một chút, ai dám làm Diệp Hoa tức giận như thế, ngay cả con của mình ở trước mặt Diệp Hoa cũng rất cung kính, không dám có một chút phản kháng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đông Hoàng Bạch Chỉ cũng nghĩ như vậy:
- Thật hiếu kỳ, hai người các ngươi đến cuối cùng, ai sẽ nhả ra
Diệp Ly cùng Diệp Lưu im lặng, mẫu thân còn không chê chuyện lớn sao, thế mà công khai để phụ thân cùng phu quân tỷ thí
Phụ thân nhất định sẽ tiếp chiêu
- Nàng cảm thấy bản tôn sẽ nhả ra
Diệp Hoa nhìn Đông Hoàng Bạch Chỉ từ tốn nói, làm vợ chồng lâu như vậy, còn không biết tính cách của bản tôn sao
- Mặc dù ta chưa thấy qua Dạ Côn, nhưng ta cảm giác, Dạ Côn cũng sẽ không kém cỏi như ngươi nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thanh Nhã yêu kiều cười nói, cũng rất hy vọng Diệp Hoa bại một lần
Lúc trước y còn nói Dạ Côn một thân không có long đong, bản thân ngươi còn không phải như vậy..
Ít nhất sau khi biết ngươi, cũng không thấy có cái gì long đong, trước kia không tính
- Vậy liền thử một chút xem ai có thể cười đến cuối cùng
Diệp Hoa hừ lạnh một tiếng, tiểu tử không biết trời cao đất rộng, công nhiên đùa giỡn cha vợ, ngươi chết chắc
Hiện tại không chỉ người trong bóng tối nhằm vào Côn ca, ngay cả cha vợ cũng bắt đầu bày ra âm mưu đối phó với con rể
Ai kêu Côn ca phách lối như vậy, lại dám để cha vợ cõng nồi
Mà hành động của Dạ Côn, lập tức truyền ra trong đoàn đội của Diệp Hoa, Thất Tông Tội đều cảm thán không thôi, Dạ Côn này thật là tốt
Gan lớn
Dám làm
Ngưu bức
Đám người Nam Vô Kỳ cảm thấy, con rể của lão tôn thượng có cá tính
Có đảm lược
Là chân nam nhân
Rất chờ mong trận đấu giữa lão tôn thượng cùng Dạ Côn
Nếu như lão tôn thượng thắng, vậy liền không thú vị
Cho nên Dạ Côn nhất định phải thắng, sau đó nhìn thử lão tôn thượng thua trận sẽ như thế nào, nhất định sẽ thẹn quá hoá giận
Dù sao lão tôn thượng đã rất lâu không có thua qua
Lúc này Thái Kinh
Tin tức loạn thất bát tao..
Nguyên Tôn Kiếm Đế bị một người gọi Diệp Hoa đánh bẹp
Đương nhiên, đối với vị Nguyên Tôn Kiếm Đế này, mọi người chẳng qua là trêu ghẹo mà thôi, cũng không cho rằng đây là Nguyên Tôn Kiếm Đế thật
Nhất định là muốn hại người Thái Kinh
Mà sau khi Dạ Côn cùng Dạ Minh ăn cơm xong, liền bị triệu kiến vào cung, thương nghị chiến sự với Cổ U
Hai cha con ngồi ở trong xe ngựa, bên trong mùi rượu ngút trời, Trương Thiên Thiên thì lái xe
Hôm nay Dạ Côn cũng rất vui vẻ, dù sao giải quyết xong Nguyên Tôn Kiếm Đế, giải trừ mối nguy cho Dạ gia, như vậy mình cũng có thể buông lỏng một chút, cho nên liền cùng cha uống một phen
- Côn Côn, tiếp theo chúng ta cùng đi bọn Ly Nhi
Dạ Minh uống đến đỏ bừng cả khuôn mặt, mang theo ý cười nói ra
- Cha, con đi tìm là được rồi, cam đoan mang con dâu cùng tôn nữ của ngài về
Dạ Côn vỗ ngực nói ra, đến lúc đó đánh với cha vợ một trận, hẳn là chuyện khó tránh khỏi
- Nấc..
Dạ Minh nhịn không được ợ một hơi rượu, hỗn loạn
Theo xe ngựa lay động, hai cha con đều ngủ thiếp đi
- Vương Gia, Tiểu Vương Gia..
Dạ Côn nhíu chặt lông mày:
- Ai vậy
- Lão nô a, Tiểu Vương Gia
Tào công công đứng ở bên cạnh xe ngựa cười nhẹ nói
Dạ Côn nhìn bên ngoài một chút, đã đến hoàng cung:
- Cha, dậy dậy, chúng ta đến trạm
- A..
mệt chết
Dạ Minh vuốt vuốt cái trán, thật muốn nằm ở trên giường ngủ một giấc
Hai cha con từ trên xe ngựa nhảy xuống, Tào công công lập tức ngửi được một cỗ mùi rượu, mang theo tư thế vũ mị che mũi, nhìn hai cha con run lên
- Vương Gia, Tiểu Vương Gia, mời theo lão nô
Tào công công khom người cười nhẹ
Dạ Minh cười nói:
- Làm phiền Tào công công
- Vương Gia khách khí
Đi đi, hai cha con liếc nhau một cái, hình như không phải đi ngự thư phòng, hoặc là Ngự Hoa Viên..
Bất quá đường này vẫn tương đối quen thuộc
Dạ Côn nghĩ tới, đây không phải là cái hồ kia sao
Chính là nơi Trưởng Tôn Ngự tổ chức dạ yến năm đó, Dạ Côn đều quên nó gọi là gì
Thật xa, Dạ Côn đã nhìn thấy mấy đạo nhân ảnh
Đều là thành viên Dạ gia