Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm

Chương 9: Mẫu Thân, Ta Tàn Nhẫn Không?




Dạ Côn nghe xong khóe miệng giật một cái, thối lão sư rất biết diễn a, là muốn để chúng ta về nhà bị đánh chết sao..
Dạ Tần thậm chí có thể cảm giác cha phát ra tử vong ngưng thị
- Tiên sinh, là ta quản giáo không nghiêm, hôm nay ta sẽ quản giáo thật tốt
Nguyên Chẩn phụ thân Nguyên Tân Châu chắp tay nói ra, trong lòng biết thân phận Vi lão, dĩ nhiên không dám sơ suất
Vi lão nhẹ gật đầu, lập tức nói sự tình hôm nay một lần
Ầm
Phong Trì tính tình nóng nảy, trực tiếp tát lên ót nhi tử một cái:
- Tên hỗn tiểu tử này, ai dạy ngươi khi phụ người
Trong lòng lại đang suy nghĩ, đi khi dễ người mà bị người ta khi dễ lại, mặt đều bị ngươi ném mất hết
Dạ Minh vẫn là không có tỏ thái độ, nhưng sắc mặt kia chìm ngỉm, phảng phất giống như bị mẫu thân hành hung một phen
Vi lão cũng không có làm khó, dù sao Phong gia cùng Nguyên gia tại huyện Thái Tây có ảnh hưởng không nhỏ, cách làm hiện tại cũng là đang bán mặt mũi cho ông ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng qua là Dạ gia này, tựa hồ là một bàng chi bị vứt bỏ, môn đình tàn lụi, không có gì đáng ngại
- Tất cả giải tán đi, lão hủ muốn nghỉ ngơi, sự tình hôm nay, hi vọng về sau sẽ không phát sinh nữa, bằng không thì lão hủ liền không thể ra sức, mời cao minh khác đi
Nói xong liền cong lưng đi vào trong phòng
- Chư vị, mời trở về cho
Người giữ cửa một bên cung kính nói ra
Ba vị phụ thân mang theo bọn nhỏ rời khỏi trường tư thục
- Dạ huynh chớ trách móc, tiểu nhi không hiểu chuyện
Phong Trì chắp tay cười nói, chẳng qua là trong nụ cười kia tựa hồ cũng không phải thật sự xin lỗi
Dạ Minh lập tức cười một tiếng:
- Phong huynh quá lời, tiểu nhi của ta ngang bướng, ta sẽ quản giáo thật tốt
Nguyên Tân Châu cười lớn một tiếng:
- Nam hài tử mà, khó tránh khỏi có chút va chạm, Dạ huynh, Phong huynh, nếu không tối nay họp gặp một lần đi
- Ai nha, nương tử của ta đang chờ ở nhà, thật ngại quá
Dạ Minh khẽ cười nói, trực tiếp cự tuyệt mời
Nguyên Tân Châu vẻ mặt biến đổi, lập tức cười nói:
- Không có việc gì, vậy Dạ huynh nhanh trở về đi, bằng không thì tẩu tử sẽ tức giận
Lời này rõ ràng có chút ý tứ châm chọc, chê cười Dạ Minh sợ vợ
Dạ Minh không chút để ý, mang theo hai đứa bé đi bộ về nhà, bên cạnh còn có Trương Thiên Thiên đi theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nụ cười của Phong Trì cùng Nguyên Tân Châu một thoáng liền không còn
- Dạ Minh này, có quan hệ với An Khang châu Dạ gia không
Phong Trì thấp giọng hỏi
Nguyên Tân Châu cười cười:
- Mặc kệ có quan hệ hay không, bị bỏ vào huyện Thái Tây này, rõ ràng chính là con rơi
Phong Trì không nói gì, ngươi và ta đều không phải như thế sao
- Không có tiền đồ
Đánh đều đánh không lại người ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phong Trì răn dạy nhi tử một chầu, thân thể Phong Điền co rụt lại, tranh thủ thời gian lên xe ngựa
Một bên khác, Dạ Minh mang theo hai đứa bé về đến nhà
Đông Môn Mộng ngồi ở trong đại sảnh, Tiểu Lăng bên cạnh đang pha trà, bầu không khí có chút ngưng trọng
Dạ Côn cùng Dạ Tần đi vào trong hành lang, chờ nghe giáo huấn
Nhìn hai đứa con trai, trong lòng Đông Môn Mộng bật cười, mình có phải quá nghiêm khắc rồi hay không
- Được rồi, đi tắm đi, sau đó ăn cơm
Dạ Tần cảm thấy không lành a, mẫu thân đây là ý gì
Đột nhiên tốt như vậy, hoàng toàn không thích ứng a
- Mẫu thân, sự tình hôm nay là lỗi của con, không có quan tâm tốt đệ đệ
Dạ Côn cảm giác mình phải chủ động ôm nồi, không thể luôn để đệ đệ cõng nồi được
Dạ Minh một bên từ tốn nói:
- Côn Côn, sự tình hôm nay con không làm sai, người khác đều bắt nạt tới, đương nhiên không thể đứng cho người ta
Dạ Côn rất muốn che mặt, cha a..
mẹ a..
các ngươi liền hơi mắng mắng ta có được hay không, từ nhỏ đến bây giờ, vẫn luôn là khen ngợi, làm ta đều muốn bay lên, đều cho rằng mình hết sức ưu tú
Chuyện này sẽ ma diệt đấu chí của ta, Côn ca ta muốn dựa vào hai tay thành tựu mộng tưởng, không phải bất thình lình khen ngợi a
Dạ Tần nghe xong, đánh nhau như thế con được biểu dương, vậy mình..
cậu chàng vội vàng nói:
- Mẫu thân, con còn dùng cái bàn đập tiểu tử kia, tàn nhẫn không..
Dạ Côn:..
Vẻ mặt Đông Môn Mộng phát lạnh, khiến Dạ Tần co rụt lại, tranh thủ thời gian chạy đến sau lưng Dạ Côn
Trong lòng vô cùng biệt khuất a, vì sao đến trên người đại ca là khen ngợi, còn mình ra tay đánh người lại bị trừng như thế
- Tần Tần
Con từ nơi nào học được
Tàn nhẫn??
Đông Môn Mộng liền buồn bực, tiểu nhi tử tại sao có thể có ý nghĩ như vậy
- Con..
con học từ chỗ của mẫu thân, loại tàn nhẫn ít nói kia
Đông Môn Mộng lập tức bị tức quá hóa cười
Liền ngay cả Dạ Minh đều bị nhi tử chọc cười, tiểu tử, ngươi nói như vậy, liền không sợ bị mẫu thân ngươi đánh té đái à
Dạ Côn cũng không biết nói thế nào mới tốt, đệ đệ à...có đôi khi không nói lời nào cũng là một loại an toàn a
- Côn Côn, con đi tắm rửa đi, Tần Tần con lưu lại, mẫu thân muốn hảo hảo trao đổi với con một chút
Dạ Tần trong nháy mắt sụp đổ, mẫu thân a, người vẫn nên trao đổi với cha đi
Dạ Côn cho một cái ánh mắt an ủi, họa từ miệng mà ra
Vừa đi ra không bao lâu, Dạ Côn nghe thấy bên trong vang lên tiếng kêu thảm thiết của đệ đệ, thật giống như đệ đệ chịu thay mấy lần, mình làm đại ca thật không được, về sau nghĩ biện pháp đền bù đệ đệ đi
Loại tình huống này trung bình mỗi mười ngày đều sẽ xuất hiện, Dạ Tần ngày thứ hai lại nhảy nhót tưng bừng
Hai huynh đệ ngày thứ hai như thường lệ đi trường tư thục, Dạ Côn cố ý bàn giao, nếu như muốn xuất thủ, liền để đại ca ra tay chơi bọn nó, ngươi đứng ở bên cạnh nhìn là được, tuyệt đối không nên động
Dạ Tần nghiêm túc đáp ứng, trong lòng cảm động vạn phần, không hổ là đại ca của mình
Đây quả thực là thần tượng của mình
Vào trong trong lớp học, Dạ Côn phát hiện Phong Điền cùng Nguyên Chẩn không có hành động gì, chẳng lẽ bọn chúng đã thay đổi triệt để rồi
Đó là chuyện không có khả năng
Nhưng mấy ngày kế tiếp cũng không có chuyện gì phát sinh, Dạ Côn cũng lười đi để ý tới
Xem ra muốn làm một ít chuyện để cha mẹ giáo huấn mình, như vậy sẽ giúp đệ đệ cân bằng một chút, bằng không thì tích lũy tháng ngày xuống tới, về sau sẽ có mao bệnh
Nhưng muốn gây chuyện thì phải làm như thế nào mới tốt đây
Thật là phiền, không nghĩ tới Côn ca ta muốn hại mình tìm mắng, dưới gầm trời này cũng chỉ có Côn ca ta mới có thể làm ra việc này
- Hôm nay, lão sư muốn nhìn năng lực vẽ tranh của các bạn học, tuyệt đối không nên xem thường vẽ tranh, nhân vật thực lực cường đại, có thể dựa theo vẽ tranh lĩnh ngộ Đại Đạo, vẽ tranh cũng có thể đề cao tâm cảnh, không thể coi thường
Nghe lão sư nói, ánh mắt Dạ Côn sáng lên, được a..
Ngược lại cũng không biết vẻ, dứt khoát liền làm loạn một thoáng, vấn đề này truyền đến tai cha mẹ, khẳng định sẽ giáo huấn mình, đệ đệ cuối cùng cũng có thể nghe thấy cha ruột mẹ ruột giáo huấn đứa con nhặt được rồi
Dạ Côn ta cũng chỉ có thể làm tới đây
- Đại ca, ngươi biết không
Dạ Tần ngồi ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi
- Đệ đệ, ngươi thấy qua ta vẽ tranh chưa
- Chưa thấy
- Vậy được, vẽ thật tốt...đến lúc đó mang về cho cha mẹ nhìn một chút
- Ừm, ta nhất định nghiêm túc vẽ tranh
Trông thấy bộ dáng nghiêm túc của Dạ Tần, Dạ Côn thầm nghĩ, như thế nào đi nữa cũng vẽ tốt hơn mình đi
Lần này vững chắc, đại ca làm như vậy là muốn tốt cho ngươi a

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.