"Khả năng thắng của chúng ta không lon.
Lưu Chương là một người thật sự rất câu thị, nhưng vì suy xét đến cảm xúc của Đặng Thanh Như nên ông ta không nói thẳng lời trong lòng.
Trong lòng ông ta nghĩ là đã thua cuộc rồi.
Có một vài ca khúc, sau khi bạn nghe xong thì đã biết không thể thắng nổi.
Phân lớn người nghe sẽ không quan tâm đến cách chuyển giọng giả thanh của ca sĩ, cũng sẽ không quan tâm đến sự tinh tế trong cách soạn nhạc, viết lời.
Mấy thứ này quá chuyên nghiệp.
Nhưng người nghe cũng có cái nhìn riêng của họ, đó chính là nghe hay hoặc dở.
Ngoại trừ một vài ca khúc đặc biệt thể hiện kỹ năng chuyên môn, thì trong phân lớn các ca khúc, giọng hát của ca sĩ cũng chỉ để khiến bài hát đó nghe hay, sự tinh tế trong soạn nhạc viết lời cũng chỉ để khiến bài hát đó hay.
Có thể khiến người nghe cảm thấy nghe hay, thì chứng minh rằng đã sử dụng những kỹ xảo đó thành công.
Bài hát Mặt Trời Không Lặn này cho người ta cảm giác như thế. Lúc bạn mới nghe thấy, sẽ cảm thấy rất hay nhưng dường như cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng nếu phân tích cẩn thận, thì có thể nghe thấy chỗ lợi hại trong kỹ năng thanh nhạc của Vitality Girls.
Mấy cô gái này đã chuyển đổi các loại giọng một cách quá tự nhiên, quá thuần thục.
Đây không phải là thực lực của một nhóm nhạc nữ bình thường.
Còn về phân sản xuất, đã là sản phẩm do Hứa Diệp làm ra thì càng không cần phải nhiều lời.
Nghe thấy lời Lưu Chương nói, Đặng Thanh Như mím môi lại, cô ta không muốn chấp nhận sự thật này. Lưu Chương an ủi: "Không phải cô quá yếu mà là mấy cô gái kia quá mạnh, bọn họ là loại người gì vậy chứ.
Một nhóm nhạc nữ không muốn đi theo hướng bào tiền fan, mà lại bắt đầu mài giũa kiến thức cơ bản, đi lên con đường thực lực.
Mấu chốt là còn đi rất thành công.
Đặng Thanh Như hỏi: "Thầy Lưu, cứ chấp nhận như vậy sao?"
Đặng Thanh Như không phục lắm, cô ta muốn ngôi yên trên vị trí Thiên hậu nhưng quá khó khăn.
Từ sau khi gặp được Hứa Diệp, mọi chuyện đã chẳng còn thuận lợi.
Lưu Chương trâm ngâm một lát, sau đó mới nói: "Nếu đến cuối cùng thật sự thua, vậy thì tôi sẽ từ chức. Cô cũng biết tính cách của Tổng giám đốc Tống rồi đấy, ông ta sẽ không quan tâm đến quá trình, chỉ nhìn kết quả. Hai chúng ta, chỉ có một người có thể tiếp tục ở lại, tôi là người đứng sau hậu trường, tôi đổi chỗ làm việc cũng không ảnh hưởng quá nhiều, nhưng cô lại khác."
Đặng Thanh Như nhìn về phía Lưu Chương với vẻ mặt kinh ngạc, sự phát triển của cô ta ở Thanh Điểu không thể nào thoát khỏi mối liên quan với Lưu Chương. Cô ta có thể có được địa vị ngày hôm nay có thể nói là cũng có một nửa công lao của Lưu Chương.
Tống Chính Kỳ là người làm ăn, nhưng ông ta không phải người trong giới âm nhạc.
Có một số việc ông ta không hiểu, cũng không muốn hiểu.
Ông ta không thèm quan tâm chất lượng của hai bài hát có gì khác nhau.
Cuối cùng Tống Chính Kỳ chắc chắn sẽ giận chó đánh mèo lên một trong hai người."Thầy Lưu.' Đặng Thanh Như có chút không nỡ.
Lưu Chương cười: Không sao, dù sao tôi cũng không phải người đầu tiên, Ngụy Đông An mới là giám đốc âm nhạc đầu tiên bị Hứa Diệp đánh đến mức từ chức. Cô cũng nên tính toán đi, Hứa Diệp đang muốn Công ty giải trí Thanh Điểu phải chết đấy."
Làm giám đốc âm nhạc của công ty, nên Lưu Chương cũng biết một vài chuyện bí mật.
Nửa cuối năm ngoái, tình hình kinh doanh của công ty cũng đã không được tốt.
Nửa đầu năm nay, công ty gặp phải tình huống còn nghiêm trọng hơn nửa cuối năm ngoái.
Gần đây số lần Tổng giám đốc Tống trao đổi với nữ thư ký cũng ít đi.
Một số ít nghệ sĩ trong công ty cũng có suy nghĩ riêng. Dù sao nếu cứ tiếp tục bị Hứa Diệp đè ép như vậy, thì làm sao kiếm tiền được nữa.
Tống Chính Kỳ ông có mâu thuẫn với Hứa Diệp, nhưng chúng tôi lại không có mâu thuẫn gì với Hứa Diệp.
Mưa gió không ngừng a.
Mà tất cả mọi chuyện đều là vì Hứa Diệp.
Nếu lúc ấy Tổng giám đốc Tống ký hợp đồng cấp S với Hứa Diệp, thì không phải sẽ không xảy ra những chuyện này sao, chẳng qua nếu ký hợp đồng với Hứa Diệp, thì Tổng giám đốc Tống cũng không phải là Tổng giám đốc Tống. ' Lưu Chương cảm thán ở trong lòng một câu. Tuy nói Lưu Chương và Đặng Thanh Như đã thấy được sự chênh lệch, nhưng các sự kiện tuyên truyền cho album vẫn đang được thúc đẩy vững vàng.
Chịu thua là không thể nào.
Lưu Chương cũng không tìm Tống Chính Kỳ để nói chuyện này, với sự hiểu biết của ông ta về Tống Chính Kỳ, nếu bây giờ nói những lời như thế thì sẽ không tránh được phải bị mắng một trận.
Còn không bằng cứ chờ bảng xếp hạng xuất hiện rồi lại nói cho Tống Chính Kỳ.
Đến lúc đó trực tiếp câm đơn xin từ chức tới.
Trên mạng, sau khi bài hát Mặt Trời Không Lan được tung ra, cộng đồng mạng cũng gia nhập vào cuộc thảo luận.
Một chủ đề cũng bước lên hot search.
