Chương 1067: Đông Thánh Đình mạt lộ
Đông Thánh Đình đương nhiên nhận ra pháp bảo kia có khả năng phong ấn không gian.
Cuốn bản vẽ khổng lồ kia ẩn chứa sức mạnh phong tỏa không gian, còn món Tiên binh pháp bảo trong tay hắn lại là Đông Thánh Tiên Đế đặc biệt ban cho, phẩm cấp cực cao.
Hơn nữa, nó không giống như những Tiên binh tấn công khác khó mà khống chế, chỉ cần kích hoạt là có thể phát ra lực lượng cường đại, thôn phệ tất cả Tiên binh và tiên lực tấn công.
Ngay cả công kích của Cổ Phiêu Tuyết Thành cũng không làm gì được hắn.
Nhưng món pháp bảo này lại bị bản vẽ kia khắc chế, đơn giản là vì bề mặt bản vẽ lưu động sức mạnh phong ấn, khiến tiên lực trong tay hắn không thể tác dụng lên bản vẽ, mà trực tiếp bị phong ấn.
Kẻ thần bí này không rõ thân phận, lại dám cướp đoạt pháp bảo của hắn.
Nhưng giờ, hắn phải tru s·á·t Tần Vấn T·h·i·ê·n trước, rồi tính sổ với kẻ kia sau."Oanh."
Tiên Đài của Tần Vấn T·h·i·ê·n nở rộ, Thánh Tiên Đài hoàn mỹ tỏa ra Tiên quang chói mắt.
Trong cơ thể hắn phát ra tiếng n·ổ ầm ầm, chấn động không ngừng, vạn trượng tiên quang lập lòe.
Tiên Đài của Tần Vấn T·h·i·ê·n xuất hiện trên đỉnh đầu, lập tức xuất hiện t·h·i·ê·n sinh dị tượng.
Từng đạo Tiên quang trấn s·á·t về phía Đông Thánh Đình, hóa thành vô vàn hình ảnh, tựa như những thanh k·i·ế·m chém g·iết tất cả, hoặc những cự nhân trấn áp vạn vật, hoặc những Phương T·h·i·ê·n Họa Kích hủy diệt càn khôn.
Đông Thánh Đình giơ luân bàn lên chắn trước mặt.
Tiên quang kinh khủng bắn vào đó, hoàn toàn bị luân bàn nuốt chửng.
Phàm là tiên lực, nó đều có thể nuốt trọn, thật khó đối phó."Đông Thánh lão c·ẩ·u thật đúng là chịu chi, ngươi c·hết thì món Tiên binh lợi h·ạ·i này cũng m·ấ·t.
Đông Thánh lão c·ẩ·u chắc sẽ đau lòng lắm đấy."
Tần Vấn T·h·i·ê·n đương nhiên nhìn ra được món Tiên binh trong tay Đông Thánh Đình trân quý đến mức nào.
Đông Thánh Đình dám đến g·iết hắn là nhờ ỷ vào pháp bảo này."Ngươi là kẻ sắp c·hết rồi, còn dám mạnh miệng."
Đông Thánh Đình rót tiên lực vào quyền sáo Tiên binh, lập tức phun ra nuốt vào tiên lực đáng sợ.
Đông Thánh Đình nắm đấm giận dữ tung ra, trong chốc lát hóa thành liên tiếp Trường quyền khổng lồ, vắt ngang t·h·i·ê·n địa, đ·á·n·h nát tất cả, còn lộ ra ngân mang s·á·t phạt đáng sợ.
Tiếng n·ổ lớn ùng ùng vang lên.
Thân thể Tần Vấn T·h·i·ê·n trở nên khổng lồ, phảng phất muốn x·u·y·ê·n p·h·á không gian phong ấn này.
Thần chi thủ của hắn đ·ậ·p ra, xóa bỏ tất cả, che khuất bầu trời, trực tiếp đ·á·n·h về phía Đông Thánh Đình.
Nếu công kích từ xa sẽ bị pháp bảo kia thôn phệ hết lực lượng, vậy hắn sẽ dùng lực lượng mạnh nhất để c·ô·ng phạt.
Thần chi thủ chân chính che khuất bầu trời, bao trùm vạn vật.
Luân bàn trong tay Đông Thánh Đình phóng to, đ·i·ê·n c·u·ồ·n·g thôn phệ tiên uy.
Một tiếng vang ầm trời, Thần chi thủ đ·ậ·p lên luân bàn, tất cả đều bị đẩy lùi."Vô năng."
Tần Vấn T·h·i·ê·n h·é·t lớn.
Hắn nói với Nam Hoàng Vân Hi: "Hắn nhu nhược như vậy, Vân Hi, nàng ra phía sau hắn đi, xem hắn chiếu cố thế nào.""Được."
Nam Hoàng Vân Hi lóe lên thân hình.
Trên người nàng xuất hiện Phượng Hoàng vũ dực, cả người được bao phủ trong Phượng Hoàng quang mang thánh khiết.
Trong hư không xuất hiện một tôn phượng ảnh to lớn, uy lực vô tận.
Thân ảnh nàng vòng ra sau lưng Đông Thánh Đình."Đã ngươi không biết x·ấ·u hổ, vậy ta cũng không kh·á·c·h khí."
Tần Vấn T·h·i·ê·n mở miệng: "Nam Hoàng, dùng Tiên binh đi, hắn thu cái gì nàng thu cái đó, ta n·g·ư·ợ·c lại muốn xem hắn nhanh tay đến mức nào."
Vừa dứt lời, Tần Vấn T·h·i·ê·n lấy ra yêu k·i·ế·m.
Yêu k·i·ế·m lướt qua ngón tay, m·á·u tươi nhỏ xuống, trong chốc lát nhuộm yêu k·i·ế·m thành màu đỏ.
Một cỗ yêu uy kinh khủng nở rộ, k·i·ế·m khí quét sạch t·h·i·ê·n địa."Oanh."
Yêu k·i·ế·m trở nên vô cùng to lớn, cùng thân thể cao lớn của Tần Vấn T·h·i·ê·n giờ phút này vừa vặn xứng đôi.
Thần chi thủ nắm lấy yêu k·i·ế·m, một cỗ phong duệ chi khí tuyệt thế xé rách tất cả."Thu cho ta."
Đông Thánh Đình thấy vậy liền đưa luân bàn về phía yêu k·i·ế·m trong tay Tần Vấn T·h·i·ê·n.
Sau lưng, Nam Hoàng Vân Hi động thân, nhanh như một đạo t·h·iểm điện.
Nàng khoác Phượng Hoàng vũ dực, trong tay xuất hiện một thanh trường thương Phượng Hoàng màu lửa đỏ, á·m s·át về phía sau lưng Đông Thánh Đình, l·i·ệ·t diễm ngập trời, cổ phượng hú dài.
Đông Thánh Đình nghiêng người, đột nhiên điều chỉnh hướng luân bàn về phía Nam Hoàng Vân Hi."Ầm!"
Yêu k·i·ế·m của Tần Vấn T·h·i·ê·n đột nhiên c·h·é·m xuống, xé toạc hư không.
Một tôn đại bằng hư ảnh ngập trời nộ kích, s·á·t phạt xuống, khiến sắc mặt Đông Thánh Đình tái nhợt, vội giơ luân bàn lên đỡ đỉnh đầu.
Yêu k·i·ế·m của Tần Vấn T·h·i·ê·n bổ thẳng xuống.
Lực lượng kinh khủng c·h·é·m vào luân bàn.
Một tiếng nổ vang ầm ầm, thân thể Đông Thánh Đình lún sâu vào lòng đất."Ta cho ngươi nuốt."
Tần Vấn T·h·i·ê·n h·é·t lớn.
Yêu k·i·ế·m lần nữa trở nên khổng lồ, vắt ngang không gian, cứ thế đè lên người Đông Thánh Đình.
Đông Thánh Đình n·ổi giận gầm lên.
Yêu k·i·ế·m r·u·ng động, hắn muốn giãy dụa.
Tần Vấn T·h·i·ê·n r·u·ng thân, trực tiếp đ·ạ·p lên yêu k·i·ế·m.
Oanh một tiếng, Đông Thánh Đình lại lần nữa rơi xuống, sắc mặt nghẹn đến đỏ bừng."Không có mấy thứ Tiên binh pháp bảo này, ngươi chỉ là một p·h·ế vật."
Tần Vấn T·h·i·ê·n lạnh lùng nói.
Một bên khác, T·ử Vân Vũ thấy cảnh này thì thần sắc đại biến.
Hắn muốn thoát ly vòng chiến, nhưng sức mạnh phong ấn của kẻ mang mặt nạ thanh đồng thật đáng sợ, sơ sẩy một chút là tiên lực và Tiên Đài của hắn sẽ bị phong ấn.
Hắn chỉ có thể kiên trì c·u·ồ·n·g chiến, không cho đối phương bất cứ cơ hội nào.
Nam Hoàng Vân Hi cầm trường thương Phượng Hoàng đ·â·m về phía Đông Thánh Đình.
Đông Thánh Đình n·ổi giận gầm lên, tay phải đ·á·n·h ra quyền uy kinh khủng."Phượng t·r·ảm."
Nam Hoàng Vân Hi lạnh lùng quát.
Vô số mũi thương huyễn ảnh xuất hiện, hóa thành từng tôn Phượng Hoàng c·ô·ng kích, đ·á·n·h nát tất cả quyền mang.
Tần Vấn T·h·i·ê·n khổng lồ đi tới ngay phía trên Đông Thánh Đình, bước chân lại lần nữa hung hăng đ·ạ·p xuống.
Phốc một tiếng, Đông Thánh Đình kêu lên đau đớn, phun ra một ngụm m·á·u tươi, không thể chống cự lại áp lực này nữa, mà cả người rơi thẳng xuống lòng đất, mang theo cả luân bàn."Thực sự là muốn c·hết."
Tần Vấn T·h·i·ê·n thấy vậy cười lạnh, lập tức đ·á·n·h một quyền xuống mặt đất.
Cả vùng m·ã·n·h l·i·ệ·t r·u·ng động, xé nát hết thảy.
Trấn áp hủy diệt k·i·ế·m uy khiến đại địa sụp đổ, kinh khủng chấn động lực p·á hủy một phương đại địa này, vô số bụi bặm trôi n·ổi trong không trung.
Đông Thánh Đình xuất hiện, thân thể kịch l·i·ệ·t chấn động, m·á·u tươi không ngừng phun ra.
Yêu k·i·ế·m vang lên coong coong, bay lên.
Tần Vấn T·h·i·ê·n nắm lấy chuôi k·i·ế·m, c·h·é·m xuống.
Dù bị thương, Đông Thánh Đình vẫn phải gồng mình giơ Tiên binh pháp bảo lên đỉnh đầu.
Thôn phệ lực lượng kinh khủng khiến yêu k·i·ế·m càng nhanh, hung hăng đ·â·m vào luân bàn, chấn động khiến Đông Thánh Đình muốn tuột tay, nhưng yêu k·i·ế·m vẫn từng chút một lún vào trong pháp bảo."Cho ta nuốt."
Đông Thánh Đình gầm th·é·t, luân bàn phảng phất biến thành vực sâu không đáy.
Trong mắt Đông Thánh Đình ánh lên vẻ t·à·n nhẫn, vẫn đặt hy vọng vào pháp bảo này.
Nam Hoàng Vân Hi hạ xuống lần nữa.
Tiên Đài chi uy nở rộ, Phượng Hoàng kinh khủng kích diệt tất cả.
Đông Thánh Đình đưa tay ch·ố·n·g cự, nhìn Nam Hoàng Vân Hi nói: "Ta và Nam Hoàng thị không t·h·ù, cớ gì khinh người quá đáng.""Lên."
Tần Vấn T·h·i·ê·n gầm th·é·t, càng lắc mạnh yêu k·i·ế·m, đ·ậ·p sang bên cạnh.
Oanh một tiếng, Đông Thánh Đình và luân bàn pháp bảo cùng đ·ậ·p vào phù văn phong ấn đang lưu động bên cạnh.
Luân bàn trong tay hắn rốt cục tuột tay.
Tần Vấn T·h·i·ê·n thu yêu k·i·ế·m.
Lúc này luân bàn đã ảm đạm quang mang.
Tần Vấn T·h·i·ê·n trực tiếp thu nó lại."Ngươi..."
Hai mắt Đông Thánh Đình đỏ ngầu, nhìn chằm chằm Tần Vấn T·h·i·ê·n, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Trong tay hắn xuất hiện một món bảo vật, trực tiếp bóp nát.
M·ã·n·h l·i·ệ·t không gian quang mang bao phủ thân thể hắn, hắn hóa thành một vệt sáng muốn xông ra, nhưng rất nhanh, một tiếng oanh vang lên, hắn bị b·ắ·n n·g·ư·ợ·c trở lại.
Nhìn sức mạnh phong ấn đang lưu động trong hư không, Đông Thánh Đình mặt xám như tro.
Phong ấn này phảng phất sinh ra để ngăn hắn chạy t·r·ố·n."Ngươi muốn c·hết như thế nào?"
Tần Vấn T·h·i·ê·n nhìn hành động của Đông Thánh Đình, lộ ra vẻ châm chọc.
Yêu k·i·ế·m lại trở nên khổng lồ, lại một lần nữa quật thẳng qua, đ·ậ·p lên người Đông Thánh Đình, lại một lần nữa nện Đông Thánh Đình vào phù văn phong ấn, khiến toàn thân hắn x·ư·ơ·n·g cốt không biết gãy bao nhiêu cái, không ngừng thổ huyết."Ngươi dám g·iết ta, phụ thân ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào để tru diệt ngươi, thân nhân bằng hữu của ngươi đều sẽ c·hết."
Đông Thánh Đình p·h·ẫ·n nộ rống to.
Đón hắn là một đợt c·ô·ng kích c·u·ồ·n bạo, quất đến mức người hắn mềm n·h·ũn ra, như một n·gười c·hết trượt từ trên vách tường xuống."Xem ra tiên niệm trong cơ thể ngươi hẳn là tiên niệm bảo toàn tính m·ạ·n·g, chỉ cần không g·iết c·hết ngươi thì nó sẽ không p·h·át động."
Đôi mắt Tần Vấn T·h·i·ê·n vô cùng băng lãnh, nhìn Đông Thánh Đình.
Hắn thu yêu k·i·ế·m, thân thể cũng trở lại kích thước bình thường, lập tức tiến về phía Đông Thánh Đình.
Đông Thánh Đình nhìn ánh mắt trêu tức của Tần Vấn T·h·i·ê·n, gần như phát đ·i·ê·n.
Hắn là con trai của Đông Thánh Tiên Đế, t·h·i·ếu chủ nhân cao cao tại thượng của Đông Thánh tiên môn.
Trong lòng hắn luôn có một sự kiêu ngạo mãnh liệt.
Hắn x·e·m t·h·ư·ờn·g Tần Vấn T·h·i·ê·n, nhưng lại ghen gh·é·t hắn.
Hắn muốn mượn cơ hội trong cổ sơn để đ·á·n·h g·iết kẻ này.
Nhìn Tần Vấn T·h·i·ê·n đào vong, hắn rất vui vẻ, hưởng thụ k·h·o·á·i cảm t·ruy s·át Tần Vấn T·h·i·ê·n.
Trong mắt hắn, Tần Vấn T·h·i·ê·n như một con sâu kiến, không có đường chạy trốn.
Nhưng giờ xem ra, dường như mọi thứ đều quỷ dị.
Hắn cảm thấy có chút không đúng, nhưng không thể nhớ ra lạ ở chỗ nào.
Hiện tại, Tần Vấn T·h·i·ê·n quan s·á·t hắn, chà đ·ạ·p tôn nghiêm của hắn, nắm giữ m·ệ·n·h của hắn."Ngươi rất coi trọng đám người ở thế giới Lạp T·ử nhỉ?
Lần trước phụ thân ta dẫn người đến thế giới Lạp T·ử đại chiến, nghe nói ngươi không muốn khai chiến ở đó.
Nếu ngươi dám g·iết ta, phụ thân ta sẽ khiến tất cả những người quen biết ngươi đều chôn theo, ta đảm bảo."
Đông Thánh Đình quát."Ngươi càng uy h·iếp, không thể nghi ngờ là nói cho ta biết giờ phút này ngươi yếu ớt đến mức nào, muốn uy h·iếp ta, để ta bỏ qua cái m·ạ·n·g t·i·ệ·n này của ngươi.
Nhưng ngươi nghĩ có khả năng sao?"
Tần Vấn T·h·i·ê·n châm chọc, bàn tay đột nhiên đ·á·n·h vào người đối phương, khống chế lực đạo vừa đúng, đ·á·n·h trúng khiến x·ư·ơ·n·g cốt Đông Thánh Đình vỡ nát, tiếng kêu th·ả·m th·iế·t không ngừng vang lên.
Hắn xụi lơ trên mặt đất, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng.
Hắn là cường giả Tiên Đài, chỉ cần Tiên Đài không p·há thì dù bị thương thế nào cũng có cách."Ngươi còn nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt không?
Khi đó ánh mắt ngươi nhìn ta thế nào?
Khi đó ngươi có từng nghĩ đến hôm nay không?"
Tần Vấn T·h·i·ê·n thản nhiên nói.
Đông Thánh Đình nhìn ánh mắt của Tần Vấn T·h·i·ê·n.
Ánh mắt hắn khi trước và ánh mắt Đông Thánh Đình nhìn Tần Vấn T·h·i·ê·n có bao nhiêu tương đồng: châm chọc, khinh miệt, như nhìn một con sâu kiến."Trước khi ngươi g·iết ta, tiên niệm của phụ thân ta sẽ xuất hiện.
Ta cá là ngươi không dám g·iết ta."
Đông Thánh Đình vẫn muốn cho mình một niềm tin để s·ố·n·g sót!
* * * PS: Lúc đầu đoạn thứ nhất không muốn viết, nhưng nhìn thấy bình luận chỉ có thể giải thích một chút.
Thấy pháp bảo của Đông Thánh Đình lợi h·ạ·i thì mắng nhân vật chính rác rưởi.
Chẳng lẽ nhân vật chính có được thì nhất định phải là tốt nhất sao?
Phiêu Tuyết thành chủ lợi h·ạ·i, yêu k·i·ế·m mạnh, nhưng Đông Thánh Tiên Đế cũng là Tiên Vực Đại Đế, bảo vật bảo m·ệ·n·h ông ta cho con trai thì phải kém nhân vật chính sao!
Mọi người nhớ thanks sau mỗi chương truyện và đánh giá tốt cho mình, nếu chưa thì nhớ vào trang truyện gốc vote truyện 10 sao nhé.
Vào đây để thảo luận và bình chọn yêu cầu thêm chương truyện do mình làm nhé: [http://forum.truyencv.com/showthread.php?](http://forum.truyencv.com/showthread.php?)
