Chương 864: Cuồng bạo đối công
Cô Tô Thiên Kỳ lùi người trở lại vị trí, không lựa chọn tiếp tục công kích.
Với hắn, một kích đủ để thăm dò thực lực đối thủ, biết rõ ở cấp bậc nào.
Mạc Vấn trước mắt có thể chất bất phàm, Thiên Sinh Hàn Vương, chỉ dựa vào công kích đơn thuần, chắc chắn không thể đánh bại đối phương."Ông!"
Trong hư không xuất hiện lò luyện liệt diễm đáng sợ, bao phủ chiến đài cổ trên không.
Đồng thời, trên không trung tựa như xuất hiện từng vòng mặt trời, tổng cộng chín vòng.
Ánh sáng của mỗi vành mặt trời chiếu thẳng vào trong lò luyện, khiến lò luyện bộc phát ra ánh sáng nóng bỏng kinh người."Ngươi không phải đối thủ của ta."
Cô Tô Thiên Kỳ ngạo nghễ nói, vừa dứt lời, vô tận thần hoa từ trong lò luyện giáng xuống, tắm trên thân thể hắn.
Cô Tô Thiên Kỳ trong đó, giống như thiên thần hạ phàm, không ai bì nổi."Thật mạnh!"
Đám người kinh sợ, trước giờ Cô Tô Thiên Kỳ chưa từng hết sức trong các trận chiến, đều dễ dàng đánh bại đối thủ.
Giờ phút này, khi hắn phóng thích Tinh Thần Thiên Tượng, dị loại Tinh Tượng kia mang uy lực vô tận, người thường căn bản không cần hắn công kích, Tinh Thần Thiên Tượng kia đủ để tru sát vô tận cường giả cùng cảnh giới.
Trước thực lực tuyệt đối, nhân số chỉ là hư ảo.
E rằng trăm ngàn cường giả cùng cảnh giới vây công Cô Tô Thiên Kỳ, đều bị hắn đốt diệt tru sát.
Đôi mắt đẹp của Mạc Vấn tựa như tinh linh cũng lóe lên vẻ trịnh trọng.
Khí thế của nàng vẫn không ngừng lan tỏa ra ngoài, một cỗ uy thế Băng Phong Thiên Địa quét sạch chiến đài cổ.
Trong hư không, một mảnh hàn băng Tinh Tượng ngưng tụ hiện ra, giao phong với lò luyện đối phương.
Nửa bầu trời nóng bỏng như liệt nhật, nửa còn lại lạnh lẽo như mùa đông.
Trên thiên khung, xuất hiện từng tôn Hàn Vương, tất cả đều tựa như nữ thần hàn băng, tay cầm trường mâu băng giá, nhìn chăm chú Cô Tô Thiên Kỳ phía trước."Đông."
Cô Tô Thiên Kỳ bước ra một bước, ánh sáng chói chang của chín vầng mặt trời càng thêm hừng hực.
Ánh sáng lò luyện trút xuống, muốn đốt diệt cả không gian.
Thân thể Cô Tô Thiên Kỳ động, mang theo chiến thần chi quang bước về phía Mạc Vấn, tay cầm một thanh liệt nhật trường thương.
Hắn đâm ra một thương, thương này như ánh mặt trời chân chính xuyên thấu qua, nơi nó đi qua, hư không tựa như xuất hiện hỏa sắc, muốn thiêu đốt.
Từng tôn Băng Tuyết Nữ Vương trong hư không đồng loạt cầm trường mâu sát phạt xuống.
Trong khoảnh khắc thiên địa băng phong, một mặt hàn băng màn sáng xuất hiện, chắn trước người Mạc Vấn.
Trường thương mặt trời sát phạt tới, liệt diễm hừng hực từ lò luyện trên mũi thương lan tràn, làm tan chảy lớp màn băng từng chút một."Phá!"
Cô Tô Thiên Kỳ quát lạnh một tiếng, tiếng răng rắc giòn giã vang lên, hàn băng màn sáng vỡ tan.
Trường thương của hắn phảng phất còn nhanh hơn ánh sáng, bắn thẳng về phía cổ họng Mạc Vấn.
Mạc Vấn giơ tay lên, vô tận phù quang lập lòe, hóa thành đồ án đáng sợ, ngưng thành khóa liên, điên cuồng quấn lấy trường thương, lao về phía Cô Tô Thiên Kỳ.
Cô Tô Thiên Kỳ duỗi tay ra sau, trong chớp mắt từng chuôi trường thương mặt trời phóng tới, nổ bắn ra.
Mạc Vấn lùi người, hàn băng đồ án bị xoắn nát."Xuống đi!"
Cô Tô Thiên Kỳ vươn tay triệu hồi, từng chuôi trường thương mặt trời điên cuồng giáng xuống.
Quang hoa trên người hắn vạn trượng, tựa thái dương chi thần."Giết!"
Hắn giận dữ gầm lên, trường thương mặt trời bạo sát về phía thiên khung và phía trước.
Đồng thời, hắn tiến bước về phía trước, mỗi bước khí thế đều tựa như mạnh hơn mấy phần, chiến quyết bộc phát.
Chiến khí trên người Cô Tô Thiên Kỳ điên cuồng tăng lên.
Mạc Vấn toàn thân được hàn băng bao bọc, nhìn thấy chiến đấu chi quang hừng hực trên người Cô Tô Thiên Kỳ, nàng biết rõ không thể chiến thắng đối phương, khẽ mở miệng: "Ta thua."
Nàng vừa dứt lời, Cô Tô Thiên Kỳ dừng bước.
Khí tức ngập trời trong nháy mắt biến mất.
Cô Tô Thiên Kỳ bình tĩnh đứng trên chiến đài cổ, thật khó tin người ở cảnh giới Thiên Tượng lục trọng như hắn lại có thể đạt được uy thế ngập trời trước đó.
Bất quá, Mạc Vấn cũng rất mạnh, chỉ là nàng chủ động từ bỏ chiến đấu, có lẽ không muốn lãng phí quá nhiều tinh lực trong trận đấu với Cô Tô Thiên Kỳ.
Nàng muốn dồn toàn lực vào trận chiến sau, nàng nắm chắc phần thắng.
Hai người rời khỏi chiến đài cổ, nhưng đã để lại ấn tượng sâu sắc cho đám người."Trận chiến thứ hai, Tây Mạc Châu, Vũ Vương."
Đông Thánh Đình vẫn không đổi sắc mặt, lên tiếng lần nữa.
Vũ Vương đứng dậy, cánh chim lấp lánh, trong nháy mắt rơi xuống chiến đài cổ.
Vũ Vương sắc mặt sắc bén đáng sợ, uy nghiêm cường thịnh.
Hắn đương nhiên sẽ không khiêu chiến Cô Tô Thiên Kỳ.
Mà sau khi Mạc Vấn thua trận, cũng không thể khiêu chiến nàng.
Vậy nên, chỉ còn lại mười bảy người khác.
Vũ Vương tu vi ở cảnh giới Thiên Tượng thất trọng, có lẽ hắn cũng cân nhắc giống Cô Tô Thiên Kỳ, chọn một đối thủ cùng cảnh giới, miễn cho việc áp chế tu vi chiến đấu không thoải mái?
Người cùng cảnh giới với Vũ Vương có Diệp Thiên Trần, Cổ Chiến Thiên.
Ba người đều là thiên kiêu đệ nhất châu.
Trong các trận chiến trước, họ tránh đụng độ nhau.
Nhưng về sau, va chạm có lẽ là không thể tránh khỏi.
Quả nhiên, ánh mắt Vũ Vương lóe lên, nhìn Diệp Thiên Trần và Cổ Chiến Thiên.
Càn Châu là một trong tam đại châu, danh tiếng vang dội hơn.
Cuối cùng, hắn nhìn về phía Cổ Chiến Thiên, nói: "Chỉ ngươi."
Sắc mặt Cổ Chiến Thiên cứng lại, những người khác đều kinh ngạc.
Vũ Vương, hắn vậy mà lựa chọn Cổ Chiến Thiên.
Cổ Chiến Thiên, người xưng đệ nhất Vân Châu, dưới tình huống có Tần Vấn Thiên, Quân Mộng Trần và Tử Tình Hiên trổ hết tài năng cướp lấy vị trí thiên kiêu đệ nhất, chiến lực của hắn chắc chắn không thể nghi ngờ.
Hơn nữa, trước đó Cổ Chiến Thiên biểu hiện thực sự rất cường thế, chiến lực siêu phàm.
Vậy mà dưới tình hình như vậy, Vũ Vương lựa chọn khiêu chiến Cổ Chiến Thiên, khí phách này không phải người thường có thể có được.
Vũ Vương, không hổ là Vương giả trẻ tuổi của Vũ Ma tộc cường tộc Tây Mạc Châu.
Vẻ mặt Cổ Chiến Thiên lạnh lẽo, hắn lại là người thứ hai bị khiêu chiến, điều này tự nó đã là sự miệt thị.
Một lát sau, thân thể Cổ Chiến Thiên đứng trên chiến đài, đối mặt Vũ Vương.
Trên người Vũ Vương, đôi cánh chim màu tím vàng óng ánh mở ra, chói mắt vô cùng.
Trên thân thể, ma văn lưu động, tựa như lộ ra một cỗ lực lượng không ai bì nổi.
Cường giả Vũ Ma tộc, trong tinh không thí luyện, tốc độ và lực lượng đều biến thái.
Khí thế trên người Cổ Chiến Thiên bộc phát, giao long lập lòe, biểu hiện cho sức mạnh cường thịnh vô cùng.
Vũ Vương lóe lên, tựa như tia chớp, giống như là chớp động trong hư không, trực tiếp xuất hiện trước mặt Cổ Chiến Thiên, quyền mang giáng xuống, ma văn ngập trời.
Cổ Chiến Thiên giận dữ gầm lên một tiếng, giao long gào thét, nghênh đón, đối oanh cùng Vũ Vương.
Một tiếng oanh minh kịch liệt, đài chiến đấu như rung chuyển.
Hai người công phạt bằng lực lượng ngập trời, trực tiếp phát động bạo loạn đối oanh, từ mặt đất lên không trung.
Quanh thân hai người hội tụ dòng lũ Loạn Thiên.
Phía sau Cổ Chiến Thiên, giao long điên cuồng gào thét không ngừng, trên hư không xuất hiện thân ảnh giao long đáng sợ, hắn dường như muốn hóa thân thành giao long.
Về phần Vũ Vương càng cường thịnh, thân thể hắn lưu chuyển ma văn đáng sợ, tựa như hóa thân tinh không chiến thú, ma văn lưu chuyển không ngừng trên cánh chim."Giết!"
Cổ Chiến Thiên bạo loạn gầm thét, thiên địa gào thét.
Hắn như có giao long chi thân bao bọc, mỗi một kích oanh ra không giống như hắn đang công kích mà như một đầu giao long hung lệ gầm thét, đang công phạt đại chiến.
Thân thể Vũ Vương như bị ma hóa, ma văn bao trùm.
Hắn vừa có uy nghiêm, vừa có bá đạo của Ma, vừa có sự táo bạo của Yêu.
Mỗi quyền đều đánh khiến hư không rung động."Hai người trực tiếp lấy công đối công, dùng phương thức chiến đấu đơn giản nhất, nhưng đây cũng là cách nguy hiểm và cuồng bạo nhất."
Đám người rùng mình, cả hai đều kiêu ngạo, không thử dò xét mà trực tiếp đại chiến ngập trời, giận chiến thiên khung.
Thân thể họ càng đánh càng cao, như hai con chiến thú cổ va chạm trên thiên khung."Thật táo bạo."
Đám người kinh sợ."Cổ Chiến Thiên là hậu nhân của tên điên kia, chiến đấu đương nhiên điên cuồng, nhưng đối thủ của hắn là Vũ Vương, Vương giả trẻ tuổi của Vũ Ma tộc, đối đầu gay gắt, lực lượng ngang nhau."
Nhàn Vân Tiên Vương chấn động trong lòng.
Hai người không biết đã va chạm bao nhiêu lần, cuối cùng Cổ Chiến Thiên gào thét rung trời, tóc dài bay lên, huyết mạch bộc phát.
Giờ khắc này hắn hóa thành ba đầu sáu tay, công phạt kinh thiên động địa.
Vũ Vương còn đáng sợ hơn, hóa thành Ma Vương, thân thể trở nên khổng lồ.
Cánh chim vỗ sát phạt, cánh chim công kích còn sắc bén hơn đao kiếm.
Tốc độ công kích của cả hai quá nhanh khiến mắt thường không thể theo kịp.
Cổ Chiến Thiên gầm lớn một tiếng, thần hoa giáng lâm trên người, tăng cường chiến lực của hắn."Oanh."
Thiên khung rung động.
Trong hư không xuất hiện vô số thân thể Vũ Vương, liên tục gia tăng.
Tất cả cùng lúc công phạt Cổ Chiến Thiên.
Cổ Chiến Thiên ngưng cổ ấn bằng hai tay, ba đầu sáu tay của hắn được thần hoa bao phủ, như có thần linh hộ thể, công kích ra mọi hướng.
Có giao long liệt thiên, có côn bằng giương cánh, có kỳ lân bạo tẩu, mỗi kích đều kinh thiên động địa, khiến thân thể Vũ Vương liên tục vỡ nát."Lợi hại, quá mạnh mẽ, sức chiến đấu của hai người này!"
Đám người ngẩng đầu nhìn lên thiên khung, tinh không lập lòe.
Vào khoảnh khắc này, thiên địa náo động.
Trên thiên khung, phảng phất xuất hiện ma đầu tuyệt thế, ma quang bao phủ Vũ Vương.
Vũ Vương dường như hóa thân Cổ Ma, công phạt hư không.
Ma đầu cũng đồng dạng công phạt, sắc mặt Cổ Chiến Thiên biến ảo, tiếng rống liên hồi, thiên địa bạo loạn."Cổ Chiến Thiên phải thua, át chủ bài đã dùng hết."
Thấy cảnh này, đám người khẽ biến sắc.
Vũ Ma tộc trẻ tuổi Vương giả, thiên kiêu đệ nhất Tây Mạc Châu, thật đáng sợ.
Quả nhiên, sau bạo loạn, Cổ Chiến Thiên bị đánh xuống chiến đài.
Vũ Vương k.í.c.h đ.ộ.n.g cánh, trôi nổi trên không, lạnh lùng nhìn xuống.
Cổ Chiến Thiên, bại.
Lúc này, Cổ Chiến Thiên sắc mặt tái nhợt, nhìn lên hư không.
Hắn đã bại, vậy mà bại."Hay!"
Bên phía Vân Châu, Quân Mộng Trần thấy Cổ Chiến Thiên thua trận dường như rất hưng phấn, chỉ cần hắn thua thêm một trận nữa, sẽ bị loại."Sư huynh, sau đó ta khiêu khích Cổ Chiến Thiên, để hắn chiến ta, ta muốn hắn không vào được top mười."
Quân Mộng Trần ánh mắt lóe lên tia sáng chói mắt.
Tần Vấn Thiên nhìn Quân Mộng Trần, mắt mang theo ý lạnh.
Cổ Chiến Thiên và Hắc Phong, nhất định phải hung hăng ng.ượ.c một phen.
Chỉ là, Cổ Chiến Thiên thua một trận, không thể trực tiếp khiêu chiến hắn.
Cổ Chiến Thiên có quyền chủ động tiếp tục chiến đấu!
PS: Ba chương đến, tiếp tục kêu gọi nguyệt phiếu, các huynh đệ tỷ muội vào xem a!
