.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thái Hậu Và Hoạn Quan

Chương 11: Chương 11




Bất luận là kiếp này hay là kiếp trước, Tần Thúc đối với nàng vốn dĩ vẫn như vậy, từ trước đến nay chưa từng từ chối. Kiếp trước, rất nhiều lần nàng giao phó cho hắn những nhiệm vụ vượt quá phạm vi công việc của hắn, hắn cũng chưa từng biểu hiện khó chịu ra mặt hay hết sức từ chối, không một lần nào than vãn về những khó khăn khi tự mình làm những việc đó, chỉ lặng lẽ làm tốt mọi việc cho nàng. Mà kiếp này, hắn đối với những lần thân cận đột ngột xuất hiện của nàng cảm thấy bất an và nghi hoặc, nhưng cũng chưa từng có ý chống đối nàng.
Càng ở bên Tần Thúc lâu, Liễu Thanh Đường lại càng thấy được bản thân được hắn trân trọng, gìn giữ một cách cẩn thận. Loại cảm giác này rất kỳ diệu, cũng khiến người ta không thể tự chủ.
Tần Thúc vì động tác đột ngột của nàng, khăn tay trong tay rơi xuống bên gối, kịp phản ứng thì vội vàng nhặt lên đặt vào chậu ở một bên. Hắn cố gắng hết sức muốn cho chính mình không để tâm đến việc bị Thái Hậu Nương Nương nắm tay, thế nhưng vẫn không cách nào tập trung tư tưởng, ánh mắt lơ đãng.
Thái Hậu Nương Nương là bệnh đến mức hơi hồ đồ rồi, cho nên mới bỗng nhiên nắm lấy tay hắn. Hắn ở trong lòng tự nói với mình như thế, cảm thấy Thái Hậu Nương Nương nếu cứ bệnh như thế mà có thể nắm lấy tay hắn mãi thì tốt biết bao. Vừa định xong, Tần Thúc ngay lập tức tự tát mình một cái trong lòng. Hắn một chút cũng không đành lòng để Thái Hậu Nương Nương chịu khổ vì bệnh tật, nhân vật như nàng sao có ai nỡ để nàng phải chịu dù chỉ một chút khổ sở, là hắn vừa rồi bị ma quỷ ám ảnh mất rồi.
Rõ ràng bị nắm lấy chỉ là tay, Tần Thúc cảm giác được toàn bộ cánh tay của mình đều cứng đờ như đá. Thế nhưng đợi khi hắn muốn hơi dịch về phía trước một chút, để Thái Hậu Nương Nương dễ dàng nắm tay hắn hơn thì hắn mới phát hiện không chỉ có là cánh tay, toàn thân hắn đều cứng đờ.
Một tay khác của hắn đặt trên đầu gối, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi, ngay cả phía sau lưng cũng toát ra mồ hôi. Vì sao Thái Hậu Nương Nương mỗi lần chạm vào hắn, hắn đều không kiểm soát được cơ thể của mình? Tình trạng mất kiểm soát này nếu bị Thái Hậu Nương Nương biết được, hắn nên làm cái gì?
Một lát sau không nghe thấy động tĩnh, Tần Thúc lén nhìn sang Thái Hậu Nương Nương, phát hiện nàng nắm chặt tay của hắn rồi ngủ thiếp đi. Lần này nàng không nói mê sảng cũng không run rẩy, mặc dù còn nhíu nhẹ hàng lông mày, nhưng trông có vẻ tốt hơn vừa nãy một chút. Tần Thúc thả lỏng trái tim đang treo cao, đợi một hồi, thăm dò dùng thêm một chút lực để nắm lại tay Thái Hậu Nương Nương.
Cũng chỉ có khi nàng ngủ mê, hắn mới dám làm những động tác nhỏ bé này. Chỉ chừng ấy động tác nhỏ bé cũng đủ khiến hắn cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Lại lặng lẽ dịch về phía trước, Tần Thúc dựa sát vào giường, để gần Thái Hậu Nương Nương thêm một chút.
Liễu Thanh Đường kỳ thật cũng không có ngủ, nàng chẳng qua là kéo tay Tần Thúc rồi nhắm mắt nghỉ ngơi thôi. Đầu đau như búa bổ, óc quay cuồng, trong lòng bứt rứt còn thấy buồn nôn, nàng căn bản là ngủ không được.
Cho nên Liễu Thanh Đường cảm thấy Tần Thúc bị nàng nắm lấy tay, dùng một chút lực để nắm lại tay nàng, còn có thể cảm giác được hắn vẫn đang dõi theo nàng nhìn. Sự nhận biết này khiến Liễu Thanh Đường dù đang nhắm mắt vẫn không hiểu sao cảm thấy buồn cười. Nàng nhìn Tần Thúc bấy lâu nay luôn cẩn thận giữ đúng bổn phận, không chút nào dám vượt quá giới hạn, cũng không khỏi hoài nghi bản thân có phải đã hiểu lầm tình cảm của hắn dành cho nàng hay không. Hiện tại nàng mới phát hiện, người này chỉ là luôn luôn cẩn trọng, căn bản không dám biểu lộ tình cảm của mình ra mà thôi.
Cũng phải, kiếp trước hắn chẳng phải vẫn như vậy, không muốn để bất cứ ai nhìn thấy tình cảm của mình. Hắn là người rất biết thân biết phận, từ trước đến nay không làm điều khác người, không thất thố, mọi nơi đều thỏa đáng. Nên cho dù thích nàng, chắc chắn cũng không dám biểu lộ ra một chút nào.
Liễu Thanh Đường rất thông minh, chỉ cần nàng nguyện ý quan tâm, liền hoàn toàn có thể lý giải ý nghĩ và tâm tình của hắn. Thí dụ như giờ phút này, nàng ngay trong những động tác tinh tế của hắn đã nhận thấy sự tự ti cùng thái độ cẩn trọng, trân quý của hắn dành cho nàng. Hắn đại khái là cảm thấy nếu như nàng biết tình cảm của hắn, liền sẽ tức giận mà trừng phạt hắn.
Nếu như là kiếp trước nàng có lẽ thật sẽ làm vậy, nhưng bây giờ, nàng thế nào cũng không đành lòng. Liễu Thanh Đường đã không phải là lần đầu tiên sau khi trùng sinh cảm thấy mình trước đó có chút quá đáng. Từ khi xác định Tần Thúc là người mình để ý, nàng liền càng lúc càng cảm thấy mắc nợ hắn.
Tiếng bước chân đang dần tiến đến phá vỡ bầu không khí kỳ lạ giữa hai người trong nội thất. Xuyết Áo đi tới, vừa mới chuẩn bị nói cái gì, nhìn thấy Thái Hậu Nương Nương nắm chặt tay Tần Thúc, không khỏi cứng đờ người. Lập tức nàng mới nhẹ giọng hỏi thăm: “Nương nương đã tỉnh chưa?” Liễu Thanh Đường mở to mắt, buông tay Tần Thúc rồi lại đưa tay ấn trán của mình, thản nhiên nói: “Thái y tới thì cứ để hắn tiến vào.” Xuyết Áo đáp lời, đem hai bên lụa mỏng trên giường buông xuống, lúc này mới lên tiếng bảo Đào Diệp gọi thái y đang chờ bên ngoài vào. Tần Thúc đứng lên yên lặng lui về sau mấy bước, qua lớp lụa mỏng nhanh chóng liếc nhìn Thái Hậu Nương Nương rồi cúi đầu, chuyên tâm giả vờ dáng vẻ nô tài. Bất quá cũng chỉ có hắn biết mình giờ phút này trong lòng thất vọng mất mát.
Thấy không có người chú ý hắn, Tần Thúc liền tại trong tay áo dùng một tay khác che phủ bàn tay vừa rồi bị Thái Hậu Nương Nương nắm chặt. Chỉ nhẹ nhàng vuốt ve như vậy, liền phảng phất chạm đến tay mềm mại của nàng. Trong đôi mắt buông xuống khẽ khép của hắn tràn đầy tình ý quyến luyến, còn có chút luống cuống, bởi vì gần đây hắn đã càng ngày càng không biết nên làm sao che giấu thứ tình cảm quá đỗi nồng nhiệt này.
Thái y chẩn bệnh xong qua lớp rèm thì lui xuống đi bốc thuốc. Đào Diệp tiện thể theo thái y cùng đi tự mình lấy thuốc, hoàn toàn không hề phát hiện thần sắc có chút khó xử của tỷ tỷ Xuyết Áo nhà mình.
“Tần Thúc cũng xuống dưới nghỉ ngơi đi thôi.” Liễu Thanh Đường bỗng nhiên nói.
Trong lòng Tần Thúc không muốn rời đi, thế nhưng hắn không thể nói lời từ chối, cũng không thể không rời đi, chỉ có thể đáp lời, sau đó lui ra ngoài.
Liễu Thanh Đường cách rèm nhìn thấy bóng lưng Tần Thúc biến mất, lúc này mới thở dài lộ ra biểu cảm khó chịu. Xuyết Áo đem hai bên lụa mỏng một lần nữa vén lên, mặt mang lo lắng tại bên giường hỏi: “Chủ tử, ngài hiện tại cảm thấy khá hơn chút nào không?” Liễu Thanh Đường ừm một tiếng, nhận thấy sắc mặt nàng có chút không ổn, liền hỏi thăm một câu: “Thế nào?” Xuyết Áo vội vàng cười nói: “Không có gì, chủ tử, nô tỳ chính là lo lắng tình trạng bệnh của ngài.”
“Xuyết Áo cũng sẽ đối với tiểu thư của mình nói dối ư?” Nghe Liễu Thanh Đường dùng cách xưng hô như khi còn là tiểu thư khuê các, Xuyết Áo lại bật cười. Không có câu nệ như trước đó, nhưng thần sắc vẫn còn chút chần chừ, cuối cùng nhìn thấy Liễu Thanh Đường sắc mặt tái nhợt, vẫn đành lòng nói ra: “Chủ tử, nô tỳ hầu hạ ngài nhiều năm như vậy, từ Liễu gia đến hoàng cung này Chủ tử chịu bao nhiêu cực khổ, nô tỳ và Đào Diệp đều nhìn thấy rõ. Nô tỳ thật cao hứng khi Chủ tử có… người mình thích, nhưng là Tần Thúc… là thái giám, Chủ tử làm sao lại coi trọng hắn được chứ.”
“Nô tỳ cũng không phải cảm thấy Chủ tử sai trái, chỉ là nô tỳ lo lắng cho Chủ tử. Cái tên Tần Thúc đó, nô tỳ ngày bình thường luôn thấy hắn một bộ dạng u ám, khó gần, khi nhìn người thì ánh mắt lạnh nhạt, cũng không mấy khi nói chuyện. Nếu như Chủ tử thật muốn ở bên hắn, vậy thì thật quá khó chấp nhận. Nô tỳ thực sự lo lắng Chủ tử nhìn sai người rồi… Nô tỳ biết lời này là vượt quyền, nhưng không nói ra trong lòng lại khó chịu lắm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.