Các cung nữ thích cầm loại hoa này ngâm nước uống, còn ngâm trong bồn tắm để rửa mặt, làm túi thơm, gối thơm. Chuế Y cũng làm những thứ này cho nàng mỗi năm. Liễu Thanh Đường nằm đó suy đi nghĩ lại, liền nhớ đến con gái nhà người ta nên biết nữ công, không khỏi vươn tay nhìn mấy chấm đỏ trên đầu ngón tay. Mấy ngày trước nàng không biết nghĩ thế nào, nhìn thấy Tần Thúc mỗi ngày từ sau tới đều giấu tay trong tay áo, bàn tay kia vẫn còn hơi sưng đỏ, liền muốn làm cho hắn một đôi ống tay áo. Kỳ thật nàng chỉ cần sai người đến Xưởng Nữ Công dặn một câu là người ta làm xong mang tới rồi. Chứ ngay bên cạnh nàng cũng có rất nhiều cung nữ khéo tay làm nữ công không tồi, các nàng cũng có thể làm. Thế nhưng lúc đó nàng cũng không biết là thế nào, chính là bỗng nhiên muốn tự tay làm cho hắn một bộ.
Về nữ công, Chuế Y và Đào Diệp bên cạnh nàng đều rất thành thạo. Hàng năm các nàng làm áo lót, y phục hàng ngày, giày, còn có dây buộc tóc, vỏ gối, ống tay áo, túi thơm và những thứ khác cho nàng, nhưng Liễu Thanh Đường chính mình thì hoàn toàn không biết làm. Mẫu thân nàng mất khi nàng mới một hai tuổi. Phụ thân đối với mẫu thân tình cảm rất sâu, về sau cũng không có tái hôn. Trong Liễu phủ không có nữ chủ nhân, phụ thân nàng lại là một người đàn ông, không biết phải nuôi con gái thế nào. Thế là trong phủ chỉ có một vài má ma có thể giáo dục nàng, nhưng hoàn toàn không tài nào kìm được tính tình của nàng. Trong tình huống đó, Liễu Thanh Đường trưởng thành vô cùng tự do, đừng nói là nữ công, nàng về cơ bản là không biết làm gì, chỉ trừ thư pháp, vì có hứng thú nên nàng luyện từ nhỏ đến lớn.
Nàng không biết làm, chỉ có thể để Chuế Y dạy nàng. Kết quả khi nói chuyện với Chuế Y, nàng kinh ngạc đến mức chén trà trong tay cũng rơi mất. Khi dạy nàng làm ống tay áo, Chuế Y vẫn giữ vẻ mặt không thể tin nổi. Nhìn biểu cảm của Chuế Y, Liễu Thanh Đường cũng ít nhiều có chút không tự nhiên. Nàng cho tới bây giờ không cảm thấy mình nên học những thứ đó, để đi nịnh nọt người đàn ông nào đó sẽ trở thành phu quân của nàng. Cho nên nàng từ nhỏ đã hoàn toàn không thèm để ý. Về sau tiến cung, nàng chỉ gặp phu quân trên danh nghĩa của mình, vị Tiên đế bệnh tật nằm trên giường vài lần thì hắn liền qua đời. Nàng càng không cần đi học những thứ đó.
Kết quả bây giờ nàng chủ động đi học cái này, chỉ để làm ống tay áo cho Tần Thúc... Liễu Thanh Đường càng nghĩ càng thấy khó chịu, đều có chút muốn thoái lui. Nhưng là đột nhiên nghĩ đến lần kia, Tần Thúc nắm lấy cái lò sưởi tay lạnh ngắt không chịu buông tay, liền lặng lẽ tiếp tục học tiếp. Chỉ là, nàng đại khái là thật sự không có thiên phú về phương diện này. Kim khâu vốn trong tay Chuế Y, Đào Diệp thì xuyên thẳng qua, bay múa, vừa đến trong tay nàng liền trở nên không nghe lời cực kỳ, khiến nàng đâm vào tay nhiều lần. Khiến cho bây giờ ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa hai tay đều là những chấm đỏ do kim đâm ra, khi nắm nhẹ đồ vật trên tay đều thấy đau nhói.
Cũng may, trước khi kiên nhẫn của nàng cạn kiệt, đôi ống tay áo kia đã làm xong. Cứ việc còn kém xa so với Chuế Y và các nàng làm, nhưng dù sao cũng là nàng tự mình làm. Tần Thúc dù thế nào cũng không nên ghét bỏ mới phải. Liễu Thanh Đường không hiểu sao cảm thấy có chút không tài nào đưa ra được, cho nên đôi ống tay áo kia nằm trên giường nàng hai ngày. Nàng mỗi ngày trước khi ngủ, đều trừng mắt nhìn bộ ống tay áo không mấy đẹp mắt kia, cố gắng lấy dũng khí. Mấy lần muốn trực tiếp kêu Tần Thúc tới rồi quăng ống tay áo cho hắn, nhưng lại cảm thấy thế nào cũng không mở miệng được, cuối cùng chỉ có thể quăng ống tay áo xuống dưới gối đầu, không muốn nhìn đến nữa.
Kỳ thật cho dù Tần Thúc đời trước tuyệt đối trung thành với nàng, vì nàng mà chết, nàng cũng không cần phải như vậy. Tiền tài, quyền thế nàng cái gì cũng có thể cho, bây giờ suy nghĩ một chút kỳ thật cho những thứ này ngược lại là đơn giản nhất. Ngay từ đầu nàng còn tự mãn, tự đắc với cái ý đồ của kẻ ngốc Tần Thúc dành cho nàng, hắn đều nhanh đem cả người dâng cho nàng rồi. Kết quả bây giờ suy nghĩ một chút, đột nhiên mới kịp phản ứng, chính nàng cũng đã nhanh sa vào rồi, mà còn mỗi ngày ở đó đắc ý kia chứ. Nếu như nàng không có ý với Tần Thúc, làm sao lại quan tâm tay chân hắn có bị lạnh không, đồ vật dùng có đủ không, có thể sẽ khó chịu vì một vài lời nói của nàng không. Nhưng nếu nói là vậy, nàng lại không như trong truyện mà trở nên đa sầu đa cảm, động một chút là đón gió rơi lệ, còn thường xuyên thất thần vì nghĩ đến đối phương. Lại càng không có cái kiểu lo được lo mất mà sách nói đến. Thứ tình cảm này thật đúng là quái dị, nói đến là đến. Nàng cũng còn chưa biết rõ rốt cuộc là cái gì. Liễu Thanh Đường nhớ tới những vấn đề đã làm khó mình mấy ngày nay, không khỏi nhíu đôi lông mày cong cong.
Đang nghĩ ngợi, từ phía sau bức tường dây leo đi tới một bóng dáng mặc áo choàng màu tím lam.
“Xin Thái Hậu Nương Nương an, nô tài đã trở về.” Gặp Tần Thúc trở về, Liễu Thanh Đường đang suy nghĩ vẩn vơ liền tinh thần phấn chấn, từ trên ghế xích đu vẫy tay về phía hắn. “Thế nào? Mọi việc đều đã sắp xếp ổn thỏa rồi chứ?” “Vâng, Phòng Giám Tạo nói rằng chưa đầy nửa tháng nữa, phủ đệ mới của Nhị hoàng tử ở ngoài cung liền có thể dọn dẹp xong.” Bởi vì chuẩn bị năm sau sẽ thay thế đương nhiệm Đại tổng quản thái giám Từ An Cung, Ninh công công, cho nên gần đây Liễu Thanh Đường liền bắt đầu để Tần Thúc nhúng tay vào những việc này. Giống kiếp trước của hắn, Tần Thúc đều có vị trí trong bóng tối, chủ yếu phụ trách truyền đạt ý chỉ của nàng, thay nàng làm một vài việc nàng không rảnh, và quản lý một vài việc ngầm. Dù sao trong cung này cũng không phải lúc nào cũng yên bình. Lại qua thêm hai năm nữa, hậu cung của tiểu hoàng đế cháu trai nàng liền phải tuyển thêm người, đến lúc đó mới thật sự náo nhiệt.
Nhớ tới kiếp trước khi đó hậu cung bị quấy đến hỗn loạn tăm tối, Liễu Thanh Đường mệt mỏi nhếch môi cười. Lần này nàng cần phải ngoan ngoãn làm vị lão thái hậu hiền lành ôn hòa của mình, cũng không muốn động thủ đi thay cháu trai hoàng đế chỉnh đốn hậu cung, cuối cùng còn chẳng chiếm được lợi lộc gì. Nàng chi bằng ở chung với người này nhiều hơn thì tốt hơn, không có nhiều thời gian rảnh để đi ứng phó tiểu hoàng đế. Liễu Thanh Đường nghĩ đến, ngẩng mắt nhìn Tần Thúc. Hắn khoác trên người bộ áo bào màu tím lam vừa thay dịp Tết, phối cùng chiếc mũ quan gấm màu đen, phía sau đầu còn buông thõng nút buộc, đi ủng ngắn đứng dưới bức tường dây leo, khiến Liễu Thanh Đường càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Trong thoại bản có một câu nàng vẫn phải thừa nhận: “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.” Nàng nhìn Tần Thúc đúng là như vậy. Lúc trước nhìn thấy cảm thấy hắn âm trầm, mộc mạc, bây giờ đều biến thành ngại ngùng, tự ti. Ngay cả những thủ đoạn tàn nhẫn hắn dùng để xử lý chuyện ở kiếp trước, giờ đây nghĩ lại cũng biến thành quả quyết. Nói như vậy, kỳ thật nàng thích người này cũng không có gì kỳ quái. Thích chính là thích, đã như vậy, hai người họ nên thân cận nhau mới phải. Liễu Thanh Đường gõ gõ lan can ghế đu, cạch một tiếng. Tần Thúc đứng ở nơi đó bề ngoài nhìn qua trấn tĩnh, kỳ thật trong lòng lòng dạ bất an. Cảm giác được ánh mắt của Thái Hậu Nương Nương vẫn không rời đi sau, hắn liền bắt đầu không ngừng hồi tưởng có phải vừa rồi mình đã nói lời gì khiến Thái Hậu Nương Nương không vui không, hay là Thái Hậu Nương Nương không hài lòng với việc mình đã làm.
“Tần Thúc, ngươi qua đây.”
