Cách lúc cơn bão đi qua, cũng đã mười ngày rồi
Trận bão ảnh hưởng cực lớn kia, dường như cũng thuận tay mang đi cả cái nóng bức và cả cái nắng chói chang của mùa hè, đã vào tháng chín, rất nhiều khí tượng của mùa thu cũng đã càng ngày càng rõ ràng rồi
Mặc dù lúc giữa trưa, vẫn sẽ hơi oi bức một chút, thế nhưng cũng chỉ một đoạn thời gian ngắn, muộn hơn một chút, đã có sự mát mẻ của mùa thu rồi
Bên trong viện bảo tàng tượng sáp, cô gái da đen một tay cầm bắp nướng tay còn lại cầm khoai nướng, ăn đến ngon lành
Deadpool ngồi ở bên cạnh cô ấy, cười ngây ngốc
Cô gái da đen trong miệng nhai thức ăn, tức giận liếc mắt nhìn Deadpool, nhấc chân đạp cho Deadpool một cước
- Mmmm, ummmm
Mặc dù nói năng không rõ, nhưng Deadpool hiểu ý của cô gái da đen, đi tới bên cạnh, mang theo giỏ trái cây mà sáng sớm cô gái da đen đã hái xuống cũng đã tẩy rửa sạch sẽ lên, lại quay đầu nở nụ cười ngây ngốc với cô gái da đen, xoay người đi ra khỏi viện bảo tàng tượng sáp
Lúc giữa trưa đã qua, bây giờ đã là buổi chiều, một giỏ trái cây lớn thật sự không nhẹ, nhưng đối với Deadpool mà nói, không tính là gì cả
Đi xuyên qua một vành đai xanh hóa diện tích rất nhỏ, thì đã đi đến mặt tiền nam phố
Ở cửa tiệm thuốc, Phương Phương – trên người mặc áo cưới – đang kéo mấy tay mấy người y tá khác mà nói chuyện
Ngày hôm nay, là thời gian kết hôn của Phương Phương, mặc dù bụng của cô nàng, đã nhô lên rất rõ ràng, nhưng cô ấy và người đàn ông của cô ấy vẫn có thời gian tổ chức hôn lễ
Chồng của cô ấy thường trú ở biên giới, công việc cụ thể thì ngay cả chính bản thân Phương Phương cũng không biết, nhưng được nghỉ phép về nhà một lần, thực sự rất không dễ dàng
Cũng may, chính Phương Phương cũng tự mình nhìn thoáng được, cũng có thể hiểu được công việc của chồng mình, dù sao, nếu không có được phần giác ngộ đó, cũng sẽ không lựa chọn làm quân tẩu*
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
(*ý chỉ vợ lính)
Phương Phương đã nhìn thấy Deadpool vác giỏ trái cây sau lưng đi qua, nhiệt tình chầm chậm đi tới, cầm hai hộp bánh kẹo cưới đưa cho Deadpool
- Đây, cùng nhau vui vẻ nào
Viện bảo tàng tượng sáp cách bên này rất gần, hơn nữa, Deadpool cùng cô gái da đen cũng thường thường xuất hiện ở trong tiệm sách, Phương Phương cũng đã sớm quen thuộc với bọn họ
Mặc dù không biết được thân phận thực sự của bọn họ, nhưng Phương Phương biết rõ trái cây mà bọn họ trồng thật sự có thể nói là không tệ, tóm lại, chính là ăn ngon hơn trái cây mua ở trên đường rất nhiều
Thời gian mang thai, sau khi phản ứng bắt đầu rõ ràng, cô gái da đen còn cố ý hái một ít mơ đưa tới cho Phương Phương, Phương Phương cứ ôm lọ ô mai kia mà ăn cả ngày không dừng được
Cha mẹ chồng đã nhìn thấy, lại càng vui vẻ đến không ngừng cười được
Deadpool nhận bánh kẹo cưới, đưa lưng về phía Phương Phương
- Ăn, ăn, ăn trái cây
Phương Phương cũng không khách khí, sau khi “ừm” một tiếng, đưa tay cầm mấy quả lê lớn, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn đặt quả lê xuống
Lại cầm lấy mấy quả táo cùng với một chùm nho
- Buổi tối cùng đi ăn cơm đi, chính là ở tiệm cơm Nam Thông ngay đằng trước, không xa đâu
Deadpool ngây ngô gật đầu
Phương Phương cũng không biết rốt cuộc anh ấy có nghe hiểu hay không, bởi vì cho tới hiện tại, Phương Phương đều luôn cho là anh ấy người mắc bệnh chướng ngại về trí lực
Đương nhiên, nơi này không tồn tại kỳ thị hay không kỳ thị gì đó, người ta tuy nhìn có vẻ ngu ngơ ngây ngốc, nhưng trong lòng thật sự rất tốt
Trước khi Deadpool chuẩn bị rời đi, khóe mắt liếc qua nhìn thấy Câu Tân ở cửa phòng bệnh, đang nhìn ngó dáo dác về phía bên ngoài
Chẳng qua thì, đối với chuyện này Deadpool cũng không quá để ý, trên thực tế, chuyện mà hiện tại anh ấy đang để ý, thực sự không nhiều, thời gian mỗi ngày, mặc dù trải qua rất đơn giản, nhưng cũng rất phong phú
Phương Phương xách theo trái cây trở về, Câu Tân lập tức co rúc trở lại trong phòng bệnh
Rất nhanh thì cửa phòng bệnh đã bị đẩy mở ra, Phương Phương đem một vài quả nho cùng một quả táo đặt ở trên tủ đầu giường của giường bệnh
- Luôn ăn đồ ăn của cô, thật là ngại quá
- Khách khí cái gì chứ, ăn thì ăn thôi mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Ngược lại Phương Phương cũng không để ý chuyện này
- Hôm nay cô kết hôn đúng không, tôi tặng cho cô một ít của hồi môn
- Đừng, đừng, đừng vậy chứ, không cần, không cần đâu, nhờ hồng phúc của anh, thành tích hoạt động của tiệm thuốc chúng tôi trong hai năm nay vẫn luôn rất tốt, hoa hồng mà chúng tôi được chia cũng cực kì cao, bằng không tôi cùng với vị kia nhà tôi cũng không tích đủ tiền mua nhà để kết hôn, anh đã giúp tôi nhiều như vậy, sao toi còn có thể không thấy ngại mà nhận tiền của anh được
- Nếu như tôi thực sự nhận tiền của anh, đây có còn là chuyện mà con người làm ra được sao
- ..
- Câu Tân
Bên kia, Deadpool đã đẩy cửa ra, đi vào tiệm sách
Vừa đúng lúc Hứa Thanh Lãng đi ra từ trong tiệm sách, nhìn thấy Deadpool - vác giỏ trái cây ở sau lưng – đã tới, mỉm cười đi tới, đỡ lấy giỏ giúp anh ấy, đặt giỏ xuống, thuận tay cầm một quả quýt lột vỏ ra
Deadpool cười ha ha gật đầu một cái, chỉ chỉ giỏ trái cây
- Được, cám ơn nhiều
- Ha ha ha
Deadpool cười ha ha xoay người, đẩy mở cửa tiệm sách rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hứa Thanh Lãng vừa ăn quýt vừa đi đến sau quầy bar, vừa vặn đụng phải Oanh Oanh đang ôm ga trải giường đi từ trên cầu thang xuống
- Trời mưa sao, sao ga trải giường lại ướt nghiêm trọng như vậy
Hứa Thanh Lãng nói xong còn cố ý thò đầu nhìn về phía bên cửa kính một chút, nhưng dáng vẻ không như là trời đang mưa
Oanh Oanh nghe vậy, thoáng chốc mặt lập tức đỏ lên, vội vàng ôm ga trải giường lập tức đẩy mở cửa phòng vệ sinh ra
- A má ơi
Từ trong phòng vệ sinh, truyền đến tiếng thét chói tai của lão đạo
Oanh Oanh mở cửa ra sau đó lập tức đóng lại
- Lão đạo cùng tiểu Hầu Tử đang tắm ở trong đó đấy, động tác của cô quá nhanh, chưa kịp nhắc nhở
Vừa nói, Hứa Thanh Lãng lại ném hai múi quýt vào trong miệng của mình
Phía bên lão đạo cũng không dám tiếp tục nán lại nữa, lập tức lau người mặc quần áo vào mở cửa đi ra, ngượng ngùng cười với Oanh Oanh một tiếng, sau đó cầm lấy một cái khăn lông khô cùng với máy sấy tóc đi sấy lông cho tiểu Hầu Tử
Oanh Oanh đi vào phòng vệ sinh, bắt đầu giặt ga trải giường
Ở bên ngoài, Hứa Thanh Lãng đã ăn xong quả quýt rồi, gọi lão đạo một tiếng:
- Lão đạo, nơi này có trái cây, tự lấy ăn đi, tôi đi mua một ít xương sườn về để buổi tối hầm
- Được rồi, được rồi