Thâm Dạ Thư Ốc

Chương 1821: Chương cuối nhất!




Trên thực tế, đừng thấy lúc này luật sư An thể hiện ra một loại quan hệ của tôi và ông chủ chúng tôi cực kì vững chắc ở trước mặt hai vị Diêm La này, tình huống thật sự là kể từ sau ngày hôm đó, nguyên nhân mà luật sư An không dám thường xuyên trở về tiệm sách, cũng bởi vì trong lòng sợ hãi ông chủ nhà mình
Dù sao..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
có trời mới biết hiện tại lại là ai chứ
Con người, luôn luôn sẽ sinh ra một loại sợ hãi theo bản năng với những nhân vật bí ẩn, hơn nữa, đối với luật sư An mà nói, kiểu không biết tên thế này, là kiểu đáng sợ đến mức vừa giơ tay lên là có thể khiến cho mình tan thành mây khói đấy
- Dù lớn hay nhỏ, đạo cụ quy tắc, há có thể tùy tiện cho người ta thấy được
Tống Đế Vương Dư không nhịn được mà quở trách vị đồng nghiệp ở bên cạnh mình
Luật sư An thì nâng cánh tay lên phất phất, giải vây giúp cho Diêm La Vương Bao nói:
- Cũng không phải là không thể châm chước, chờ tôi tìm một cơ hội nói với ông chủ một phen xem sao, dù sao thì điện Bình Đẳng Vương có thể xây dựng lại nhanh như vậy, hai vị lão ca đây cũng tốn rất nhiều công sức
- Nếu đã là người nhà mình, vậy chắc chắn là không cần quá khách khí rồi
Kiệu hoa mọi người cùng nâng*, hai vị Diêm La, cho dù là Diêm La Vương Bao, vào lúc này cũng mặt mày vui vẻ đối mặt với luật sư An
(*ý chỉ việc mọi người cùng nâng nhau lên, bạn tôn trọng tôi, tôi tôn trọng bạn)
Mà đối với luật sư An mà nói, có thể ngồi đối mặt cùng xưng huynh gọi đệ với hai vị Diêm La, tư vị này, chính là làm cho người ta tê dại đến tận xương tủy đấy
Hiển nhiên, Diêm La Vương Bao lại càng thành thật hơn một chút, làm người làm việc, đều mang theo một loại chân thành, cho nên, khi ấy, lần đầu tiên Doanh câu càn quét địa ngục, cũng chỉ có một mình anh ta có thể có được may mắn còn sống sót mà không bị dính đòn
Đương nhiên, cũng sẽ không khó hiểu chuyện anh ta được bỏ qua, nhớ đến vị trí Điện thứ nhất lúc đó, gắng gượng tiếp tục bị ép buộc
- Bố trí trong vô số năm năm tháng tháng, rốt cuộc cũng thành công, nói thật, mỗi lần nhớ lại cảnh tượng trên biển ngày hôm đó, trái tim của tôi ấy, cũng khó mà bình tĩnh được mà
- Phân hồn là chủ hồn, chủ hồn là phân hồn, lừa gạt được người trong thiên hạ, cũng lừa gạt được Hiên Viên kiếm, quan trọng nhất là, đồng thời cũng lừa gạt được chính bản thân mình
- Chờ đến lúc Hiên Viên kiếm giáng xuống, sau khi một kiếm kia đã đâm xuống, tất nhiên trên kiếm thần sẽ lưu lại dấu vết của phân hồn
- Đến lúc đó, chủ hồn bởi vì phân hồn biến mất cho nên tự động tỉnh lại, lại kèm theo dấu vết thuộc về phân hồn lưu lại ở trên thân kiếm của Hiên Viên kiếm, dùng chuyện này như một sự hô ứng và kết nối, thuận đường mà lần mò, cưỡng chế rút Hiên Viên kiếm ra lần nữa
- Thủ đoạn ở đẳng cấp này, sự bố trí như vậy, thật sự là khiến người ta ngước nhìn ngưỡng mộ mà
Có thể nghe thấy, Diêm La Vương Bao đang thật lòng mà cảm thán
- Đó là lấy góc độ của chúng ta mà xem, đó là sự ẩn nhẫn qua năm tháng dài dằng dặc, nhưng trên thực tế, giống như việc đưa trẻ con đi nhập học vậy, sĩ tử mười năm đèn sách, làm như vậy là để ngày tháng sau này có thể thăng quan tiến chức nhanh chóng
- Ở trong mắt vị kia, thứ như thời gian này, là một loại khái niệm hoàn toàn khác với chúng ta
Tống Đế Vương Dư nói tiếp
Luật sư An nghe vậy, gật đầu một cái, nâng ly siêu bự ở trong tay mình lên
Nói:
- Vì ông chủ, nguyện ông chủ vạn thọ vô cương
Hai vị Diêm La cũng nâng ly trà lên, ba người chạm ly một phen
Luật sư An ngẩng đầu lên, nốc ừng ực một hơi:
- Ừng ực ừng ực ừng ực..
Lúc này
Một bóng dáng đi xuống từ trên cầu thang
- Ông chủ
Luật sư An lập tức đứng dậy
Tống Đế Vương Dư cùng Diêm La Vương Bao cũng nhanh chóng đứng dậy, nhìn về phía Châu Trạch đang đi xuống
Luật sư An chẳng qua chỉ lo lắng ở trong lòng, nhưng hai vị Diêm La này, thì chính là bày ra vẻ bất an và sợ hãi lộ rõ ở trên gương mặt
Không phải bởi vì bọn họ quá không được, mà là bất luận là người nào, nhìn thấy một vị nhân vật khủng bố có thể xem người ta như rau hẹ mà cắt như thế, sợ rằng cũng không thể tiếp tục bình tĩnh lại được đi
Dường như Châu Trạch có chuyện gì đó, chẳng qua chỉ nhìn qua luật sư An thêm một cái, sau đó đẩy mở cửa tiệm sách, đi ra ngoài
Từ đầu đến cuối, cũng không hề chú ý đến hai vị Diêm La đứng ở bên cạnh luật sư An một chút nào
Nhưng hai vị Diêm La không có bất mãn chút nào, thậm chí còn có một loại cảm giác như trút được gánh nặng
Chờ sau khi Châu Trạch rời đi, Diêm La Vương Bao cùng Tống Đế Vương Dư cũng phân biệt tạm thời rời đi, bởi vì dựa vào những lời mà luật sư An nói với họ lúc trên đường, lễ nhiều cũng không ai trách
Nói bóng gió chính là, đừng tay không đến cửa, nên mang theo một chút đồ quý hiếm gì đó mà tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Càng tục khí càng tốt, càng quý giá càng tốt
Thật ra thì, dương gian có không ít thiên tài địa bảo đang ẩn giấu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có chỉ điểm của luật sư An, hơn nữa, sau khi đã gặp người thật, lúc này hai vị Diêm La đều dự định tạm thời rời khỏi tiệm sách, đi tìm lễ trước
Một người nói ở vị trí tỉnh Chiết Giang cách Thông Thành không ca, có một mạch ngọc, anh ta đi tìm
Người còn lại thì nói ở sâu trong Bột Hải*, có một viên dạ minh châu ngàn năm, ẩn sâu bên trong khe nứt thủy nhãn, anh ta đi lấy ra
(*Vịnh Bột Hải hay biển Bột Hải là một vịnh biển nhỏ nằm ở khoảng giữa bán đảo Liêu Đông (thuộc tỉnh Liêu Ninh) ở đông bắc)
Sau khi đưa hai vị Diêm La rời đi
Lúc này luật sư An mới ngồi xuống
Rút khăn giấy từ trên bàn trà, lau lau mồ hôi hột ở trên mặt của mình
Chuyện này không thể được, chuyện này không thể được nha, bất kể ông chủ xuất hiện lúc này là ai, tính cách nào, bất kể ông chủ có thay đổi gì hay không, anh ta cũng không thể xa cách ông chủ được
Đồng thời, luật sư An cũng đang không ngừng tự cảnh cáo chính mình ở trong lòng, không thể đắc chí vừa lòng, không thể vui mừng trước thành tích của mình, phải xông lên phía trước, không ngừng cố gắng, đã thiểm ra được một vị trí Diêm La, phải tin tưởng, chỉ cần công phu miệng lưỡi tốt, có công mài sắt, có ngày nên kim
Nói không chừng, còn có thể thiểm ra được một chức Phủ Quân đời tiếp theo thì sao
Chẳng qua là, nếu chờ đến lúc anh ta thành Phủ Quân, vậy thì đạo tràng sẽ được mở ở đâu chứ
Thái Sơn thì không thích hợp, thứ nhất, phải giữ lại chút mặt mũi cho vị ở trong tranh kia, lỡ như một ngày nào đó, vị kia bỗng nhiên nhớ ra muốn đi ra ngoài hóng gió, lúc trở về quê nhà mình một chút thì phát hiện quê nhà của mình bị anh ta chiếm đoạt, hậu quả lúc đó…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.