Thâm Dạ Thư Ốc

Chương 1823: Chương cuối nhất!




- Chỉ cần giọt máu kia, còn tiếp tục ở trên thân của Hiên Viên kiếm, thì Hiên Viên kiếm, mãi mãi sẽ tồn tại mối liên hệ với anh, cũng không cách nào thoát được sự khống chế của anh
- Thực sự đấy, Doanh câu, anh thay đổi rồi, trở nên khiến cho tôi cảm thấy xa lạ, bởi vì anh lúc trước, sẽ không nghĩ tới chuyện làm như thế, cũng sẽ không lên kế hoạch nhiều như vậy
Hạn Bạt vẫn luôn nói chuyện, cho dù không nhận được lời hồi đáp nào, nhưng cô ta chỉ cho rằng là do người đàn ông kia trước sau như một - vẫn không giỏi biểu đạt như vậy
Dù sao
Trên thế gian này, người có thể hợp với anh, cũng chỉ có cô ta
- Còn nhớ năm đó, lần đầu tiên phụ quân mang anh về bộ lạc, anh cho lo ôm thịt ngồi ở đó mà ăn như hổ đói, tôi nhìn anh, anh cũng chỉ người ngây ngốc với tôi mà thôi
Hạn Bạt rơi vào hồi ức
- Khi đó, tôi thực sự rất tò mò, trong lòng thì suy nghĩ là, sao phụ quân lại mang một kẻ ngu về vậy chứ
- Sau đó, bắt đầu đánh giặc, ngay từ đầu anh chỉ là một binh lính nhỏ, sau đó, anh càng ngày càng mạnh mẽ, cũng bắt đầu dẫn binh, sau đó nữa, theo việc bộ lạc càng ngày càng lớn mạnh, binh lính ở dưới tay anh, cũng càng ngày càng nhiều hơn
- Tôi còn nhớ vào ngày mà anh chặn đánh Xi Vưu, anh mang một thân thương tích trở về, tôi tự mình băng bó vết thương cho anh, tôi oán trách anh quá ngốc, loại chuyện nguy hiểm như cản đường ở phía sau, còn phải đối mặt với Xi Vưu, sao lại không giao cho người khác đi làm chứ
- Anh trả lời tôi là, những người khác, không xứng giao thủ với Xi Vưu
- Khi đó, tôi cũng cảm thấy, anh đã thay đổi, nhưng thẳng đến ngày hôm ấy, tôi mới hiểu được, rốt cuộc anh đã thay đổi bao nhiêu
- Những chuyện đã qua khiến cho tôi cảm thấy xa lạ, thậm chí, khiến cho tôi cảm thấy sợ hãi
- Anh nói xem, nếu như tất cả mọi chuyện, đều có thể cố định ở khung cảnh vào ngày vừa mới bắt đầu, thật sự là tốt biết bao nhiêu
- Vào ngày mà Xi Vưu bị chém chết, cả tộc đều vui mừng
- Ngày ấy, phụ quân đến sau núi tìm anh
- Anh vẫn cho là, phụ quân để cho anh cưới tôi, là vì muốn trói buộc anh, để cho anh tiếp tục phục vụ quên mình cho ông ấy
- Không phải như vậy, thật sự không phải như vậy, dựa vào việc, đã đánh xong, phụ quân đã trở thành Nhân chủ, sau đó, ngay cả Tiên đình cũng không đỡ nổi một kiếm của ông ấy
- Thật ra thì, ngày hôm đó, là tôi yêu cầu phụ quân đi
- Nhưng hôm đó, anh cũng đã cự tuyệt lời đề nghị của phụ quân, anh có biết hay không, vào đêm đó, lúc cả tộc vui mừng ăn mừng chiến thắng, một mình tôi, khóc đến thương tâm biết bao nhiêu
Nói tới đây
Hạn Bạt thất vọng mất mác mà cười cười
- Vào lúc anh phản bội lại phụ quân, một mình tiến vào địa ngục, tôi cực kì hy vọng anh có thể quay đầu lại, liếc nhìn tôi một cái, hoặc là, gọi tôi cùng đi
- Tôi tình nguyện không cần tiếp tục làm cái chức công chúa này nữa, tôi tình nguyện cùng nhau ở bên anh ở nơi địa ngục, cùng nằm ở trên U Minh Chi Hải của hai người chúng tôi, cùng ngồi ở trên Vương tọa bạch cốt thuộc về chúng tôi
Hạn Bạt hít sâu một hơi, cô ta lúc này, thật sự không khác gì một người phụ nữ bình thường cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Vốn dĩ, tôi đã cho là thời gian của tôi không còn nhiều, bởi vì, thật ra thì chính tôi, đối với việc có thể chịu được một kiếm của phụ quân hay không, cũng không nắm chắc được bao nhiêu
- Cũng may, bây giờ Hiên Viên kiếm đã ở trong tay của anh, thanh kiếm treo ở trên đỉnh đầu chúng ta, đã biến mất rồi
- Doanh câu, tôi có rất nhiều thời gian, chúng ta đều có thời gian rất dài, tôi có thể chờ, chờ đến lúc anh tình nguyện tiếp nhận tôi của ngày hôm đó, tôi tin tưởng, ngày hôm đó, ngày hôm đó, sẽ không quá xa
Nói xong
Hạn Bạt nhìn theo bóng lưng của Châu Trạch
Chờ đợi hồi lâu
Nhìn thấy Châu Trạch không có chút ý định nào là muốn xoay người và nói chuyện cả
Trên mặt Hạn Bạt lộ ra một nụ cười thống khổ:
- Tôi chờ anh
Vừa dứt lời
Bóng dáng Hạn Bạt biến mất
Trực tiếp xuất hiện ở cách đó trăm dặm
Mà lúc này
Trên mặt của Hạn Bạt, đã tràn đầy một loại oán độc
trên mặt của, đã tràn đầy một cỗ vẻ oán độc
- Doanh câu, anh tình nguyện để ý đến những tiểu tiện nhân không ra gì kia, cũng không muốn liếc nhìn tôi thêm một cái sao
- Được, anh chờ đó, ngược lại thì tôi muốn xem thử một chút, xem anh có thể bảo vệ mấy tiểu tiện nhân đó được bao lâu, đừng cho tôi cơ hội, nếu không, chờ đến lúc tôi hoàn toàn khôi phục nguyên khí, tôi sẽ từng bước từng bước tiêu diệt sạch hết mấy tiểu tiện nhân đó
- Tôi lại muốn xem thử, đến lúc đó, anh có hối hận vì đã lạnh lùng với tôi hay không
Nhưng mà
Ngay vào lúc Hạn Bạt sắp tiếp tục “gần nhau trong gang tấc nhưng biển trời cách mặt” mà bước tiếp, trở lại nơi mà bản thân đã nghỉ ngơi an dưỡng trong năm tháng dài dằng dặc trước đó
Bóng dáng của cô ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chợt dừng lại
Cô ta ngẩng đầu lên
Trong ánh mắt
Vẻ oán độc khi trước đã sớm tiêu tán sạch sẽ, đã bị một loại kinh ngạc mãnh liệt thay thế
Bởi vì cô ta nhìn thấy, vầng trăng sáng ở trên đỉnh đầu của mình, không biết từ khi nào, lại biến thành một thanh kiếm
- Không thể nào, chuyện này không thể nào, Hiên Viên kiếm, Hiên Viên kiếm, không phải là thanh kiếm này đang ở trong tay anh hay sao, tại sao nó lại có thể lại trở về trên trời được
- Không thể nào, Doanh câu, sao lại lại làm như vậy, tại sao anh lại làm như vậy được
- Đây chính là thanh kiếm mà anh hao tốn vô số năm tháng để mưu đồ mới đạt được, làm sao anh có thể bỏ qua nó được, làm sao có thể được
Bất kể có nhiều điều không thể nào hơn nữa, bất luận có khó tin hơn đi chăng nữa, mặc kệ có khiếp sợ và không hiểu được hơn đi nữa
Thanh kiếm kia
Quả thật rõ rõ ràng ràng là đã trở về trên bầu trời
Hơn nữa
Lại chém xuống
Hạn Bạt - người đang ở trên mặt đất
..
Trên sân thượng
Châu Trạch tiếp tục duy trì tư thế hai tay nắm lan can nhìn về nơi phương xa
Màn đêm buông xuống
Gió đêm thổi rất thoải mái
Châu Trạch ngẩng đầu lên, nhìn về phía vầng trăng sáng đang treo ở trên đỉnh đầu kia
Bỗng nhiên cười hát lên:
- Bạn nhìn mặt trăng này vừa sáng lại rõ, giống như một cái bát vừa lớn lại tròn
(*lời bài hát Bát mì lớn của Ngô Diệc Phàm, thay thế một số từ)
Có lẽ là hát đến mức quá, khiến người ta cảm thấy vô cùng giày vò mà xấu hổ
Từ trong lòng Châu Trạch
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vang lên một giọng nói cực kỳ không nhịn được:
- Chó… trông… cửa…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.