Hai cô y tá chân tay luống cuống không biết phải làm sao, bác sĩ Lâm cũng có chút sửng sốt
Thật sự là thô bạo quá mức rồi
Châu Trạch không giải thích bất cứ điều gì, chỉ trực tiếp đưa tay ra, mở tấm vải trắng đang che trên đầu của đứa bé gái
Là đứa nhỏ này, quả nhiên là cô bé
Chẳng trách vừa rồi cô bé không có một chút thương tích nào
Thậm chí trên người cũng không có một vết trầy xước,
Đây không phải là vì cô bé được xếp ngồi ở hàng ghế cuối cùng nên may mắn như vậy,
Mà thực ra,
Cô bé là người bị thương nặng nhất trong số tất cả các bạn nhỏ bị thương ở đây
Lúc nãy bệnh nhân mà các bác sĩ toàn lực cứu chữa cũng chính là cô bé ấy
Linh hồn của cô bé đã phiêu diêu rồi, nhưng cô bé vẫn không biết mình đã chết, vẫn đi nhắc nhở mọi người không được hút thuốc ở nơi công cộng, hơn nữa lại còn đi an ủi những bạn học cùng lớp đang bị thương mà vết thương không quá nghiêm trọng,
Nhưng thực ra,
Những bạn nhỏ kia, căn bản không nhìn thấy cô bé,
Toàn bộ những người ở bệnh viện,
Người có thể nhìn thấy cô bé,
Chỉ có mình Châu Trạch anh
- Cô bé chết rồi
- Châu Trạch vừa hỏi, ánh mắt vừa băn khoăn nhìn xung quanh
- Từ Nhạc
Bác sĩ Lâm nhìn chồng mình, bây giờ cô không còn tâm tư đi để ý đến lời nói vớ vẩn lúc nãy của anh, bởi vì hiện giờ cô phát hiện chồng mình thần kinh có chút không bình thường
- Cô bé vẫn chưa chết, mọi người hãy tiếp tục cứu chữa đi, hãy tiếp tục cứu sống cô bé
Châu Trạch đột nhiên nắm lấy cánh tay của bác sĩ Lâm, kéo cô qua, quát lớn:
- Thời hạn cứu chữa vẫn chưa hết, cô bé vẫn còn khả năng tỉnh lại, tiếp tục cứu chữa đi
- Anh này, anh này
Hai người y tá nhìn thấy Châu Trạch thô bạo nắm lấy tay bác sĩ Lâm thì vội vàng định kéo anh ta ra
Trong mắt bọn họ, anh chồng của bác sĩ Lâm có chút khó hiểu, hơn nữa hành vi của anh ta còn có xu hướng bạo lực gia đình
Châu Trạch đẩy hai người y tá ra, đồng thời cũng buông lỏng tay, hạ giọng nỉ non nói:
- Cô bé đi đâu rồi, cháu đi đâu vậy, cháu rốt cuộc đã đi đâu rồi
Châu Trạch xông ra bên ngoài, chạy khắp nơi tìm kiếm
Vừa mới đây thôi, linh hồn cô bé còn đang quanh quẩn bên các bạn nhỏ an ủi họ, bây giờ đột nhiên không biết đi đâu rồi
Cô bé đã đi xuống địa ngục rồi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô bé đã chết rồi à
Đã không kịp nữa rồi sao
Châu Trạch có chút hoang mang, anh không hiểu sao mình lại kích động như vậy, cũng không biết tại sao mình lại lo lắng như thế;
Có lẽ, bởi vì đấy vốn là công việc của anh
Cứu chữa tất cả những bệnh nhân có khả năng cứu chữa được là trách nhiệm của anh
Hơn nữa, một cô bé lương thiện kiên cường như vậy vừa rồi còn chào hỏi với mình
- Chú ơi, chú đang tìm cháu ạ
Giọng nói trẻ con quen thuộc vang lên phía sau lưng, Châu Trạch vội vàng quay người lại, một lần nữa nhìn thấy cô bé kia
Nhưng thân thể cô bé bây giờ đã không còn hiện diện rõ ràng như lúc trước nữa, lúc này linh hồn đã mờ nhạt hơn rồi
- Chú ơi, cháu thấy lạnh
Cô bé ôm lấy hai cánh tay mình ngồi xổm xuống:
- Cháu đi tìm chị y tá bảo chị ấy cho cháu mượn cái áo, nhưng chị ấy không để ý đến cháu
Có phải các chị ấy ghét cháu, có phải cháu rất đáng ghét không
Những ánh sáng lấm chấm rực rỡ từ trên người cô bé lan tỏa ra xung quanh, hình ảnh này Châu Trạch đã từng chứng kiến, ngày trước nó cũng xuất hiện trên người anh
- Từ Nhạc, về nhà với tôi
Lúc này bác sĩ Lâm cũng đi đến
Cô bé nghiêng đầu, nhìn phía sau mình
- Đừng nhìn
Châu Trạch đi lên trước một bước, đưa tay ra che hai mắt cô bé lại
Ai mà biết được nếu cô bé nhìn thấy thi thể của mình đang nằm trên giường bệnh, em sẽ như thế nào,
Cô bé sẽ suy sụp
Cô bé sẽ nhận ra mình đã chết rồi, sau đó trực tiếp hồn tiêu phách tán
Lúc tay Châu Trạch chạm vào cô bé, móng tay của anh bỗng nhiên hơi nóng lên, không dài ra, không biến thành màu đen, nhưng Châu Trạch cảm giác như mình đang bị bỏng vậy
Cũng lúc này, cơ thể của cô bé có chút động đậy, tạo thành một vầng sáng bao phủ xung quanh đầu ngón tay của Châu Trạch
Những ánh sáng này những người xung quanh Châu Trạch đều không thể nhìn thấy
- Tránh ra, cô bé vẫn có thể cứu được
Châu Trạch kích động chạy về phía giường bệnh thêm lần nữa
- Từ Nhạc
Lồng ngực bác sĩ Lâm phập phồng liên hồi
Người bệnh đã chết, cô thật sự không biết, chồng cô bây giờ đang lải nhải nổi điên cái gì nữa
Hơn nữa, anh học về kiến trúc, căn bản là không có liên quan gì đến y học
Lần này khi Châu Trạch xông tới, hai người y tá lúc nãy cũng không ngăn cản nữa
Châu Trạch kéo lớp vải trắng ra, đưa hai bàn tay của mình lên đặt trên lồng ngực của cô bé
Đúng vậy, lúc trước mình sống lại được, cũng là nhờ làm như thế này
Linh hồn của cô bé đã thoát ra,
Nhưng vẫn có thể quay trở lại được,
Cô bé có thể sống lại
Sau khi nhìn thấy tất cả ánh sáng trên đầu ngón tay mình đều đi vào trong cơ thể cô bé, Châu Trạch làm động tác ép tim ngoài lồng ngực để tim đập trở lại, hai tay anh đan vào nhau bắt đầu ấn trên ngực cô bé
- Tỉnh lại
- Tỉnh lại
Hai người y tá không dám lại gần, chỉ có thể quay sang nhìn bác sĩ Lâm
- Cô bé chết rồi
Bác sĩ Lâm đi đến bên cạnh Châu Trạch nói
- Vẫn chưa đến thời gian cứu chữa tốt nhất, tôi vẫn còn nhớ rất rõ thời gian ấy
Châu Trạch vừa tiếp tục ép tim ngoài lồng ngực vừa hét lên:
- Cô bé vẫn có thể sống lại, vẫn có thể sống lại
Bác sĩ Lâm mím chặt môi, trực tiếp đưa tay đẩy Châu Trạch ra, rồi ngay sau đó đan hai tay của mình đặt lên trên lồng ngực cô bé tiếp tục ép tim
- Anh dùng lực mạnh quá, trên người cô bé đang bị thương
A Thuần, đem những thiết bị hỗ trợ cắm vào, tiếp tục cứu chữa
Châu Trạch bị đẩy ra, nhưng anh ta không tức giận mà chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô bé đang nằm trên giường bệnh
May mắn nhất có lẽ chính là các bậc phụ huynh đang bị cảnh sát chặn bên ngoài
Ngoài kia đang có nhiều bạn nhỏ ồn ào như vậy, chẳng có ai chú ý đến tình hình phát sinh ở trong này
Bác sĩ Lâm tiếp tục ép tim ngoài lồng ngực
Trên trán cô đã giọt xuống những giọt mồ hôi, cô cũng không hiểu vì sao mình lại cùng phát điên với người đàn ông này như vậy
Không biết tại sao vừa mới đây thôi, cô nhìn thấy trong mắt người đàn ông này có chút khác thường
Mà người đàn ông này, chính là chồng cô
Hôm nay, cô lại có cảm giác mình không hiểu rõ anh
Thiết bị hỗ trợ đã hoạt động, nhưng trên màn hình vẫn chỉ hiện lên một đường thẳng như cũ
Hai cô y tá đứng bên cạnh không biết phải làm thế nào
Không thể cứu được nữa rồi
Cho dù bản thân có đưa linh hồn trở về,
Thì cũng không cứu được cô bé nữa rồi
Một thứ cảm xúc buồn bã thất vọng trào dâng trong lòng Châu Trạch
- Tít… tít… tít…
Chính lúc này,
Đường thẳng vốn thẳng tắp trên màn hình bỗng nhiên nhấp nhô gợn sóng,
Khuôn mặt bác sĩ Lâm đầy vẻ khiếp sợ nhìn lên màn hình,
Đây là,
Là kì tích của y học
…
Lái xe đi từ bệnh viện về nhà trời đã tối đen, Châu Trạch ngồi ở ghế phụ bên cạnh, bác sĩ Lâm lái xe, hai người không nói với nhau lời nào
Trầm mặc, đây không khí thường thấy trong quan hệ vợ chồng hai người họ
Có điều, ngày trước phá vỡ bầu không khí trầm mặc này đều là Từ Nhạc, nhưng hôm nay lại đổi lại thành bác sĩ Lâm
- Anh đã từng học qua ngành y rồi sao
- Không có
- Nhưng động tác lúc nãy của anh rất chuyên nghiệp
Bác sĩ Lâm có thể nhìn ra điều này
- Lúc tôi thi bằng lái xe đã được huấn luyện qua
Châu Trạch lấy bừa một lí do để chống chế
- Nhưng anh làm gì có bằng lái xe
Bác sĩ Lâm khẽ nhíu mày
-…- Châu Trạch
Ừm, trong lòng Châu Trạch trầm xuống, có chút khinh bỉ Từ Nhạc
Bác sĩ Lâm cũng không định đào bới sâu thêm nữa, chỉ nói:
- Cảm ơn anh hôm nay đã kiên trì
- Cô không cần cảm ơn
Châu Trạch xua tay, với tư cách là… ít nhất thì tự đáy lòng anh vẫn cho rằng mình là một bác sĩ, cứu sống bệnh nhân, thật sự không cần nói lời cảm ơn
Cô bé vẫn chưa tỉnh lại, vẫn hôn mê như trước, nhưng dù sao cũng vẫn còn hi vọng
- Tôi thay mặt cô bé cảm ơn anh
Bác sĩ Lâm cầm điện thoại xem một chút:
- Sắp tám giờ tối rồi, bố mẹ tôi vẫn đợi chúng ta về ăn cơm
Bố mẹ
Châu Trạch bỗng nhiên cảm thấy vô cùng lo lắng
Đây chẳng phải là đi gặp bố mẹ vợ sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xe đi vào một khu dân cư cao cấp, khu này là đường nối sang Thượng Hải
Về vị trí địa lí, khu này với Thượng Hải nằm về hai bên của cửa biển Trường Giang
Mặc dù nơi này không được tấc đất tấc vàng như ở Thượng Hải, nhưng giá nhà đất ở đây cũng không rẻ chút nào
Sau khi đã đỗ xe ngay ngắn, bác sĩ Lâm đi vào bên trong, Châu Trạch đi ngay sau cô
Hai người đi vào trong thang máy, rồi lại cùng nhau đi ra ngoài
Bác sĩ Lâm lấy chìa khóa mở cửa ra
Đồ dùng thiết bị trong phòng được sắp xếp rất chỉnh chu, căn phòng được thiết kế tầng trong tầng
Thực ra, từ chiếc xe mà bác sĩ Lâm lái có thể nhìn ra, điều kiện gia đình Lâm gia cũng tương đối khá giả
Đương nhiên, với phận ở rể của mình bây giờ cũng là bằng chứng cho thấy, nếu gia đình không có tiền không có điểm tựa thì cũng khó mà có ai tới ở rể được
Một người đàn ông lớn tuổi, mái tóc đã bạc nửa đầu đang ngồi trên sofa trong phòng khách xem truyền hình, là chương trình tin tức quốc tế phát lại, ông vô cùng chăm chú xem
Cho dù con gái và con rể đã về, ông cũng chỉ liếc mắt qua, không nói gì
- Vãn Thu, con về rồi à
Cửa phòng bếp được đẩy ra, mẹ vợ đi ra ngoài, có lẽ dáng vẻ của bác sĩ Lâm cùng cô em vợ kia đều được di truyền từ mẹ của bọn họ
Bà ấy rất cao, bây giờ người có hơi đầy đặn một chút, nhưng vẫn như nhân vật rất có sức hút giữa quảng trường “hoàng hôn đỏ” khiến không ít đàn ông phải khom lưng ngưỡng mộ
Viết bảng đen, chép bút kí, đi vào trọng tâm,
Cuối cùng Châu Trạch cũng biết được họ tên đầy đủ của vợ mình… Lâm Vãn Thu
Ánh mắt mẹ vợ lướt qua người Châu Trạch, rõ ràng là hơi nhíu xuống một chút
- Ông nó ơi, ăn cơm thôi, Vãn Thu về rồi
- Cuối cùng cũng được ăn cơm rồi
Cô em vợ từ trong phòng khách đi ra vẫy vẫy, nắm tay sau đó chu chu môi với Châu Trạch, ý bảo phải cẩn thận chú ý đến bố mẹ mình
Động tác nhỏ này xem ra cũng không tệ, nhưng có thể thấy tính cách cô bé này hơi bướng bỉnh một chút, tuy nhiên cũng không đến mức quá đáng
Châu Trạch vào nhà vệ sinh rửa tay, lúc đang rửa thì Lâm Vãn Thu cũng đi vào
Cả hai người cùng dùng nước rửa tay để xoa hai bàn tay của mình, hơn nữa đều rửa rất cẩn thận
Ánh mắt Lâm Vãn Thu liếc nhìn Châu Trạch thêm chút nữa, sau đó xả nước rửa sạch tay rồi trở lại phòng khách
Châu Trạch cũng xả nước, lấy khăn giấy lau khô tay, rồi rời khỏi nhà vệ sinh
Mọi người đã ngồi ngay ngắn đúng vị trí, Châu Trạch ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Lâm Vãn Thu
Mẹ vợ hơi xịu mặt bưng cơm lên, khi đặt đến trước mặt Châu Trạch thì rõ ràng là mạnh tay hơn một chút
Vẫn còn may,
Không đến nỗi cố ý không lấy cơm cho mình
Châu Trạch nghĩ thầm trong lòng
- Từ Nhạc, có phải cậu thấy chúng tôi đối xử với cậu không tốt
Mẹ vợ ngồi xuống, bà chưa ăn cơm mà cất giọng nói trước
- Không có, rất tốt ạ
- Châu Trạch trả lời
- Vậy tối qua cậu không về nhà, là làm ra vẻ với ai…
- Mẹ, ăn cơm thôi, cửa hàng của anh ấy có chút chuyện, anh ấy có nói với con rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
-Lâm Vãn Thu lên tiếng giải vây
Hai vợ chồng bố mẹ vợ liếc nhìn nhau, có chút ngạc nhiên, cô con gái lớn của mình lại lên tiếng nói giúp cho đứa con rể này
Điều này làm cho họ chưa thể thích ứng kịp, nhất thời quên mất nên làm gì tiếp theo
Cô em vợ ngồi quan sát bên cạnh cũng có chút ngạc nhiên
Chị gái mình vốn không có để ý gì đến người anh rể trên danh nghĩa kia, hôm nay mặt trời lại mọc đằng tây thế này
- Ăn cơm thôi
- Bố vợ cầm đũa lên ý bảo
- Cậu cũng ăn đi
Bố vợ còn cố ý dùng đũa chỉ vào Châu Trạch
Ừm, hành vi này có chút bất lịch sự, nhưng vẫn còn may, có lẽ ông đã không còn để ý đến chuyện tối qua nữa rồi
- Vãn Thu à, con ăn miếng thịt kho tàu này đi, mẹ hầm rất lâu đấy
Mẹ vợ gắp cho hai cô con gái của mình mỗi người một miếng thịt, sau đó do dự một chút, nhưng vẫn gắp một miếng thịt bỏ vào bát cho Châu Trạch
Lúc này Châu Trạch mới để ý, cả ngày nay mình chưa ăn cái gì, từ lúc mượn xác nhập hồn tối qua đến sáng rồi trưa nay, mình đều không ăn gì cả
Anh ta cũng không khách khí,
Gắp miếng thịt lên rồi cho vào trong miệng,
Ngay sau đó,
Khuôn mặt Châu Trạch cứng đờ,
Một cảm giác buồn nôn dữ dội từ trong tim ập tới, ngay sau đó dạ dày cũng bắt đầu điên cuồng co thắt
- Ọe…
Châu Trạch trực tiếp nôn khan ra, anh ta có cảm giác thứ mình vừa ăn vào là thuốc độc vậy
-…- Mẹ vợ
-…- Bố vợ
Bầu không khí trên bàn ăn,
Đột nhiên trở nên lạnh như băng