Một giờ sau
Hai người đi đến một con đường lớn, đây cũng là một trong những thông đạo chủ yếu dùng để vận chuyển ở thời bình, đi qua toàn bộ Hắc Châu và khu vực trung tâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Chúng ta tới đây làm gì
Đại Lực mở miệng hỏi:
- Không bằng đứng đợi ở con đường lúc nãy
- Con đường kia quá nhỏ
Trần Thư liếc mắt nhìn hắn, nói:
- Suy nghĩ hợp lý một chút được không
Ngươi có thấy tên tội phạm khét tiếng nào đi cướp đường núi không
- ..
Không cần chờ lâu, bọn hắn đã nhìn thấy một quân đoàn vận chuyển, hơn nữa quy mô hơn nghìn người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn chúng mang theo mấy chục cái rương đầy đủ loại vật liệu, vận chuyển về Tử Vong Tế Đàn
Muốn khống chế toàn bộ thế lực, bước đầu tiên là phải khống chế tài nguyên
Tài nguyên của Hắc Châu đại lục đều đã chuyển đến bên trong tế đàn, nhưng tài nguyên ở các Dị Không Gian khác của Hắc Châu thì vẫn chưa được chuyển đến, dẫu sao thì vẫn còn xa xôi lắm
Trong nháy mắt, toàn bộ tài nguyên ngay trước mắt các binh sĩ đều đã bị trộm đi
Dẫn đầu là Vương Cấp hung thú, cầm trên tay mấy chục cái hòm rỗng, bộ dáng vui vẻ đi đến trung tâm đại lục để lãnh thưởng…
Thời gian từng khắc trôi qua
Kế hoạch đánh tráo của Trần Thư vô cùng thuận lợi
Cho dù là Thú Hoàng cũng sẽ không ngờ đến có ai đó có thể mô phỏng khí tức tử vong của nó khiến tai mắt khắp đại lục của nó bị vô hiệu hóa
Nửa tháng sau
- Quá đã…
Hai người Trần Thư nằm trong một hang động nhỏ ở cuối con đường lớn, trong lòng thỏa mãn tột cùng
Hắn đã sắp xếp lại trăm bình Tử Vong Dược Tề, hệ thống trực tiếp mở khoá Tử Vong Dược Tề phiên bản tăng cường
Mà điều làm hắn bất ngờ chính là Tử Vong Dược Tề phiên bản tăng cường không còn là vật liệu Độc Tố hệ, mà là hỗn hợp của Hắc Ám hệ và Vong Linh hệ, cả hai đều là đặc sản của Hắc Châu
- Tha hồ mà chế tạo đạn hạt nhân nhé, bắt đầu nghiên cứu vũ khí hóa học được rồi…
Trần Thư liếm môi một cái, tinh thần vô cùng hăng hái
Tử Vong Dược Tề chỉ có chút tác dụng đối với Vương cấp, phải dùng một lượng thật lớn mới có thể biến đổi, nhưng phiên bản tăng cường này có hiệu quả hơn rất nhiều, cho dù là Vương cấp cũng chưa chắc đã có thể đỡ được
Mà giờ khắc này
Ở trung tâm Hắc Châu
Tế đàn Thú Hoàng vẫn không nhúc nhích, tựa như bức tượng điêu khắc, đến khi thấy từng cái rương màu đen được đưa vào bên trong tế đàn, con ngươi đỏ như máu của nó có chút dao động
Con hàng này cướp sạch toàn bộ bộ lạc rồi mà còn muốn đào sâu ba thước, rõ ràng là một kẻ tham lam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một người đội mũ che màu đỏ ngòm thân thể gầy yếu xuất hiện, dùng thanh âm khàn khàn nói bằng thú ngữ:
- Hoàng, tài nguyên của năm mươi hai Dị Không Gian cấp bốn đều đã mang đến, mời ngài xem
Kỵ sĩ gật đầu một cái, từng bước bước vào bên trong Tử Vong Tế Đàn
Mà một Thú Hoàng khác đang canh giữ ở cửa thông đạo, ánh mắt thăm dò cẩn thận
Nửa ngày
Kỵ sĩ một đường bay đến, vào trong Tử Vong Tế Đàn, phía trước đã trưng bày hơn ngàn cái rương màu đen
- Ừm…
Kỵ sĩ đầu hơi động, như đã ngửi thấy hương vị của bảo vật
Hắn cho Vong Linh Đại Pháp Sư một ánh mắt ra hiệu
Đối phương lập tức gật đầu một cái, pháp trượng trong tay vung vẩy, tựa như là một sức mạnh vô hình, từng cái rương theo thứ tự mở ra
Một giây sau, Vong Linh Đại Pháp Sư trố mắt há hốc mồm, ngay cả áo choàng khoác trên người cũng bởi vì thân thể kinh ngạc mà rơi xuống, để lộ khuôn mặt khô khốc gầy mòn
- Chuyện gì thế này
Nó mở to hai mắt, bộ dáng vô cùng chấn động
Nó đưa mắt nhìn về phía kỵ sĩ Thú Hoàng, trong lòng theo bản năng hiện ra tia sợ hãi
Hình như là… xong đời rồi
Kỵ sĩ Thú Hoàng nhắm hai con mắt màu đỏ ngòm, giọng nói tràn ngập sự tham lam:
- Ta đã đánh hơi được mùi hương thơm ngát của bảo vật, đúng là vật nhỏ khiến bổn hoàng mê muội…
- ..
Vong Linh Đại Pháp Sư từng nhìn thấy Thú Hoàng nổi điên, trong lòng có dự cảm vô cùng bất an
- Việc này… Hoàng…
- Đừng quấy rầy bổn hoàng hưởng thụ khí tức của bảo vật…
Kỵ sĩ càng lúc càng chìm đắm, dùng giọng nói pha lẫn chút tham lam lẩm bẩm nói:
- Ta muốn thu thập hết tất cả bảo vật trong thiên hạ
Ta muốn Tiểu Sa Hoàng, ta muốn Tiểu Ác Ma, đám Long Tử kia ta cũng muốn…
- ..
Đại pháp sư bên cạnh thật sự không dám cắt ngang tưởng tượng của Thú Hoàng, trong lòng sợ hãi không dám nói
Chết sớm siêu sinh sớm, đành liều thôi
- Hoàng…
Đại pháp sư cố gắng nói thật nhỏ nhẹ và rõ ràng:
- Bảo vật của ngài xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn…
- Hửm
Không phải đều ở trong này ư
Kỵ sĩ vẫn không mở mắt, không để ý đến giọng nói của đối phương có chút bất thường
- Rương đúng là ở đây…
Giọng Đại pháp sư không khỏi run rẩy, nói:
- Nhưng tài nguyên bên trong… không còn nữa
-?
Kỵ sĩ giật thót, thoáng chốc đầu óc mới thanh tỉnh trở lại
Vẻ mặt nó khó hiểu, hai con ngươi đỏ như máu mở ra, liếc mắt trông về chỗ hơn nghìn cái rương màu đen
Không như trong tưởng tượng rực rỡ muôn màu với đủ loại tài nguyên, mà lại là cùng một màu trống rỗng…
Cả người giật mình, thậm chí đầu óc có chút trống rỗng mơ hồ