Phốc
Đinh Khiếu Trần lần nữa phốc một cái, vẻ mặt tràn ngập ai oán
Ngươi giả mạo ta, còn giả mạo tới nghiện đúng không
Hiện tại tuy rằng hắn vẫn hận Lăng Hàn tới tận xương tủy, thế nhưng cho hắn một vạn lá gan hắn cũng không dám kêu gào trước mặt Lăng Hàn
Không thấy lão tổ Tứ trảm cũng không làm gì được hắn ta sao
Người như vậy căn bản chính là quái vật
- Lăng Hàn tiểu bối, nếu như không ngậm miệng lại bản tọa sẽ xé nát miệng ngươi
Đinh Hổ đỏ mắt kêu lớn
Lăng Hàn lắc đầu nói
- Lão đầu, không phải tiểu gia xem thường ngươi, nhưng mà ngươi quả thực là một rác rưởi
Đinh Hổ rít gào, lại giết tới
- Ta để mặc cho ngươi đánh, nếu như ngươi có thể làm tổn thương tới ta, dù chỉ là một sợi tóc thì là ngươi thắng
Dù sao Lăng Hàn cũng không có nguyên lực, muốn hoàn thủ chạy trốn là chuyện không có khả năng
Cho nên hắn dứt khoát một chút
Oanh oanh oanh
Đinh Hổ toàn lực ra tay, thế nhưng công kích của hắn thực sự không có chút hiệu quả nào với Lăng Hàn
- Dùng lực lượng quy tắc luyện hóa hắn
Đinh Diệu Long đột nhiên nói
Vẫn là ánh mắt hắn độc đáo, rất nhanh đã nhìn ra nhược điểm đằng sau khí lực mạnh mẽ của Lăng Hàn
- Vâng, lão tổ
Đinh Hổ thay đổi sách lược, hắn cười lạnh, trên hai tay có đại đạo quy tắc quấn quanh, phóng về phía Lăng Hàn
Chỉ cần dùng lực lượng quy tắc luyện hóa đầu Lăng Hàn, như vậy hắn sẽ trực tiếp đánh nát thức hải Lăng Hàn, phá hủy linh hồn đối phương
Trong lòng Lăng Hàn khẽ động, không có trốn tránh, cũng không có tiến vào Hắc tháp
Phanh, hai tay Đinh Hổ nắm lấy đầu Lăng Hàn
Oanh, hắn đem toàn bộ lực lượng quy tắc trong cơ thể điều động, ý đồ mạnh mẽ luyện hóa Lăng Hàn
- Lão đầu, ta khuyên ngươi lập tức thu tay lại
Lăng Hàn mỉm cười nói
- Ha ha ha, hiện tại muốn cầu xin sao
Muộn rồi
Đinh Hổ cười lạnh nói, dùng mối hận của hắn với Lăng Hàn, hiện tại cho dù đưa cho hắn một gốc tiên dược hắn cũng không thu tay lại
Người tranh giành một hơi, nếu không bộc phát, hắn sẽ phát điên
- Ai nha, tiểu hàn tử, lần này ngươi chạy trời không khỏi nắng rồi
Đại Hắc Cẩu thì ở bên cạnh kêu lớn
- Có di ngôn gì muốn nói không
Nể mặt chúng ta là bằng hữu, Cẩu gia nhất định sẽ chuyển lời cho ngươi
Lăng Hàn trợn trắng mắt, Đại Hắc Cẩu này thực sự quá đê tiện
Hắn cười cười nói
- Lão quỷ, có gan thì ngươi đừng thu tay lại
- Hừ hừ
Đinh Hổ căn bản mặc kệ Lăng Hàn, cứ vận chuyển lực lượng quy tắc tiến hành luyện hóa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Nếu như ngươi thu tay lại chính là tôn tử của ta
Lăng Hàn lại nói thêm một câu
Đinh Hổ thiếu chút nữa tức giận tới mức thổ huyết, miệng tiểu tử này sao lại độc như vậy chứ
- Ha ha ha
Đại Hắc Cẩu thì cười tới mức lăn qua lăn lại, dùng lý giải của nó về Lăng Hàn, đương nhiên nó biết rõ Lăng Hàn nhất định có chỗ dựa, cho nên nó hoàn toàn không vội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Lão quỷ, ngươi thực sự muốn chết
Tâm niệm Lăng Hàn vừa động, oanh một cái, phát động Cửu Thiên Hỏa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Chống cự vô ích thôi
Đinh Hổ cười lạnh, hắn cảm giác được trong cơ thể Lăng Hàn bắt đầu khởi động hỏa diễm chi lực
Nhưng mà hắn thấy, chỉ là một Sáng Thế cảnh, hỏa diễm quy tắc có thể mạnh mẽ tới đâu chứ
Trước mặt quy tắc của ta, nhất định sẽ bị dập tắt một cách đơn giản
- lão quỷ, ta nhịn ngươi đã lâu, đi chết đi
Lăng Hàn mạnh mẽ bộc phát
Oanh, Cửu Thiên hảo từ trên đỉnh đầu hắn phun ra, đánh thẳng vào mặt dhd
Một kích này Đinh Hổ không trốn nổi
Thứ nhất, Lăng Hàn dùng Lôi Đình bí pháp xuất ra Cửu Thiên Hỏa, nhanh tới mức kinh người
Thứ hai, khoảng cách quá gần cho nên không gian cho Đinh Hổ xê dịch cơ hồ là không
Thứ ba, Đinh Hổ quả thực không đặt Lăng Hàn vào trong mắt, chủ quan vô cùng
Cũng đúng, nào có Nhất Trảm lão tổ nào sẽ đặt một Sáng Thế cảnh vào trong lòng chứ
Tuy rằng trước đó Lăng Hàn đã chứng minh khí lực của bản thân mạnh mẽ, nhưng mà đó so với lực công kích hoàn toàn là hai thứ khác nhau
Bởi vậy khi Cửu Thiên hảo đánh tới mặt Đinh Hổ, lão gia hỏa này mới cảm nhận được chỗ đáng sợ của đạo hỏa diễm này
Lực lượng quả thực không tầm thường, ngay cả hơi thở của hắn cũng bị diệt mất
Bên trong ẩn chứa quy tắc đại đạo khiến cho lòng hắn run sợ, chấn động
Hắn có cảm giác, nếu như bị đánh trúng, hắn tuyệt đối sẽ không xong
Hắn không khỏi hoảng hốt, công kích như vậy làm sao có thể là từ tay một Sáng Thế cảnh đánh ra được
Nhưng giờ phút này hắn cũng không có thời gian đi lo điểm này, hơn nữa tránh né cũng không kịp, chỉ đành phải nhổ ra một ngụm huyết khí cực kỳ tinh thuần
Hắn muốn dùng ngụm huyết khí này bức lui Cửu Thiên Hỏa, ít nhất cũng có thể trì hoãn một ochust, khiến cho hắn có thể bứt ra, lùi về phía sau
Cỗ huyết khí này không đơn giản, đó chính là do bổn nguyên chi lực của hắn biến hóa mà thành, phun ra một ngụm là tổn thương tới gân cốt
Nhưng mà bây giờ hắn lại không có biện pháp nào, vì bảo vệ tính mạng hắn chỉ có thể làm vậy mà thôi
Miễn là còn sống, chung quy có biện pháp để khôi phục bổn nguyên
Nếu như chết đi, tất cả chỉ là hư vô
Nhưng mà Đinh Hổ lại lập tức kinh hãi gần chết
Bởi vì ngụm huyết khí hắn phun ra va chạm với hỏa diễm, huyết khí không ngăn được hỏa diễm
Hỏa diễm vẫn nhanh chóng đánh úp lại, trực tiếp xuyên thấu qua mặt hắn, đánh về phía thần hồn của hắn
- Ah..
Đinh Hổ kêu thảm thiết, nào còn quan tâm tới chuyện luyện hóa Lăng Hàn nữa chứ
Hai chân lảo đảo không thôi
Ông, chỉ trong nháy mắt, hắn thần hồn xuất khiếu ra, muốn vứt bỏ thân thể chạy trốn
Đây..
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm
Tình huống sao lại như vậy chứ
Lăng Hàn là mỏ quạ đen sao
Hắn nói buông tay, không buông tay sẽ hối hận, Đinh Hổ không buông, vì vậy hiện tại mới có kết cục này
Thật đáng sợ, tại sao lại có Sáng Thế cảnh đáng sợ như vậy chứ
Có thể bức Nhất Trảm lão tổ tới mức buông tha cho thân thể xác thịt
Nhưng mà như vậy cũng không phải đã hết
Đinh Hổ hoảng sợ phát hiện ra, tuy rằng hắn thần hồn xuất khiếu, thế nhưng linh hồn lại đang bắt đầu bị thiêu đốt
Hỏa diễm này thật đáng sợ, trực tiếp coi linh hồn hắn là củi, quy tắc đối với nó không có hiệu quả, căn bản không có cách nào dập tắt được
Nếu tiếp tục như vậy linh hồn sẽ bị thiêu đốt sạch sẽ, đến lúc đó hắn sẽ vĩnh viễn tan biến trong phiến thiên địa này
- Không
Linh hồn Đinh Hổ phát ra tiếng rống sợ hãi tới tận cùng
là người đều sẽ sợ chết, nhất là Trảm Trần lão tổ, trên lý luận thọ nguyên vô hạn, nhưng càng lại không muốn chết.