Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Hào Cữu Cữu: Bắt Đầu Mang Mười Cái Cháu Ngoại Đi Dạo Siêu Thị

Chương 2: Đau đầu a, không có tiền nuôi cháu gái (cầu nguyệt phiếu, cầu thu




Chương 2: Đau đầu quá, không có tiền nuôi cháu gái (xin phiếu tháng, xin thu)

Lạc Phong quay đầu nhìn một chút đám người này. Tất cả đều là những bé gái nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu. Các nàng đều chớp đôi mắt to tròn, dùng ánh mắt mong chờ nhìn Lạc Phong. Đi dạo siêu thị mua đồ ăn vặt yêu thích, đây chính là chuyện mà các bé gái thích nhất, không có gì hơn. Bé nhỏ nhất mới năm tuổi, lớn nhất mới mười hai tuổi."Đi siêu thị hả?" Lạc Phong lẩm bẩm mở miệng. Muốn nhớ lại tràng cảnh lần trước đi siêu thị. Mười sáu chiếc xe mua sắm bị mấy cô bé manh manh đát đẩy. Giống như một đoàn quân đi mua sắm. Tại quầy thu ngân siêu thị, Lạc Phong một lần tiêu hết 9800 tệ. Cảnh tượng đó, là của ngày trước. Nhưng giờ phút này Lạc Phong quả thực là nhớ như in a."Cậu ơi, rốt cuộc có đưa bọn con đi không?""Đúng vậy đó cậu, bây giờ mình có muốn xuất phát không?"

Mấy đứa nhỏ tuổi nhất như Đình Đình và Na Na không hiểu chuyện, nhao nhao lên huyên náo. Mấy đứa lớn hơn lại ngại ngùng mở miệng, chỉ có thể ở bên cạnh mong chờ kết quả. Tuy Lạc Phong không có tiền, nhưng vẫn cố nặn ra tươi cười nói: "Không thành vấn đề! Lập tức liền xuất phát!"

Lạc Phong cũng nghĩ tới chuyện mở miệng vay tiền bạn bè. Mấy bà chị kia tuyệt đối là đang chơi xỏ mình, cố tình không trả tiền. Vừa nãy gọi điện thoại, ý mình đã rất rõ ràng. Các nàng vẫn là không cho tiền mình. Hừ! Ta là người đàn ông duy nhất trong nhà, cũng không dễ dàng thỏa hiệp như vậy! Nhưng cũng là do mình a, mấy bà chị người ta ngay từ đầu đã đưa tiền, chính mình lại còn sĩ diện."(≧U≦)no~YO a a a! Cậu muôn năm!""Cậu tuyệt vời quá!""(づ ̄3 ̄)づ╭~ Yêu cậu nhất cậu ơi!"

Nghe thấy muốn đi siêu thị? Còn cô bé nào có thể từ chối chứ? Nhộn nhịp, nô nức, tranh nhau tham gia. Nếu có được tinh thần tích cực như này trong việc học thì đã sớm đứng nhất lớp rồi."Khó quá đi!" Lạc Phong im lặng một chút, tiếp tục nói: "Các ngươi chờ chút, mười phút nữa chúng ta xuất phát!"

Không có gì bất ngờ xảy ra. Bạn tốt của Lạc Phong, hẳn là biết đưa cho mình khoảng 1 vạn tệ. Tin nhắn vừa gửi đi, đối phương lập tức trả lời. Nhưng lại nói là không có tiền?"Ta đi! Không thể nào?""Ta ở đây đã nhận lời đưa các nàng đi siêu thị?""Tiếp đó ta không vay được tiền?"

Lạc Phong sắp phát điên rồi. Cái này thì làm ăn gì được nữa?"Cậu ơi, sao thế, còn đi siêu thị nữa không?""Cậu ơi, mau thay giày đi, Na Na đi tìm giày cho cậu này!""Để con đi tìm quần áo cho cậu!""Con tìm thấy ví da của cậu rồi!""Nhưng mà sao ví của cậu nhẹ thế này?"

Lạc Phong nhìn mười mấy cô bé đang hớn hở vì sắp được đi siêu thị kia. Nếu như bây giờ nói cho các nàng biết? Không đi được? Chẳng phải là sẽ vô cùng mất hứng hay sao? Ngay lúc Lạc Phong đang vô cùng khó xử thì:"Đinh". Trong đầu đột nhiên vang lên âm thanh máy móc.

PS: Cúi xin mọi người cho phiếu tháng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.