Chương 64: Trục xuất Liễu Hàm Yên!
Đương nhiên.
Đặt điện thoại di động vào trong túi xách của Liễu Hàm Yên.
Đột nhiên cảm thấy không khí có gì đó không ổn.
Mấy đứa cháu gái, đều tức giận nhìn mình.“A?
Các ngươi sao thế?
Nhìn dì làm gì?” Liễu Hàm Yên ngơ ngác hỏi."Bọn cháu ghét dì!"
Na Na giận dữ nói: "Dì nói muốn chụp ảnh cho bọn cháu, nhưng mới chụp được một chút, đã đi chụp đồ ăn rồi!""Đúng, lừa đảo!
Lừa bọn cháu!"
Đình Đình cũng bắt chước dáng vẻ của Na Na, chống nạnh nói.
Rất tức giận.
Còn hậm hực với Liễu Hàm Yên một tiếng.
Hừ!“Trời ạ!” Lúc này Liễu Hàm Yên ngớ người ra.
Thấy nhiều bé đáng yêu như vậy, cùng nhau đối địch nhìn mình, thật sự có một cảm giác hoảng hốt.
Đương nhiên, nàng không phải quên mất cảm xúc của các bé.
Mà là thấy nhiều món ăn đắt tiền như vậy, không nhịn được đi chụp thêm một chút mà thôi.
Cho nên mới nói.
Bây giờ nàng cực kỳ sợ.
Một khi mình chọc mấy bé không vui, vậy kế hoạch của mình dựa vào các bé để tiếp cận Lạc Phong có thể sẽ đổ bể hết.
Hiện tại Liễu Hàm Yên cực kỳ hối hận.
Tại sao mình chỉ vì một chút lượt xem mà để cho các bé phản cảm với mình.
Thật hận không thể tự vả vào mặt mình.
Bình thường, đây chỉ là một lũ trẻ con, nếu như Liễu Hàm Yên trực tiếp không hỏi mà cứ đứng một bên quay, có lẽ mấy bé cũng chẳng thèm hỏi han gì.
Nhưng đã lên tiếng mời mọc, các bé lại vui vẻ tạo dáng, còn trang điểm xinh đẹp nữa.
Kết quả vừa mới chụp cho chúng một chút đã thôi.
Vậy chắc chắn các bé phải tức giận.
Thao tác như vậy, đừng nói là trẻ con, ngay cả người lớn cũng sẽ khó chịu.
Đương nhiên, khi trẻ con tức giận, chúng sẽ bộc trực nói là không thích ngươi, không muốn chơi với ngươi.
Trẻ con chưa bao giờ giấu giếm cảm xúc của mình.
Cho nên, giờ phút này Liễu Hàm Yên, để bù đắp lỗi lầm, trong lòng cười khổ, mở miệng cười nói: “Các bé đừng giận, có muốn dì chụp cho các con một đoạn nữa không?” "Không cần!
Bọn cháu không thích dì!""Đúng, bọn cháu không thích dì!""Dì đừng làm phiền bọn cháu ăn cơm!"
Lúc này Liễu Hàm Yên nhìn thấy vẻ giận dữ của mọi người, cũng cảm thấy ngượng ngùng.
Mặt lập tức đỏ lên.
Có chút bối rối.
Có chút luống cuống.
Thế là ngoan ngoãn đi ra khỏi phòng.“Cái này...” Lý Tuyết đứng bên cạnh nhìn một chút, cũng thấy bó tay, mấy bé này giận dữ, trực tiếp trục xuất người ta luôn à?
Lý Tuyết bước tới, dỗ dành các bé: "Các bé ơi, dì Hàm Yên chỉ là có chút không cẩn thận, nên các con không thể như vậy, dì ấy là đặc biệt tới thăm các con đó!""Không cần dì ấy nhìn!""Đúng, không được!""Chỉ biết chụp đồ ăn, không hề chụp bọn cháu, lừa bọn cháu!"
Đương nhiên.
Mọi người mất hết hứng thú với Liễu Hàm Yên.
Nhưng lại cảm thấy hứng thú với Lý Tuyết.
Na Na chủ động đề nghị: "Chị Lý Tuyết ơi, hay là chị dùng điện thoại chụp cho bọn em đi!
Bọn em thích chụp ảnh với quay video lắm!""Được thôi!"
Lý Tuyết gật đầu, đương nhiên lấy điện thoại di động ra.
Nói rồi.
Lý Tuyết chạy tới trước mặt mấy bé gái.
Bắt đầu mở chức năng chụp liên tiếp 5 kiểu.
Đương nhiên, lúc này Liễu Hàm Yên, chạy ra bên ngoài phòng riêng, mắt hơi đỏ hoe.
Dù sao cũng là người lớn.
Nhưng mà bị nhiều bé gái đuổi ra ngoài.
Thật sự có chút bối rối và tủi thân."A, em làm sao vậy?"
Lý Huyễn Quân nhìn thấy Liễu Hàm Yên vụng trộm dụi mắt ở cửa, thì hỏi, hắn cũng là đi vệ sinh rồi trở lại, uống nhiều rượu nên không nhịn được.“Tôi không sao!” “Không sao?
Sao đột nhiên lại khóc?” Lý Huyễn Quân khó hiểu nói.
Trong phòng Trương Chí Thành, đương nhiên thấy cảnh này, vội vàng đứng dậy, nói: “Hàm Yên, em làm sao vậy?” Liễu Hàm Yên vẫn lắc đầu, “Em nói không sao mà, thật sự không sao, mọi người ăn no chưa?
Chúng ta chào hỏi rồi đi thôi!” Sau khi nói xong.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Trương Chí Thành, Liễu Hàm Yên liền bước đi, rời khỏi đây.
Tuy rằng nói.
Mấy bé đáng yêu kia đúng là mình đã chọc giận.
Nhưng từ chuyện này, Liễu Hàm Yên cũng đã hiểu ra.
Hiểu ra điều gì?
Đó là một nhân vật như nàng, lũ trẻ tùy tiện là có thể đuổi nàng đi.
Đừng nghĩ là con nít không hiểu chuyện.
Có một số thứ chúng rất nhạy cảm, có thể nhận ra.
Cũng giống như nàng đây thôi, mấy đứa bé căn bản không quan tâm đến nàng.
Muốn đuổi đi thì đuổi thôi.
Ví như nếu thân phận Liễu Hàm Yên cao hơn một chút, thì có lẽ trẻ con sẽ nói năng lỗ mãng, nhưng người lớn tuổi chắc chắn sẽ ra mặt hòa giải.
Cho nên mới nói.
Khi nhận ra sự khác biệt của hai bên.
Liễu Hàm Yên cảm thấy, mình và Lạc Phong là không có cơ hội.
Hơn nữa mình đúng là đã quá đỗi ham rẻ mà, chẳng phải chỉ là một chút đồ ăn đắt đỏ sao?
Sao mình lại còn muốn quay video cơ chứ?
Thế rồi ngược lại bị các bé trục xuất, lại còn cảm thấy thất vọng, tự ti nữa chứ.
Thật làm chính mình thấy rất xấu hổ.
Bây giờ nàng chỉ muốn rời khỏi nơi này, sau đó tìm thời điểm chia tay cái tên Trương Chí Thành này, về sau cho dù nàng không có gì cả, cũng sẽ không theo đuổi những cái phù phiếm kia nữa.
Không có gì cũng tốt.
Quá không cần thiết."Trương Chí Thành, cảm ơn anh thời gian qua đã chiếu cố em, hai chúng ta, đến đây thôi, có lẽ có thể kết thúc!
Gặp lại sau!"
Liễu Hàm Yên dồn hết khí lực, nói ra những lời này xong.
Không một chút do dự.
Một mình liền đi ra đường bắt một chiếc taxi.
Rời khỏi đây."Uy, em sao vậy tự dưng thế?"
Liễu Hàm Yên nhìn lại Trương Chí Thành đuổi theo mình mấy chục mét, nét mặt thoáng chút thê lương.
Liền vẫy tay với hắn.
Tạm biệt.
Khi mỗi người đi một ngả với người đàn ông này, Liễu Hàm Yên cảm thấy mình chưa bao giờ nhẹ nhàng như lúc này.
Mình đã quyết định sẽ không theo đuổi sự phù phiếm nữa.
Mà sẽ sống cho bản thân mình.
Đương nhiên, nguyên nhân để Liễu Hàm Yên quyết định chia tay, là do cái tên Lạc Phong kia, hắn khiến nàng nhìn ra, kế hoạch bước chân vào giới hào môn của nàng là không thể nào.
Mình thật quá thấp kém.
Mấy bé gái mà thôi.
Đều có thể dễ dàng bắt nạt nàng như thế.
Còn một bên khác.
Hai cô lễ tân ở nhà hàng Vương gia, cũng không hề quan tâm đến chuyện chia tay ở ngoài cửa, bởi vì giờ đây ánh mắt của bọn họ đều đã bị thu hút bởi đoạn video ngắn trên điện thoại.
Đoạn video ngắn đó.
Đương nhiên là bữa tối xa hoa của mấy bé cháu gái của thần hào cậu."Trời ơi, các cậu mau tới đây xem này!"
Cô lễ tân lập tức gọi các chị em lại, đụng vào tay các nàng, "Cảnh trong video này chẳng phải là ở nhà hàng của mình sao?""Đúng vậy, chính là ở chỗ chúng ta, hơn nữa mấy bé gái, cũng chính là mấy bé lúc nãy!"
