Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Hào Cữu Cữu: Bắt Đầu Mang Mười Cái Cháu Ngoại Đi Dạo Siêu Thị

Chương 84: Mấy cái ức liền là như vậy một cái túi!




Chương 84: Mấy cái ức chỉ là một cái túi!

Đương nhiên.

Khi hai người trở về thì thấy Liên Liên vẫn chưa ngủ, đang ngồi trong phòng khách xem trộm phim truyền hình, giống như đang xem phim Ba La Ba La Tiểu Ma Tiên.

Đây là bộ phim mà mấy bé gái thích xem nhất, dù đã nhiều năm trôi qua, chúng vẫn rất thích.

Đương nhiên, với nhiều giấy tờ bất động sản như vậy, phản ứng của Lạc Phong rất bình thường, dù sao mọi chuyện đều có hệ thống lo liệu, trên đời này không có gì khiến Lạc Phong quá kích động.

Nhưng phản ứng của Lạc Phong dù bình thản, nhị tỷ của hắn lại vô cùng kích động!

Vừa về đến nhà, nhị tỷ thậm chí không thèm để ý đến Liên Liên đang lén xem TV, liền lấy giấy tờ bất động sản ra, như cầm mấy xấp tiền mặt, đếm đi đếm lại.

Đương nhiên, hiện tại nhị tỷ, trong cuộc sống không thiếu thứ gì, có chồng giỏi giang, gia đình bên ngoại cũng không kém, nhưng mà trước mắt nàng, là những giấy tờ bất động sản trị giá mấy trăm triệu, hơn nữa chẳng mấy chốc sẽ tăng giá, trường học nổi tiếng thì giá nhà xung quanh chắc chắn sẽ tăng.

Đương nhiên, tất cả những gì khiến nàng kích động đều là vì những thứ này thuộc về em trai của nàng.

Nếu không, là của người khác, nàng cũng không kích động nổi.“Tiểu Phong à!” Nhị tỷ nhìn giấy tờ bất động sản, đặc biệt xúc động, niềm hưng phấn trong lòng khó mà che giấu, “Nhị tỷ thật sự càng ngày càng không hiểu nổi em, em nói thật cho nhị tỷ nghe, em còn giấu nhị tỷ chuyện gì nữa?” “Ha ha ha, còn gì nữa đâu?

Chắc chỉ có nhiêu đó thôi!” Lạc Phong cười nói, “Đương nhiên, nhị tỷ, em thấy chị đừng kích động thế được không, cứ như chưa từng thấy việc đời ấy, chị phải chú ý đến khí chất và phong thái chứ!” “Thôi đi, chị thì có thấy cảnh tượng hoành tráng thế này, nhưng đây là của em trai chị, chị vui mừng!” Nhị tỷ cười nói.“Ha ha, chị vui là được rồi!” Lạc Phong bĩu môi.

Bỗng nhiên.

Nhị tỷ đột nhiên kích động, “Không được không được, giấy tờ bất động sản này không thể để ở nhà chị được, chị nói thật với em, nếu bố chồng chị biết, chồng chị chắc chắn sẽ bị mắng!” “Hả?

Cái này…” Lạc Phong cũng ngớ người ra, không còn cách nào, nhị tỷ phu là người sĩ diện, nên đối với vật chất rất mẫn cảm.

Mà ngược lại, trước kia con gái của tam tỷ vào học ở trường mẫu giáo quý tộc.

Nhị tỷ cũng muốn cho con mình vào học.

Đáng tiếc là nghĩ đến thân phận nhân viên nhà nước của chồng, nên cũng thôi.

Nhưng mà nói thế nào đi nữa?

Loại nhân viên nhà nước này, so với người đơn thuần có tiền, địa vị cao hơn rất nhiều.

Cứ làm phép so sánh, một ông thôn trưởng nhỏ bé, người nể trọng có thể nhiều hơn người có cả trăm triệu.

Đương nhiên, cũng không phải loại thôn trưởng nghèo rớt mùng tơi.

Mà phải là loại có dự án lớn trong thôn.

Mà nói xa hơn một chút, một ông thành chủ nhỏ bé ở thành phố, có thể giỏi hơn một số người giàu có, địa vị khác nhau.

Nhưng những người giàu có thì có thể giao thiệp theo hướng khác.

Một câu, người có tiền là hèn mọn nhất, những người vừa có tiền vừa có quan hệ thì khá hơn một chút.

Ngầu nhất, đó là cả nhà đều là người nhà nước.

Đó là những gia tộc đỉnh cấp.

Đương nhiên, cao hơn nữa, vẫn là người nhà nước, nhưng đã là đỏ.

Đó chính là siêu cấp ngầu.

Đừng nói thời cổ đại mới có sĩ nông công thương.

Bây giờ cũng vậy.

Chỉ là địa vị của người làm thương tăng lên thôi.

Mà thân phận người làm sĩ, từ xưa đến nay, vẫn là vị trí số một.

Lúc còn nhỏ, rất có thể các ngươi không hiểu nhiều, cảm thấy có tiền vẫn hơn người ta lương bảy, tám ngàn đúng không?

Các ngươi xem thường mấy đồng lương này.

Rồi một ngày các ngươi sẽ biết, người ta có được không phải tiền lương, mà là địa vị.

Đương nhiên, đối với gia đình đời thứ ba làm cách mạng như nhà nhị tỷ phu mà nói, thực lực tuy không mạnh, nhưng ít nhất cũng có gia thế.

Trước đây ông ngoại của Liên Liên và Lan Lan đã từng tham gia trận đánh Thủy Môn.

Sau này ông nội của bọn nhỏ cũng vào bộ đội.

Cũng chính vì vậy, ông của Liên Liên khá nghiêm khắc trong việc lựa chọn con dâu.“Ái chà, nhị tỷ, chị đúng là hay thần hồn nát thần tính nhỉ, em có nói sẽ để mấy cái giấy tờ bất động sản này ở nhà chị đâu!” Lạc Phong bó tay nói, “Bây giờ em mang về được chứ?” “Không được, hôm nay em đã đến nhà rồi, lại còn chưa ăn cơm nữa, không thể đi được!” Nhị tỷ khẳng định không đồng ý, vất vả lắm em trai mới tới một chuyến, cơm còn chưa ăn, nếu nàng mà về nhà, thì chẳng phải lão mụ sẽ không cho nàng ăn à?

Ha ha!“Vậy nên ý nhị tỷ là ăn cơm xong, lại mang mấy giấy tờ bất động sản đi ư?” Lạc Phong trêu ghẹo nói.“Chị nào có ý đó chứ!” Lạc Phong cười, rồi nghiêm túc nói: “Không đùa nữa nhị tỷ, em thấy mình vẫn nên mang giấy tờ bất động sản về trước, đi đi về về cũng chỉ một tiếng đường thôi mà!” Không phải nhị tỷ thần kinh có vấn đề.

Mà là giờ phút này đây?

Bỗng có ai đến kiểm tra bất ngờ thì sao.

Mà mấy thứ này bị lộ ra?

Dù có viết tên Lạc Phong, chắc nhị tỷ phu cũng phải xem xét kĩ càng ấy chứ?

Đối với nhị tỷ phu mà nói, thật là bất lợi.

Lạc Phong vừa đứng lên định đi, thì điện thoại liền reo.“Là mẹ gọi tới à?” Lạc Phong ngạc nhiên hỏi.“Đúng rồi đúng rồi, nhị tỷ suýt chút nữa quên mất!

Không phải lần trước lão mụ có một cấp dưới cũ, tên gì Diễm Phương, muốn đến nhà chơi sao?

Em mau về nhà đi!” Rất nhanh.

Nhị tỷ liền giúp Lạc Phong bỏ giấy tờ bất động sản vào túi, sau đó đưa cho Lạc Phong.“Cấp dưới cũ làm văn chức ở bộ đội của mẹ?

Diễm Phương?” Đương nhiên.

Lạc Phong có chút mộng hồ.

Vì hôm kia lúc nghe, Lạc Phong đã không nghe thấy những chuyện này.“Ái chà, em đừng lề mề nữa, mau đi đi!” Nhị tỷ thúc giục.

Không đợi Lạc Phong phản ứng, liền đẩy cửa ra.

Lạc Phong hết ý kiến.

Nhị tỷ vẫn bá đạo như vậy.“Vậy được rồi, nhị tỷ, em đi đây!” Lạc Phong nói.“Ừ, cẩn thận chút nhé, giấy tờ bất động sản đừng để người khác thấy, bây giờ em cũng xem như có của cải rồi, không được làm cao!” Nhị tỷ nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.