Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Hào Cữu Cữu: Bắt Đầu Mang Mười Cái Cháu Ngoại Đi Dạo Siêu Thị

Chương 86: Giúp đại nhân vật đại ân!




"Hắc!

Cấp trên cũ à!

Ngài cứ yên tâm đi!

Chuyện này, để tôi khuyên lão tam nhà tôi!"

Triệu Diễm Phương trấn an nói."Tiểu Phong à, ta không uống được rượu, con mau chóng chuốc say Lâm thúc thúc nhà con đi, chuyện này chắc chắn sẽ không nhúng tay vào nữa!"

Lạc mẫu cười trêu một câu, rất biết cách giải quyết.

Lâm Cương thấy vậy, liền giải thích: "Thực ra để tôi nói cho các cậu biết, chuyện của lão tam nhà tôi, ngay từ đầu tôi đã không đồng ý, vì tôi biết cả nhà họ Bạch kia đang có tâm tư gì, nhưng lão tam nhà tôi lại rất cố chấp, không có cách nào, một mực cực kỳ sầu não, giờ thì tốt rồi, mẹ của cấp trên cũ nhận con rể, cùng con bé kia có quan hệ như vậy, như thế chúng ta cũng không cần sầu khổ!

Nói ra thì con trai nhà các cậu đã giúp tôi một đại ân rồi!"

Lạc Phong nghe đến đây, nghĩ một chút rồi vẫn mở miệng: "Lâm thúc thúc, cháu thấy chuyện này vẫn là để lão ba nhà chú chủ động nói ra mới được ạ!"

Lời này của Lạc Phong đối với một người quanh năm ở vị trí cao như Lâm Cương nghe được, lập tức liền hiểu.

Nếu Lâm Cương bảo con trai mình đừng trêu chọc Bạch Ngưng Băng, như vậy con trai sẽ ghen ghét Lạc Phong.

Như thế sẽ gây hại đến quan hệ của hai nhà.

Cho nên trong chuyện này, cần Lâm Cương phải giải quyết ổn thỏa mới được.

Lạc Phong cũng không sợ gây phiền toái, bản thân đã hack tuổi thiếu niên một cái, dù gì chó cũng lớn rồi, ra tay thì vô địch.

Ai sợ ai chứ?

Chỉ là sự việc không nói trước được, đến lúc đó quan hệ mọi người trở nên khó xử.

Lập tức mọi người cũng không nói về đề tài này nữa.

Không biết chuyện gì xảy ra.

Lạc mẫu đang dọn dẹp đồ đạc trong phòng Lạc Phong hay là đang làm gì đó, đột nhiên kêu lên một tiếng, có lẽ là thấy giấy tờ bất động sản nên mới kinh ngạc."Tiểu Phong, Tiểu Phong, con mau lên đây!"

Tiếng kêu của Lạc mẫu khiến Lạc Phong lập tức đứng dậy đi đến."Mẹ nói Tiểu Phong, những cái này là chuyện gì xảy ra vậy?"

Lạc mẫu chỉ tùy tiện vào phòng con trai lấy chút đồ, liền hiếu kỳ nhìn vào trong túi, không ngờ toàn là giấy tờ bất động sản."A?

Những thứ này á?"

Lạc Phong cười cười, quỷ quyệt nói, "Con còn tưởng mẹ thấy con chuột nên mới giật mình như thế!

Yên tâm đi mẹ, đây đều là giấy tờ bất động sản hợp pháp, vả lại con cũng có cho người ta vay tiền đâu, con làm giả giấy tờ bất động sản để làm gì chứ?

Mà còn là một tòa nhà nữa!""????"

Lạc mẫu lần nữa ngơ ngác.

Cái gì mà mua một tòa nhà?

Là ý gì đây?"Mẹ nói Tiểu Phong, đầu óc con bị sao thế?

Sao lại mua một tòa nhà?"

Lạc mẫu nhỏ giọng hỏi, sợ hai người bên ngoài nghe thấy."Đương nhiên là đầu tư mua nhà kiếm lời rồi ạ!"

Lạc Phong cười vô hại."Giờ này còn đầu tư mua nhà kiếm lời?

Con nhiều tiền quá rồi hay sao?"

Lạc mẫu sao lại không biết, bây giờ tình hình này còn mua cái rắm nhà, không phải là nói muốn điên rồi sao?"Mẹ à, mẹ đừng lo lắng, cứ kệ nó kiếm tiền hay thua lỗ, ngược lại thì nhà chẳng phải lúc nào cũng có đó sao?"

Lạc Phong an ủi."Ôi dào, con có chút tiền liền làm càn hả, có một ngày nào đó thua lỗ con mới biết thật sự thì như thế nào!"

Lạc mẫu cũng không để ý nhiều như vậy, dù sao số tiền đầu tư mua nhà này đều là do con trai kiếm được từ thị trường chứng khoán, vậy thì cứ để nó tự mình làm đi, ngược lại thì coi như là tiêu hết tiền.

Mà trong nhà vẫn còn tiểu kim khố của nó.

Mấy tỷ tỷ của nó cũng sẽ giúp.

Đương nhiên, sau đó Lạc mẫu vẫn cẩn thận từng li từng tí cất những giấy tờ bất động sản này, hơn nữa còn nói phải cất ở phòng bà để đảm bảo.

Cùng thời gian đó, giờ phút này, Kỳ Trân Dị Bảo các ở trấn Long An.

Trong sân rộng, một ông lão đang ngồi, lão giả chính là Bạch Trùng Hỉ, lúc này ông ta đang nói với Bạch Tiểu soái bên cạnh: "Ta nói con trai à, cái Lâm Cương vừa tới trấn Long An mà con đã biết?

Xem ra con và lão tam nhà họ Lâm kia thật là thân thiết nhỉ?"

Bạch Tiểu soái nghe cha nói có ý không tốt, lập tức giải thích: "Thưa cha, con cũng không biết tại sao cha lại phản đối chuyện này, nếu Bạch gia ta mà kết duyên được với Lâm gia, thì đó là chuyện rất tốt, con biết cha vẫn luôn cực kỳ thích và thương yêu cô em họ, xem cô em họ như con gái ruột vậy, nhưng gia tộc mình, rất nhiều chuyện không thể quá nghĩ đến ý kiến của tiểu bối chứ?

Nàng muốn trở thành người thừa kế của gia tộc, thì có lẽ nên bỏ qua ý kiến của bản thân mà nghĩ đến lợi ích của gia tộc!

Có vậy, gia tộc mới một đời tốt hơn một đời chứ!"

Bạch Trùng Hỉ cũng im lặng nghe con trai nói, gật đầu: "Đúng, quan điểm này không tệ, từ xưa đến nay vẫn là đạo lý này.

Nhưng mà con còn một chuyện không nhìn thấy.

Con không nên chỉ chăm chăm vào Lâm lão tam.

Phải nói rằng phụ thân của Lâm lão tam này ở ba tỉnh phía nam có thực lực rất mạnh, môn sinh của Lâm gia trải rộng khắp Giang Nam Giang Bắc!

Nhưng mà triều đại nào cũng vậy thôi, một đời vua một đời thần.

Chưa nói đến việc tại sao Lâm Cương lại lui về ở ẩn, cứ lấy người con trai thứ ba của hắn mà nói đi!

Hoàn toàn là một công tử ăn chơi trác táng, người ngoài chúng ta ai cũng biết, chẳng lẽ Lâm Cương hắn không biết con mình như thế nào ư?

Nên nói, dựa theo một đứa con trai vô dụng như vậy, Lâm Cương sẽ không để hắn vào giới chính trị!

Kết quả con trai như vậy cũng sẽ khiến cho danh tiếng tuổi già của Lâm Cương khó mà giữ được!"

Ý của những lời này rất đơn giản, chính là ông bố thì rất trâu, nhưng con trai thì quá tệ.

Đứa con đó căn bản không phải là đối tượng mà Lâm Cương muốn nâng đỡ.

Sau cùng Lâm Cương cũng sẽ còn những đứa con khác."Ngược lại à, Bạch Tiểu soái, ta nói cho con biết chuyện này đừng nhắc lại nữa, Ngưng Băng nó muốn chọn ai cũng là việc của nó, chúng ta cần làm là giúp đỡ nó, làm tốt vị trí người thừa kế Kỳ Trân Dị Bảo các!"

Bạch Trùng Hỉ vừa nói vừa dừng một chút rồi nói: "Ngoài ra, ta nói cho con biết một chuyện, hiện tại Lâm Cương sau khi đến trấn Long An thì không đi gặp những kẻ muốn nịnh nọt hắn, mà lại trực tiếp đến nhà Lạc Phong!

Đương nhiên cũng không phải đến gặp Lạc Phong mà là gặp mẹ của Lạc Phong!

Con có biết tại sao không?""Hả?

Chẳng lẽ nhà Lạc Phong có quen biết với Lâm Cương?"

Bạch Tiểu soái ngơ ngác hỏi, trong lòng cũng kinh ngạc, nhà Lạc Phong này cũng có chút ghê gớm đó, có thể quen biết với Lâm Cương sao?

Bạch Trùng Hỉ nhìn con trai với ánh mắt có chút ngây ngốc, cười nói: "Không phải như con nghĩ đâu, chỉ là đơn thuần, vợ của Lâm Cương là Triệu Diễm Phương trước đây khi còn làm công tác văn phòng ở chiến bộ là cấp dưới của mẹ Lạc Phong!

Nghe nói hai người quan hệ rất tốt!

Ai cũng biết Lâm Cương mấy chục năm nay đều rất thương yêu vợ mình, quyền nói chuyện của Triệu Diễm Phương ở nhà phỏng chừng còn cao hơn cả Lâm Cương!

Nên biết trước đây Triệu Diễm Phương cũng là một bông hoa trong chiến bộ đấy!"

Bạch Tiểu soái nghe những điều này, hít sâu một hơi.

Nếu như mẹ của Lạc Phong và Triệu Diễm Phương có quan hệ tốt như vậy.

Thế thì nhà Lạc Phong cũng rất là ghê gớm đó.

Bạch Tiểu soái lần đầu gặp Lạc Phong, cũng có phái người đi hỏi, phát hiện ra mẹ Lạc Phong chỉ là một người làm công việc văn phòng sau khi xuất ngũ ở chiến bộ thôi.

Không ngờ cấp dưới của mẹ anh lại kiếm được một người chồng trâu bò như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.