Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Hào Cữu Cữu: Bắt Đầu Mang Mười Cái Cháu Ngoại Đi Dạo Siêu Thị

Chương 91: Sủng hài tử! Đây chính là Lạc gia tốt đẹp truyền thống




"Ha ha, chị cả, lời của chị nghiêm trọng rồi, các cháu sao có thể quên chị là mẹ của chúng được chứ?" Lạc Phong cười trêu chọc một câu.

Nhưng chị cả càng nói càng hăng: "Em có mà dám nói thế, mỗi lần về nhà ăn Tết, mấy đứa nhóc này, chỉ nhận mỗi cậu, một lòng một dạ nhớ mỗi cậu, lần này ăn Tết lại càng thế. Chị không phải cùng ba chúng nó lo việc nghiệm thu cuối năm mới tới sao? Vốn là định cùng nhau đến, nhưng mà chúng nó đợi không được, nhất định đòi không ngủ để kháng nghị, nói là để chúng nó đến trước mấy hôm thôi! Để ba mẹ chúng nó đến sau, không chờ chúng ta!"

Chị cả nói đến đây.

Lạc Phong ngượng ngùng sờ lên mũi, lập tức ôm Hạ Hạ, mở miệng nói: "Ha ha ha, không tệ, mấy đứa nhóc con này, không uổng công cậu thương các cháu như vậy, hôm nay cậu rất vui, coi như là thưởng đi, cậu sẽ cố gắng xin hai nhóc, hôm nay không cần đến trường! Cứ để cậu chơi với các cháu rồi tính!"

Hai bé con nghe đến đó.

Tự nhiên a a a hô lên."Cậu thật giỏi!""Cậu vạn tuế!""Tuyệt vời quá!"

Nghe nói hôm nay không cần đến trường, hai bé con đương nhiên vui không tả xiết, đều lanh lợi hẳn lên, rồi hôn chụt chụt lên má Lạc Phong."Ối giời, cậu càng được nước lấn tới rồi phải không?"

Chị cả hết cách.

Càng nói.

Đối phương càng sủng đến quá đáng?"Mấy đứa quỷ con này, chị nói cho các em biết, sớm muộn gì mấy em cũng bị cậu làm hư mất thôi!"

Nghe đến đó.

Lạc Phong không nói gì, cười hì hì, rồi lập tức nghiêm mặt: "Chị cả à! Thật ra lúc nhỏ em, không phải cũng do mấy người chị chiều chuộng hết mực sao? Nhưng mà đến lúc phải dạy dỗ thì vẫn nghiêm khắc, chuyện chính đáng thì từ trước đến giờ không làm qua loa! Thế em không phải vẫn xuất sắc sao?"

Nói thì nói vậy.

Lời Lạc Phong nói, coi như không có căn cứ, đó cũng là tốt nghiệp đại học danh tiếng đấy chứ.

Đương nhiên, có người sẽ nói, không có lực của mấy thầy giáo kia, không có tiền cho mày học thêm.

Mày làm sao mà thi được điểm cao thế kia.

Ngượng ngùng, Lạc Phong từ nhỏ đến lớn, thật sự chưa từng mời gia sư gì cả.

Đồng thời bởi vì lúc đó, mẹ còn làm việc văn chức trong quân đội.

Càng là sẽ không học cái trường quý tộc nào.

Tất cả đều là nỗ lực của Lạc Phong.

Trong tình huống như vậy, tại thành phố lớn đương nhiên sẽ không lăn lộn được tốt, nhưng mà nếu chỉ nói không dựa vào gia đình, đã đánh bại rất nhiều người cùng trang lứa."Em trai, chị cả cũng có nói gì em đâu, sao lại còn nói những cái đó?" Chị cả cười cười, thật ra cũng không phải nói con của chị bị hư, chỉ ước gì cậu sủng nhiều một chút.

Chỉ là muốn nói.

Lần nào cũng như thế.

Lạc Phong quá phí tiền."Ha ha ha, không sao không sao, em chỉ muốn nói, sủng con nít, là truyền thống của Lạc gia, em kế thừa đúng là cái truyền thống này đấy!" Lạc Phong bật cười.

Chị cả Lạc Uyển Đình.

Cũng lười không muốn nói gì.

Rồi quay người đi vào phòng."Cậu, cậu giỏi quá!"

Hạ Hạ được ôm vào trong lòng, hướng về cậu giơ tư thế chiến thắng.

Hôm nay lại được không đến trường.

Thật tuyệt."Lạc Phong, em ở nhà à?"

Đột nhiên.

Ngoài cửa.

Thì có một giọng người trẻ tuổi truyền vào.

Lạc Phong nhìn lại.

Hóa ra là Lý Huyễn Quân, lái chiếc xe Audi của anh ta đến trước cửa nhà, còn bấm còi một tiếng.

Đương nhiên.

Người phía sau, còn có Hứa Thiệu Nguyên, Lý Tiểu Bàn mấy người.

Đương nhiên, sau khi xuống xe, ba người đồng loạt chạy vào trong sân."Oa, mấy nhóc con, còn nhớ các cậu không?""Ta là cậu cả!""Ta là cậu thứ bảy!"

Đi vào sân sau, Lý Huyễn Quân vốn là muốn lơ Lạc Phong, liền hướng về mấy bé con đi tới, hơn nữa còn giở trò ảo thuật, biến ra một túi đồ chơi.

Cũng làm cho hai bé con, nhìn đến ngẩn người ra.

Trong mắt con nít.

Làm ảo thuật thế này, quả thực quá thần kỳ."Hai nhóc con, biết cậu bảy mang cái gì cho các cháu không?"

Lý Huyễn Quân hỏi một tiếng."Mới không cần đoán, không nói!"

Lạ lùng là.

Hai bé con, cũng không phối hợp với anh ta.

Khiến Lý Huyễn Quân, gọi là một sự lúng túng a."Hai đứa, sao vậy? Sao lại hung dữ thế hả?" Lạc Phong khẽ nhíu mày, cực kỳ nghiêm túc nói, "Cậu không phải đã nói với các cháu rồi sao? Bạn của cậu, các cháu đều phải tôn trọng! Có phải là thấy người ta xấu xí một chút, nên các cháu không thích hả!""Ha ha ha ha!"

Nói đến đây.

Hứa Thiệu Nguyên và Lý Bàn Tử mấy người, đều bật cười."Cái thằng Lạc Phong này, mày đây là đang dạy cháu gái, hay là mượn gió bẻ măng chửi tao đấy?" Lý Huyễn Quân không nói nên lời."Rõ ràng, là đang chửi mày, hơn nữa đây không tính là vòng vo, là hình thức biểu đạt cực kỳ trực tiếp, nếu đặt trong tiểu thuyết, thì đúng là loại vô não văn đấy! Đứa ngốc còn đọc hiểu, ha ha ha!" Hứa Thiệu Nguyên trêu chọc nói."Tao đây..." Lý Huyễn Quân có chút không nói nên lời."Lão Quân à, mày biết không? Chịu đòn thì phải đứng nghiêm, bị chửi thì phải cúi đầu, cái thằng chó Phong này, ai mà chưa bị nó hại bao giờ hả?" Hứa Thiệu Nguyên nói chó Phong, đương nhiên là biệt hiệu vui vẻ bọn họ đặt cho nhau.

Nhưng biệt hiệu này.

Cũng sẽ không gọi trước mặt người ngoài.

Dù sao cũng đã ra xã hội, phải tôn trọng người khác, phải giữ mặt mũi cho người ta."Nha, em trai, mấy người này là?"

Đúng lúc này.

Từ trong nhà chị cả, có vẻ như nghe được âm thanh, đi ra xem thử, thì thấy ba người trẻ tuổi xa lạ."Giới thiệu một chút, đây là chị cả của em. Chị cả, ba người này đều là bạn đại học của em." Lạc Phong giang tay ra giới thiệu, "Cái tên mập mạp này tên là Lý Tiểu Bàn, tên thật là Lý Xuân Cảnh, cái người không chính thống cũng họ Lý này, tên là Lý Huyễn Quân, còn vị Hứa đại quan nhân này, tên là Hứa Thiệu Nguyên, biệt danh Hứa Tiên.""Các cháu khỏe, mau vào nhà ngồi!"

Chị cả thấy ba người liền.

Cũng nhiệt tình chào đón."Cháu chào cô!"

Ba người rất lễ phép.

Hơn nữa còn cúi gập người chín mươi độ.

Khiến chị cả kinh ngạc một thoáng, những người này, cũng thật là khoa trương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.