Chương 99: Các ông bố sung sướng! Lạc Phong cảm nhận được!
"Tốt cái con bé Hàn Nguyệt này, ta coi ngươi là tỷ muội tốt, ngươi lại muốn làm mợ của ta?""Có gì mà không thể? Biết đâu chừng cậu của ngươi lại thích ta kiểu này thì sao!" Hàn Nguyệt vừa nói, vừa ngẩng đầu ưỡn ngực một chút, "À phải rồi, muốn hay không muốn, chúng ta thử chút, trước cứ gọi một tiếng mợ đi, để ta làm quen trước với cuộc sống tương lai xem sao?""..." Lý Thi Thi cạn lời thật sự.
Thực sự là không thể nói nổi cái con người đanh đá kia.
Mà một bên khác.
Dù sao thì, chuyện cổ cầm của Lạc Phong cũng chẳng có gì to tát.
Thế nhưng mà trên mạng vẫn cứ hot.
Thậm chí, rất nhiều người còn bắt chước theo, đăng tải video ngắn đánh cổ cầm lên mạng, hy vọng nhận được sự tán thành.
Chỉ có điều bọn họ đâu phải là Lạc Phong.
Đánh không ra được cái sát khí đó.
Cũng hết cách rồi.
Trong vài ngày tới.
Lạc Phong chắc chắn rất bận rộn, không phải đưa mấy đứa nhóc đi học, thì cũng đón mấy đứa nhóc này về nhà.
Đương nhiên, trong thời gian này, Lý Huyễn Quân cũng đã tìm tới mình, bàn về mấy cái chuyện cho thuê nhà kia.
Lạc Phong đều giao cho hắn làm.
Phải nói rằng, Lạc Phong cũng đúng là đã chọn đúng người là Lý Huyễn Quân, trước đây hắn chuyên xử lý mấy cái ngành nghề xám xịt, bây giờ làm cái này, lại đặc biệt hợp.
Những cái kẻ thuê nhà láu cá kia.
Đều không dám giở trò làm càn.
Đúng là quá tốt.
Đương nhiên, mấy ngày nay đưa đón ba đứa cháu gái đi học về, cũng có tiền thưởng, bất quá cái kiểu làm như vậy, sẽ không có thưởng gì tốt lắm, cơ bản là đều tiền mặt.
Nhưng mà năm ngày đưa đón đi học về, Lạc Phong đã kiếm được hơn 3 tỷ.
Tốc độ kiếm tiền kiểu này, đúng là quá nhanh."Lão đệ à, hỏi ngươi một chuyện, có phải ngươi đã giao một tòa nhà cho bạn ngươi xử lý, ngươi đang thử thách hắn hả?" Đại tỷ vừa rửa rau trong sân, vừa hỏi."Đương nhiên rồi, bồi dưỡng vài người tâm phúc, là cực kỳ cần thiết!" Lạc Phong cười đáp lời."Cũng tốt đấy chứ!" Lý Bác Nhiên, anh rể của Lạc Phong lên tiếng, "À còn nữa, nghe tam tỷ phu nói, ngươi có cái kế hoạch lớn gì đó, ta thực sự rất hứng thú đấy.""Kế hoạch lớn của ta?" Lạc Phong ngẩn người một chút, nhưng rất nhanh đã hiểu ra, "Cho nên ta mới nói, ta không thích các ngươi có bất cứ quan hệ gì với tập đoàn Lý Thị, ta chỉ mong các ngươi trực tiếp ra ngoài, vì cuối cùng muốn thực hiện kế hoạch, một mình ta thì không làm được."
Đương nhiên.
Kế hoạch của Lạc Phong.
Chính là kiến tạo một Lạc gia hào phú thật sự."Vậy à, Tiểu Phong, ngươi muốn kiến tạo như thế nào, kế hoạch cụ thể, nói nghe chút xem?" Lý Bác Nhiên hỏi."Vậy phải xem ngươi, Lạc gia hào phú nhưng mà phải sạch sẽ mới được." Lạc Phong không hề nói tới kế hoạch của mình, mà chỉ nhìn đối phương đầy ẩn ý."Tốt, ý ngươi là, phải sạch sẽ hơn à? Được được được, bên ta ngược lại đã không còn gì để nói với Lý gia nữa, cố gắng phân rõ giới hạn là được chứ gì?" Lý Bác Nhiên cười nói."Dù ngươi có phân rõ giới hạn, vẫn còn giữ dòng máu của Lý gia đấy thôi, có phải không?" Lạc Phong cười nói, "Ý của ta thực ra không phải cái gì phân rõ giới hạn, ta muốn nói là, chúng ta chơi cho bọn hắn tức chết người, sau đó chúng ta sẽ đẩy Lý Thi Thi lên, xem như người thừa kế của Lý gia, mấy cái người đang tranh giành kia, có tức hộc máu không?""..." Lý Bác Nhiên cạn lời thực sự.
Đây là cái quái gì vậy?"Không thèm nói với ngươi, hai đứa nhóc, cũng sắp tan học rồi!" Lạc Phong vừa nói, vừa lập tức chạy ra khỏi sân, tốc độ rất nhanh."Chẳng phải còn một lúc nữa à? Đi nhà trẻ sớm thế làm gì chứ?" Lý Bác Nhiên có chút ngơ ngác.
Đương nhiên.
Bây giờ Lạc Phong, đã đến nhà trẻ, mà phụ huynh ở đây, cũng đã rất đông.
Các ông bố, vẫn cứ là lực lượng chủ yếu.
Lúc này ở trong nhà trẻ, trên sân tập, Lâm Mạn Lộ đang ở đó dẫn các em nhỏ khiêu vũ.
Vóc dáng kia.
Quần jean bó sát, làm nổi bật cặp chân dài thon thả.
Eo rất nhỏ.
Gương mặt thanh thuần xinh đẹp.
Thực sự là đẹp đến thoát tục.
Hôm nay Lạc Phong, lại cảm nhận được, đám phụ huynh nam, ai nấy đều sung sướng khi đưa đón con.
Thứ như mỹ nữ này.
Chỉ cần là đàn ông, thì đều thích ngắm nhìn vài lần."Đẹp không? Dáng đẹp ghê?"
Đột nhiên.
Phía sau lưng Lạc Phong, có một giọng nói vang lên.
Lạc Phong nhìn lại.
Hóa ra là Bạch Ngưng Băng."Lạc Phong, ta cứ thắc mắc sao ngươi đưa đón nhóc con mà lại đến sớm thế, hóa ra là đến sớm để xem cô giáo nhảy múa à?" Bạch Ngưng Băng lẩm bẩm.
Đương nhiên, mỗi ngày nàng đều tranh thủ thời gian, đến đây cùng Lạc Phong, cùng nhau đưa đón nhóc con."Ta chỉ nhìn thêm mấy cái mà thôi, làm gì mà phản ứng ghê thế?" Lạc Phong đùa, "Hồi đại học, ngày nào ta cũng dán mắt vào mấy cô giáo xinh đẹp của chúng ta, có thấy cái duyên phận gì đâu.""..." Bạch Ngưng Băng không nói gì, cũng không muốn nói chuyện.
Đương nhiên.
Sau khi Bạch Ngưng Băng xuất hiện, mấy ông bố tốt tính hơn một chút, đều lén lút bắt đầu quay Bạch Ngưng Băng.
Rốt cuộc thì Bạch Ngưng Băng, cũng là đại mỹ nữ mà."Này này này, mọi người không được quay, cô này là của ta! Quay cô giáo kìa!"
Lạc Phong vừa nói, vừa kéo Bạch Ngưng Băng sang một bên."!!!!"
Bây giờ Bạch Ngưng Băng, có chút thất thần, cuối cùng thì vừa rồi cái lời tuyên ngôn tình ái bá đạo chỉ có trong phim ảnh, phim truyền hình kia.
Rõ ràng lại theo miệng của Lạc Phong thốt ra.
Mà nàng, lại chưa kịp phản ứng lại.
Ngay sau đó.
Bạch Ngưng Băng đã vụng trộm hôn Lạc Phong một cái.
Sau đó liền chạy lên xe."..." Lạc Phong không nói gì.
Hai người chắc là coi như thành rồi.
Không cần tỏ tình, liền thoải mái đến như vậy.
Đúng là tiện lợi thật."Ái chà chà, không chịu nổi, thế nào mà đi đón con, lại còn phải ăn cẩu lương nữa?""Đừng xem nữa, nhóc con sắp ra rồi kìa, mau dắt nhóc con chạy thôi!"
Mấy vị phụ huynh thấy vậy.
Liền cạn lời luôn.
Hết cả hứng ngắm cô giáo xinh đẹp.
Thế nào mà ở đâu cũng có mấy người trẻ tuổi rắc cẩu lương thế này.
Bất quá ngay lúc này, bên trong nhà trẻ, rốt cuộc đã đến giờ tan học.
Cái cửa lớn kia mở ra.
Rất nhiều phụ huynh, giống như là đánh trận vậy, lao về phía trước, cảnh tượng cực kỳ khoa trương.
Bọn họ đều muốn đứng ở hàng đầu tiên, để có thể đón được con mình sớm nhất.
Rất nhanh, Lạc Phong cũng nhìn thấy Hạ Hạ và Thu Thu.
