Chương 49: Trưởng thành.
Trải qua một đêm điên cuồng, hai người đều ngủ rất say, ngày thứ hai 9 giờ, Trần Phàm mới bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Trần Phàm còn buồn ngủ xem điện thoại di động, lại là Tiếu Mạn Nhã gọi điện thoại tới."Tối hôm qua quá điên cuồng, đồng hồ báo thức thế mà đều không đánh thức." Trần Phàm trong lòng thầm nghĩ.
Trần Phàm nhận điện thoại, bên trong truyền đến giọng nói dễ nghe của Tiếu Mạn Nhã. Chỉ bất quá lúc này giọng nói dễ nghe ấy mang theo một chút không vui: "Trần tổng giám, sao ngày thứ hai đi làm đã đến trễ vậy?"
Ngăn cách điện thoại, Trần Phàm dường như thấy được biểu lộ lạnh như băng của Tiếu Mạn Nhã.
Trần Phàm đành phải xin tha thứ cười nói: "Tiếu phó tổng à, ta có một chút việc, bất quá cô yên tâm, mỗi ngày hai tấm nguyên họa nhiệm vụ tuyệt đối sẽ không chậm trễ."
Nghe được giọng nói của Trần Phàm, Tiếu Mạn Nhã tựa hồ bớt giận một chút: "Trần tổng giám, tôi cũng không phải nhất định phải thúc giục anh, chỉ là anh biết đấy, tiến độ trò chơi này của tôi đã rất lạc hậu, cho nên cần phải đuổi một chút tiến độ."
Trần Phàm cúp điện thoại, cũng có chút bất đắc dĩ. Tuy nhiên làm một người nắm giữ hệ thống thần hào, còn phải đi làm khiến hắn không tránh khỏi có chút im lặng, nhưng Trần Phàm không muốn từ bỏ công việc. Dù sao Trần Phàm đối với nghệ thuật sáng tác có một loại si mê, khi vẽ tranh có thể cảm nhận được cảm giác thỏa mãn của việc biểu đạt nghệ thuật. Hơn nữa, vẻ đẹp quyến rũ của Tiếu Mạn Nhã có sức hút không nhỏ đối với hắn, dù sao Tiếu Mạn Nhã nắm giữ thiên phú [đông y châm cứu] có thể chữa lành đôi chân cho cha, điều đó rất quan trọng với Trần Phàm.
Vả lại muốn chinh phục người đẹp theo đuổi nghệ thuật như Tiếu Mạn Nhã, chỉ dựa vào ném tiền e rằng không thể toại nguyện, còn cần phải dùng tài hoa để Tiếu Mạn Nhã hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Cho nên Trần Phàm vẫn quyết định tiếp tục công tác tại công ty game Ưu Tái một thời gian. Ít nhất là trước khi chinh phục Tiếu Mạn Nhã, hắn sẽ không rời đi.
Trần Phàm hạ quyết tâm, lay Chu Ngọc Phỉ vẫn còn ngủ say dậy. "Tiểu lười biếng, nhanh rời giường." Trần Phàm lớn tiếng gọi Chu Ngọc Phỉ.
Chu Ngọc Phỉ cũng còn buồn ngủ, lười biếng dụi dụi mắt, lộ ra vẻ ngây thơ đáng yêu. Bất quá, khi Chu Ngọc Phỉ thấy rõ Trần Phàm, lập tức lộ ra nụ cười dịu dàng: "Ngươi mới là đồ lười đây."
Trần Phàm cười nói: "Đồ lười kia mau dậy, đã hơn chín giờ rồi."
Khuôn mặt Chu Ngọc Phỉ nhất thời giật mình, vội vàng nhìn đồng hồ, vẻ mặt khổ sở nói: "Muộn mất rồi."
Chu Ngọc Phỉ ấm ức nhìn Trần Phàm, đỏ mặt hờn dỗi: "Đều tại ngươi, tối hôm qua đòi nhiều lần như vậy."
Ánh mắt Trần Phàm mỉm cười nói: "Ai bảo em mê người như thế, nhất định phải đòi thêm mấy lần."
Chu Ngọc Phỉ bĩu môi, lại không nhịn được bật cười.
Trần Phàm cầm bộ đàm, nói với Phương Nhã Văn: "Phương quản lý, giúp chúng tôi chuẩn bị bữa sáng."
Trong bộ đàm truyền đến giọng nói dễ nghe của Phương Nhã Văn: "Tới ngay."
Rất nhanh, Phương Nhã Văn đã mang bữa sáng phong phú tới trước cửa.
Trần Phàm cùng Chu Ngọc Phỉ ăn bữa sáng, sau đó lái xe đưa Chu Ngọc Phỉ đến cửa hàng Tuấn Trì 4S.
Trước khi xuống xe, Chu Ngọc Phỉ đỏ mặt nói: "Trần ca, khi nào nhớ em thì gọi điện thoại cho em nha."
Nhìn thấy vẻ đáng yêu tràn đầy nét phụ nữ của Chu Ngọc Phỉ, Trần Phàm lại không nhịn được lòng xao động. Trần Phàm kéo Chu Ngọc Phỉ lại, hôn một hồi mới nói: "Ừ, em mau đi làm đi."
Chu Ngọc Phỉ hôn lên má Trần Phàm nói: "Anh yêu, tạm biệt."
Chu Ngọc Phỉ một mặt lưu luyến nhìn chiếc Rolls-Royce biến mất, mới quay người bước vào cửa hàng Tuấn Trì 4S.
Lâm Toa Toa cùng Vương Trân Mỹ đã sớm có mặt trong tiệm, hai người đang bàn tán rất hăng say.
Vương Trân Mỹ xem xét dáng vẻ có chút mất tự nhiên khi bước đi của Chu Ngọc Phỉ, thì lên giọng như một tài xế già: "Ừm, xem ra Tiểu Chu tối qua đã trải qua không ít chuyện rồi."
Lâm Toa Toa là trưởng quầy cũng ánh mắt đầy thâm ý nói: "Đúng vậy, Tiểu Chu rốt cục trưởng thành rồi."
Hai người đều nở nụ cười đầy ẩn ý.
Thế mà, khi hai người thấy rõ Chu Ngọc Phỉ đang mang theo một chiếc túi màu cam trên tay. Cả hai đều kinh ngạc đến hít một ngụm khí lạnh.
Lâm Toa Toa trưởng quầy kinh ngạc nói: "Cái này, chẳng lẽ là chiếc túi bạch kim phiên bản giới hạn toàn cầu của Hermes sao?"
Vương Trân Mỹ mặt mày không dám tin, mắt cũng trợn tròn.
Chiếc túi bạch kim này trong lòng các cô gái, cũng giống như một chiếc xe sang trọng đỉnh cấp trong lòng các chàng trai, nó có sức sát thương trí mạng với tất cả phụ nữ.
Vương Trân Mỹ kinh ngạc đến thở cũng gấp gáp: "Không sai, đúng là chiếc túi bạch kim đó, ông trời ơi, Tiểu Chu tại sao lại có thể có túi xách đắt tiền như vậy?"
Lâm Toa Toa vừa nghĩ, lập tức chấn kinh: "Trước kia đều không thấy Tiểu Chu cầm qua cái túi này, hôm qua đi hẹn hò với Trần lão bản một lần, hôm nay đã mang chiếc túi đắt tiền như vậy đến làm rồi sao?"
Vương Trân Mỹ khó tin nói: "Chẳng lẽ đây là Trần lão bản mua cho cô ấy?"
Lâm Toa Toa cùng Vương Trân Mỹ đều cảm thấy không thể tin được. Trong đầu các cô đều hiện ra dáng vẻ của Trần Phàm. Người ông chủ nào mà ra tay hào phóng đến thế, cái túi bạch kim này trị giá hơn 100 vạn đó, thật là đáng sợ.
Chu Ngọc Phỉ đi khập khiễng vào cửa hàng Tuấn Trì 4S, liền thấy Lâm Toa Toa trưởng quầy, Vương Trân Mỹ, còn có mấy nhân viên bán hàng nữ đều đang dùng ánh mắt vô cùng hâm mộ nhìn chiếc túi bạch kim trong tay cô.
Lâm Toa Toa kinh ngạc hỏi: "Tiểu Chu, cái túi bạch kim này là Trần lão bản tặng cho em sao?"
Chu Ngọc Phỉ không nhịn được lộ ra nụ cười, không thể không nói những ánh mắt vô cùng hâm mộ này thỏa mãn lòng hư vinh của cô cực lớn.
