Chương 69: Lý Tuyết Lỵ hối hận Trước kia gánh nặng trĩu trên vai lập tức tan biến không dấu vết, thậm chí trong tay còn có thêm mấy trăm vạn tài sản. Mà tất cả điều này đều do gặp người đàn ông trẻ tuổi trước mặt mang đến. Lúc này Chu Ngọc Phỉ vô cùng vui vẻ và kích động.
Chu Ngọc Phỉ cảm kích ôm lấy Trần Phàm nói: "Trần ca, anh đối với em thật tốt."
[Đinh] [Chúc mừng kí chủ, nhận được thiện cảm của Chu Ngọc Phỉ: +1] [Độ hảo cảm của Chu Ngọc Phỉ: 57] Hai người lại ôm nhau một lúc mới lưu luyến không rời tách ra.. . .
Đưa Chu Ngọc Phỉ về nhà xong, Trần Phàm lái xe đến khách sạn năm sao Garton.
Điện thoại di động đột nhiên vang lên.
Trần Phàm xem điện thoại thì thấy tin nhắn của Lý Tuyết Lỵ: "Trần Phàm, sao anh cứ cố ý nhắm vào tôi vậy?"
Qua điện thoại, Trần Phàm dường như thấy được vẻ mặt không vui của Lý Tuyết Lỵ. Từ sau lần xem mắt tan rã trong không vui với Trần Phàm, Lý Tuyết Lỵ luôn cảm thấy Trần Phàm như bóng ma không ngừng xuất hiện trước mặt nàng. Mà mỗi lần đều khiến Lý Tuyết Lỵ có cảm giác bị áp chế. Hiện tại Lý Tuyết Lỵ ẩn ẩn có chút hối hận, nếu lúc xem mắt với Trần Phàm không đối xử cay nghiệt với anh thì tốt biết mấy.
Trần Phàm trả lời tin nhắn: "Tôi không hề cố ý nhắm vào cô, tất cả chỉ là trùng hợp, tôi đến giúp bạn, tôi không biết cô là luật sư bên kia mời đến."
Lý Tuyết Lỵ đáp lại: "Tôi không tin đâu, Trần Phàm, có phải anh vẫn còn tức chuyện hồi bé tôi dùng tăm chọc bị thương chó nhà anh, để mẹ anh nghĩ là anh làm không?"
Lý Tuyết Lỵ không nhắc đến thì thôi, nhắc đến thì Trần Phàm thật có chút tức giận. Hồi bé Trần Phàm vì chuyện này bị Hứa Xuân Linh mắng không ít, khiến anh một thời gian dài rất đau lòng.
Trần Phàm sắc mặt lạnh lùng đáp: "Chuyện này tôi sẽ không tha thứ cho cô."
Lý Tuyết Lỵ trả lời: "Trần Phàm, anh nhỏ mọn quá, chuyện đó tôi không phải đã viết thư xin lỗi anh rồi sao? Anh vẫn còn nhớ thù à? Hôm nào tôi mời anh ăn cơm, lại xin lỗi anh được không?"
Trần Phàm không muốn để ý đến nàng: "Về sau cô đừng xuất hiện trước mặt tôi là được."
Lý Tuyết Lỵ tức giận: "Anh!"
Lý Tuyết Lỵ trong xe tức giận đến mức ném điện thoại lên ghế. Triệu Kinh Thư một mặt hoảng sợ, thận trọng hỏi: "Lý luật sư, sao vậy?"
Lý Tuyết Lỵ giận dữ mắng: "Anh im miệng cho tôi!"
Triệu Kinh Thư mặt ấm ức, không dám nói gì nữa.
Lý Tuyết Lỵ tức giận đến không chịu được.
Trần Phàm trở lại khách sạn Garton, quản lý sảnh Phương Nhã Văn nở nụ cười tiến lên đón: "Trần tiên sinh, ngài đã về."
Hôm nay Phương Nhã Văn mặc bộ váy ôm sát màu xám nhạt, toát lên vẻ thanh lịch uyển chuyển, vòng 1 căng đầy cao ngất, vòng eo thon thả mềm mại, tản ra hơi thở mê người quyến rũ. Làn da nàng trắng nõn như tuyết, trên môi khẽ tô điểm một chút son, đôi môi căng mọng phản xạ ánh sáng quyến rũ. Không thể không nói, Phương Nhã Văn vô cùng xinh đẹp.
Trong hệ thống, Chu Ngọc Phỉ chỉ đạt 87 điểm nhan sắc, Phương Nhã Văn lại đạt tới 91 điểm, chỉ thấp hơn Tiếu Mạn Nhã hai điểm. Ánh mắt Trần Phàm tán thưởng lướt qua người Phương Nhã Văn, mỉm cười nói: "Phương quản lý càng ngày càng xinh đẹp."
Nghe được Trần Phàm khen ngợi, Phương Nhã Văn cười nhạt nói: "Trần tiên sinh quá khen, tôi đưa ngài lên thang máy khách quý nhé."
Là quản gia riêng của khách quý phòng tổng thống, Phương Nhã Văn luôn đích thân đưa Trần Phàm vào phòng. Trần Phàm đi sau lưng Phương Nhã Văn có thể nghe thấy mùi thơm nhàn nhạt trên người nàng, nhìn bờ mông uyển chuyển vặn vẹo, thật sự vô cùng quyến rũ.
Phương Nhã Văn thấy hôm nay Trần Phàm một mình, hơi tò mò hỏi: "Hôm nay Trần tiên sinh một mình sao? Tiểu thư Chu không đến à?"
Phương Nhã Văn đã quen nhìn thấy Trần Phàm và Chu Ngọc Phỉ sánh đôi rồi.
Trần Phàm nói đùa: "Tối nay tôi chỉ có thể cô đơn một mình, không biết Phương quản lý có thể bầu bạn tâm sự cùng tôi không?"
Phương Nhã Văn cười nhẹ nhã nhặn: "Trần tiên sinh trẻ tuổi tài cao như vậy, chắc chắn có rất nhiều cô gái theo đuổi nhỉ? E là tôi không có phúc phận đó đâu."
Phương Nhã Văn nói chuyện nho nhã lịch sự, nhìn Trần Phàm với vẻ mặt trang trọng, nhưng mơ hồ có ý giữ một khoảng cách.
Trần Phàm mỉm cười, không để ý. Trong lòng lại hơi bất ngờ, vốn tưởng rằng quản lý khách sạn năm sao chắc sẽ rất cởi mở, nhưng Phương Nhã Văn này xem ra không phải kiểu người dễ dàng qua lại mập mờ với con trai.
Trần Phàm trong lòng khẽ động, đổi đề tài hỏi: "Phương quản lý, tôi muốn hỏi chút, giá trị thị trường của khách sạn Garton là bao nhiêu?"
Trần Phàm nhớ trong hòm đồ của hệ thống có thẻ thu mua đại phú ông cấp 1 lấy được từ Khuất Hiểu Lôi. Căn cứ theo giới thiệu của hệ thống, thẻ thu mua đại phú ông cấp 1 có thể cưỡng chế thu mua doanh nghiệp có giá trị dưới 100 triệu.
Trần Phàm rất muốn biết, thẻ thu mua đại phú ông cấp 1 này có thể mua được khách sạn năm sao Garton không.
Đôi mắt đẹp của Phương Nhã Văn nghi hoặc chớp chớp: "Trần tiên sinh hỏi cái này làm gì?"
Trần Phàm cười nhạt nói: "Hỏi tùy tiện thôi."
Phương Nhã Văn nghĩ một lát nói: "Giá trị thị trường của khách sạn Garton vào khoảng 95 triệu."
Trần Phàm trong lòng vui vẻ, xem ra thẻ thu mua đại phú ông cấp 1 vừa khéo có thể mua được khách sạn năm sao Garton. Đương nhiên, Trần Phàm chỉ hỏi một chút thôi chứ không định mua ngay.
Trần Phàm chuẩn bị quan sát thêm, nếu gặp được cơ nghiệp thích hợp thì mua về giao cho Chu Ngọc Phỉ quản lý. Chu Ngọc Phỉ là cô gái trung thành, giao cơ nghiệp cho nàng, Trần Phàm hoàn toàn yên tâm.
Trần Phàm tùy ý nói chuyện với Phương Nhã Văn, thang máy khách quý đến tầng cao nhất.
Bất ngờ thay, không biết thang máy xảy ra trục trặc gì, khi dừng lại thì rung lắc mạnh.
Phương Nhã Văn đi giày cao gót, chân không vững nên mất thăng bằng, không kiềm chế được ngã vào lòng Trần Phàm.
Trần Phàm chỉ cảm thấy một luồng hương thơm làm say đắm xông vào mặt, một vật mềm mại áp sát ngực mình.
Cảm giác này khiến Trần Phàm dị thường sung sướng, nhưng nghĩ Phương Nhã Văn không phải kiểu người dễ dãi, liền vội vàng lùi lại một bước, đồng thời đỡ lấy vai Phương Nhã Văn, giúp nàng ổn định thân hình, lo lắng hỏi: "Phương quản lý, cô không sao chứ?"
Vừa rồi tư thế của hai người rất mờ ám, vòng 1 của Phương Nhã Văn còn vô tình chạm vào Trần Phàm. Nghĩ tới tư thế đáng xấu hổ kia, Phương Nhã Văn mặt đỏ lên, vội lùi lại một bước nói: "Không sao, cảm ơn Trần tiên sinh."
Phương Nhã Văn cũng hiểu, Trần Phàm tránh đi để không khiến nàng khó xử. Trong lòng Phương Nhã Văn, thiện cảm với Trần Phàm cũng tăng lên một chút.
[Đinh] [Chúc mừng kí chủ, nhận được thiện cảm của Phương Nhã Văn: +1] [Độ hảo cảm của Phương Nhã Văn: 3] [Chúc mừng kí chủ, nhận được thưởng ngẫu nhiên, 10 triệu tiền mặt] Nghe được có được thiện cảm của Phương Nhã Văn, trong lòng Trần Phàm vui vẻ. Phương Nhã Văn lập tức lấy bộ đàm, nói với bộ phận kỹ thuật của khách sạn: "Tiểu Trương, anh thông báo cho công ty thang máy đến kiểm tra thang máy chuyên dụng của khách quý đi."
Trần Phàm thầm gật đầu, xem ra năng lực làm việc của Phương Nhã Văn đúng là rất xuất chúng.
