Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Hào: Load Vui Vẻ Hệ Thống Hưởng Thụ Hoàn Mỹ Nhân Sinh

Chương 91: Ta, Hệ Thống thần hào, toàn bộ đều muốn, như thế nào a? !




Chương 91: Ta, Thần Hào Hệ Thống, toàn bộ đều muốn, ngươi làm gì được ta? !

Đêm khuya.

Trong căn phòng tối đen như mực, chỉ có tiếng điều hòa nhẹ nhàng đổi tần số.

Trong mơ màng, Lâm Sở cảm thấy hơi oi bức, nhắm mắt lại đưa tay đẩy một cái.

Chiếc chăn quá nặng, căn bản không đẩy ra được.

Theo bản năng trở mình.

Không ngờ phía bên kia cũng là chăn.

Quấn chặt lấy chân Lâm Sở, mềm mại ấm áp dễ chịu, đạp cũng không ra.

Lâm Sở ngủ mê man đành chịu.

Lật người một lần nữa, nằm ngửa.

Không ngờ chiếc chân còn lại cũng bị chăn quấn lấy.

Một trái một phải, không thoát ra được.

Khó chịu lắm ING. . . . . . . . . . . .

Buổi sáng, Lâm Sở yếu ớt mở mắt khi ngủ dậy một cách tự nhiên.

Mơ màng nhìn xung quanh.

Ánh nắng xuyên qua khe hở màn cửa chiếu vào.

Chỉ thấy bên tay trái mình, đập vào mắt là mái tóc vàng óng ả như thác nước.

Mà bên tay phải, thì là mái tóc ngắn màu nâu mềm mại.

Giữa những sợi tóc lộn xộn, làn da trắng nõn mềm mại hiện rõ trước mắt.

Lâm Sở: =͟͟͞͞=͟͟͞͞(●⁰ꈊ⁰● |||) Sao lại nói là 70-1 mà lại biến thành bánh sandwich có nhân vậy? ?“Ngô. . . Ân. . . ?” Đúng lúc Lâm Sở đang kinh ngạc, đã thấy cô gái tóc ngắn bên phải, yếu ớt tỉnh lại.

Đôi mắt trong suốt linh động kia hơi run rẩy, từ từ mở ra.

Và nhìn Lâm Sở một cái.“Tiểu Chu Chu? Sớm. . . . . .” “A. . . Sớm. . .” “Ân. . .” Nói lời chúc buổi sáng tốt lành, Đường Y Y nhẹ nhàng thì thầm một tiếng.

Tiếp đó nhắm mắt lại, cái đầu nhỏ khẽ đảo, tiếp tục dán chặt vào hõm vai Lâm Sở.“Uy. . . Đợi chút. . . Buông ra đã chứ. . .” Mặc dù rất hưởng thụ, thế nhưng nghĩ lại bên cạnh còn có nữ vương đại nhân ở đây.

Lâm Sở vội vàng đưa đầu tới, nhỏ giọng nói.“Ân. . . Không muốn đâu. . .” Đường Y Y dịu dàng thì thầm, nhắm mắt lại với thần thái cực kỳ giống một chú mèo con mềm mại.“Để người ta ngủ thêm một lát nữa đi nha~” Nói xong trong mơ màng, hai tay đang ôm cánh tay Lâm Sở càng ôm chặt hơn nữa.

Ngô a~ Mềm mại, quả nhiên vẫn là rất hưởng thụ a!

Ai~ tất nhiên người ta đều thỉnh cầu như thế, cũng chỉ có thể chấp nhận trước vậy a~ Trong lòng nghĩ như vậy, đôi mắt thiếu niên hé mở, hướng về một phương hướng khác liếc một cái.

Tôn Nghệ: ╰_╯ Lâm Sở: ( •́ω•̀ ) Một giây sau. . .“-- Cút! Ra! Ngoài!” Tiếng gào thét đinh tai nhức óc của Hà Đông, vang vọng căn hộ. . . . . . .

Sau khi ồn ào bật dậy khỏi giường.

Đường Y Y là người địa phương, đóng vai hướng dẫn viên, còn Tôn Nghệ tiếp đãi khách, hai cô gái một trái một phải ở bên cạnh Lâm Sở, dẫn hắn đi tham quan cảnh điểm nổi tiếng trong nội thành là đền Thành Hoàng.

Dành thời gian về nhà thay quần áo, Đường Y Y mặc áo JK kẻ hồng kết hợp với giày da nhỏ và tất cổ cao, khiến cho vẻ ngọt ngào của cô nàng tăng lên đáng kể.

Mà Tôn Nghệ, dáng vẻ ngự tỷ nữ vương bên cạnh, thì mặc một bộ váy liền thân màu đậm điểm xuyết những bông cúc trắng nhỏ.

Kiểu áo ngực, dây đai và ôm mông, vừa thuần khiết vừa gợi cảm, làm tôn lên đường cong quyến rũ mê hoặc của nàng đến vô cùng tinh tế.

Tại khu cảnh điểm đền Thành Hoàng đông đúc người qua lại, hai vị đại mỹ nữ siêu cấp này bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng đều là tâm điểm của vô số ánh mắt.

Tiện thể, Lâm Sở đi giữa hai vị mỹ nữ, cũng nhận được rất nhiều ánh mắt ghen tị và căm ghét từ đám sinh vật giống đực.

-- Nếu như ánh mắt có thể giết người, e rằng lúc này Lâm Sở đã sớm thủng trăm ngàn lỗ, chết đi chết lại hàng ngàn hàng vạn lần.

Đương nhiên, trong lúc bị ghen tị, cũng khiến cho nhiều người hơn tò mò về thân phận và bối cảnh của hắn.

Dù sao, có thể làm cho hai vị mỹ nữ đỉnh cấp như vậy bầu bạn, khẳng định hắn phải có bản lĩnh độc đáo của riêng mình.

Không phải tiền nhiều, thì cũng là bản lĩnh lớn.

Ba người Lâm Sở, đầu tiên là đi ăn bánh bao chiên Hộ Hải đại danh đỉnh đỉnh, và nếm mì dầu hành.

Sau đó liền đi vào đền Thành Hoàng.

Mua vé vào cửa, thắp ba nén hương thơm ngát, theo dòng người đi vào đại điện.

Là người dân địa phương đã tới rất nhiều lần, Đường Y Y nở một nụ cười mang đậm vẻ thiếu nữ và nói: “Điện Tài Thần, điện Văn Xương, điện Nguyệt Lão ở đây đều rất linh nghiệm đó nha~” “Có đúng không?” Nghe vậy, Lâm Sở khẽ gật đầu: “Vậy thì bái điện Nguyệt Lão đi vậy~” -- Lâm tổng tự tin cảm thấy, hắn hiện tại đã không thiếu tiền cũng không thiếu tài hoa, thiếu nhất chính là nhân duyên.“Bái nhân duyên à~ cũng được.” Tôn Nghệ nghe cũng gật đầu: “Đi thôi.” Ba người cùng đi vào điện Nguyệt Lão.

So với điện Tài Thần đông nghẹt người, điện Nguyệt Lão vẫn còn tốt hơn rất nhiều.

-- Dù sao thời thế bây giờ, Nguyệt Lão đã bị nghỉ hưu để Tài Thần quản.

Đương nhiên, đối với Lâm Sở thì lại ngoại lệ.

Bởi vì hắn muốn cũng không chỉ là một phần tình yêu.

Cũng không biết Nguyệt Lão đại đại nếu biết được tâm nguyện của Lâm tổng, có thể hay không thỏa mãn lòng tham của người trẻ tuổi này.

Nghĩ lại, thiếu niên lại cảm thấy việc này hình như không có gì to tát.

Dù sao trong lịch sử dài đằng đẵng của loài người, cũng chỉ có gần một trăm năm trở lại đây mới thực hiện chế độ một vợ một chồng mà thôi~ Cho nên, lời cầu nguyện nhỏ bé nhưng thành tâm thành ý này của Lâm tổng, chắc hẳn Nguyệt Lão đại đại nhất định sẽ thỏa mãn đúng không~ Nếu nguyện này thành hiện thực, nhất định sẽ trùng tu miếu thờ, lại tạc kim thân!“Tiểu Chu Chu, ngươi cầu nguyện cái gì vậy? Quỳ lâu như thế?” Nhìn thấy Lâm Sở cuối cùng đã quay lại, Đường Y Y đang đợi hắn ở cửa tò mò hỏi một câu.“Còn có thể là gì?” Tôn Nghệ bên cạnh thờ ơ nhướng mày: “Đơn giản là cầu hắn và tiểu Nam tỷ hạnh phúc mỹ mãn thôi~” “Ai~ vẫn là A Nghệ tỷ hiểu ta nhất~” “Hừ~ Thằng nhóc con, chỉ cần nhếch mông lên là ta đã biết ngươi muốn kéo cái gì S~” “Bất quá ngươi chỉ đoán đúng một phần tư thôi à~” “A?” Nghe vậy, Tôn Nghệ và Đường Y Y không khỏi nhìn nhau.

Nhìn hai đại mỹ nữ đang ngơ ngác, Lâm Sở khẽ mỉm cười, ngữ khí chân thành: “Thật ra ta cầu nguyện là nhân duyên cùng bốn vị tỷ tỷ các ngươi đó~” “Cùng, cùng chúng ta cùng một chỗ nhân duyên? ?” Nghe vậy, nhìn vẻ mặt đường hoàng chính chính của Lâm Sở, Tôn Nghệ mở to đôi mắt đẹp, trên mặt bỗng nhiên ửng hồng một trận say lòng người.

Mà Đường Y Y thì rủ mi mắt, trông có vẻ rất đau đầu, thế nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên một chút.“Thôi được rồi, đồ đáng ghét!” Nháy mắt kịp phản ứng, khuôn mặt nhỏ của Tôn Nghệ căng cứng: “Có một Tiểu Nam còn chưa đủ, nhất định phải muốn thu bốn người chúng ta vào tay mới vừa lòng thỏa ý đúng không?” “Ân a~” Tra nam Sở hơi nhún vai, buông tay nói: “Ai bảo bốn vị tỷ tỷ của ta ai nấy đều phong hoa tuyệt đại~ Cho nên vô luận là ai, ta cũng không nỡ từ bỏ~” -- Nếu là trước đây, Lâm Sở tự nhiên không dám nói ra những lời này.

Thế nhưng hiện tại, mối quan hệ giữa hắn và ba cô gái khác của 502 -- đặc biệt là với Tôn Nghệ, người đứng đầu hội bạn thân, đã vượt xa phạm trù bạn bè bình thường.

Cho nên Lâm Sở dứt khoát cũng không giả bộ.

Ta, Thần Hào Hệ Thống, toàn bộ đều muốn.

Ngươi làm gì được ta?!“Dựa vào! Đi c·h·ết đi! Đồ cặn bã nam!” Tôn Nghệ vừa thẹn vừa vội, nhấc chân muốn đạp.“-- Ngô?!” Không ngờ lại bị Bá tổng Lâm Sở giây phút biến đổi, đưa tay ôm lấy vai Kim Phát Ngự Tỷ, trước mắt bao người mà "chụt" một tiếng.

Trong chốc lát, vô số tiếng tan nát cõi lòng vang lên xung quanh.“A rồi~” Nhìn thấy Lâm Sở có hành động táo bạo như vậy, Đường Y Y giật mình che miệng nhỏ, mắt to trừng tròn.“A cái gì a? Y Y tới, hôn một cái!” Lời còn chưa dứt, Cẩu Học Đệ đã bị Nữ Vương Tôn Nghệ hồi thần hung hăng véo chặt gò má.“-- Thân muội ngươi à thân! Không cho phép thân!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.