Giờ Mão bảy khắc, trời sáng choang, vạn vật hồi phục
Chu Ký hàng thịt ở cổng chợ đường phố sớm đã chật kín ngựa xe như nước
Đám người bán hàng rong bên đường bày quầy bán hàng rao hàng, cửa thành cũng đã xếp hàng dài, hai bên đường phố cửa hàng nhao nhao mở cửa đón khách, mỗi một nơi đều tràn đầy sinh cơ bừng bừng
Từng tốp từng tốp khách bắt đầu vây quanh sạp thịt chọn mua
Hậu viện bận rộn hơn nửa đêm, đám thợ mổ heo rốt cục cũng có thể nghỉ ngơi một lát
Nhà bếp làm thuê Vương thẩm nấu chín một nồi lớn canh thập cẩm heo, phối hợp một chút rau dại trong rừng, một mùi thơm nồng đậm lập tức bay khắp nơi
Một phen bận rộn xong xuôi, Ngụy Hoằng sớm đã bụng đói kêu vang
Không chỉ y phục hắn bị ướt đẫm mồ hôi, thân thể cũng không nhịn được có chút run rẩy
Hai tay càng đau nhức khó nhịn, một ngụm canh thịt vào bụng mới thoáng xua tan mệt mỏi
"Hô
Ta thân thể này thật đúng là kém quá
"Ăn nhiều một chút, mau đem thân thể bồi dưỡng
Ngụy Hoằng trong lòng tính toán, lông mày lại nhịn không được nhíu lại
Heo ở thế giới này không trải qua quá trình sơ chế, mùi tanh trong máu thịt không thể át được, lại thêm thiếu gừng, tỏi các loại gia vị nên người bình thường thật khó ăn quen
Bất quá, với xuất thân ăn bữa trước lo bữa sau của hắn, thật không có tư cách kén cá chọn canh
"Tiểu huynh đệ có chút lạ mắt nha, ngươi là người mới tới học việc hả
Vương thẩm nhiệt tình múc mấy muôi thịt vào chén của hắn: "Tới tới tới, ăn nhiều một chút, nhìn ngươi gầy quá
Ngụy Hoằng tự nhiên hào phóng nói: "Đa tạ thím, người cứ gọi ta tiểu Ngụy là được, về sau mong thím và các đại ca chiếu cố nhiều hơn
"Khách khí làm gì, ăn nhiều một chút, ăn no vào
Vương thẩm mặt mũi tươi cười
Nhưng các thợ mổ heo khác lại phảng phất như không nghe thấy gì
Bọn họ tự mình ngồi xổm ở một bên ăn canh thịt bánh rán
Thỉnh thoảng nói vài lời thô tục trêu ghẹo, từ đầu đến cuối không thèm nhìn hắn lấy một cái
"Đừng suy nghĩ nhiều, bọn họ là vậy đó, không cố ý nhằm vào ngươi đâu, đừng để trong lòng
Lý Đại Ngưu vừa nhét hai miếng bánh rán vào tay Ngụy Hoằng, vừa kéo hắn qua một bên nhỏ giọng an ủi
"Những người ở hàng thịt chúng ta tuy nói mỗi ngày cùng heo dê bò nhưng thực tế đều là những bang chúng bên ngoài của Hổ Đầu Bang, suốt ngày ngậm miếng thịt lớn luyện võ, lúc nhàn rỗi thì mổ heo, lúc loạn thì chém người, từng người trên mình đều mang sát khí, người bình thường lười biếng cũng không dám trêu vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Trong mắt bọn họ, đám tiểu học đồ chúng ta chỉ là tạp công, căn bản không xứng ngồi chung mâm, nên dù ngươi có khách khí hơn thì người ta cũng không thèm để ý đâu, cứ thành thành thật thật làm việc của mình là được
Ngụy Hoằng vừa lộc cộc mấy ngụm canh thịt, vừa hiểu ý gật đầu
Thợ mổ heo ở bất cứ triều đại nào cũng là những nhân vật ở khu vực xám, ăn được thịt có sức, dao mổ heo trong tay mỗi ngày đều thấy máu, làm sao mà để dân nghèo vào mắt
Đối với điều này, Ngụy Hoằng cũng không quá để tâm, càng không cần phải sinh khí
Không hòa nhập được thì hắn chưa từng ép, sau này mạnh lên, người ta tự khắc sẽ chủ động kết giao với hắn
"Đại Ngưu ca, chúng ta có thể gia nhập Hổ Đầu Bang không
Ngụy Hoằng nghiêng đầu hỏi
"Đương nhiên là có thể
Lý Đại Ngưu có vẻ tự hào nói: "Đầu năm nay, không có chút bối cảnh sao mở nổi hàng thịt
Cậu của đại đương đầu chúng ta là đường chủ Hổ Đầu Bang đấy, hàng năm, tiền hàng thịt kiếm được hơn phân nửa đều phải nộp lên cho đường
"Mỗi buổi chiều, lúc việc buôn bán thong thả, đám đao thủ đều luyện công rèn luyện thể lực, chúng ta có thể cùng học một chút những thứ như 'thung công cố bản bồi nguyên', chỉ cần một cánh tay nhấc được hai trăm cân tạ đá là có thể gia nhập Hổ Đầu Bang làm bang chúng bên ngoài, còn có cơ hội học công pháp thượng thừa nữa đấy
"Hai trăm cân
Mắt Ngụy Hoằng sáng lên
Việc gia nhập bang phái, hắn cũng không quá nóng lòng
Thế nhưng, chỉ cần đạt đến sức cánh tay hai trăm cân, hắn hẳn là có thể trở thành một thợ mổ heo chính thức, đến lúc đó còn có thể luyện tập công pháp thượng thừa, đương nhiên là hắn rất vui lòng rồi
Dù sao, đến lúc đó hắn chỉ đội cái danh bang chúng bên ngoài rồi an tâm mổ heo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện sống mái với nhau chém người thì có thể tránh liền tránh, mới không ngốc nghếch đi liều mạng
"Ở thần đô thật không dễ dàng nha
"Học mổ heo vừa có thể ăn no, vừa có tay nghề, còn có thể học võ, mặc dù có hơi bẩn chút, mệt mỏi chút, nhưng ta còn gì mà không hài lòng chứ
Ngụy Hoằng trong lòng vô cùng cảm khái
Dù chỉ là ngồi xổm ở góc tường ăn cơm, hắn cũng ăn vô cùng thoải mái
Lý Đại Ngưu ngược lại là một người không nín được, vừa ăn điểm tâm, vừa nhịn không được nhỏ giọng nói chuyện phiếm: "Hàng thịt chúng ta tổng cộng có ba người đứng quầy, mười lăm đao thủ, ngoài ra còn có Lưu bá và Vương thẩm làm thuê trong bếp
À đúng rồi, ở cái viện trong cùng là nhà của đại đương đầu, có ba người, ngươi không có việc gì thì đừng đến đó, sư nương với đại tiểu thư tính khí đều không tốt
Ngụy Hoằng ước gì nghe được càng nhiều tin tức, vì vậy thuận theo mà hỏi: "Một cái hàng thịt như thế nào mà nhiều người như vậy
"Bận quá thôi
Lý Đại Ngưu gãi gãi đầu rồi nói: "Thần đô có một trăm lẻ tám phường, mấy triệu dân, mỗi ngày tiêu thụ thịt đều là một con số thiên văn, nhất định phải dùng thuyền bè từ các vùng Vũ Châu, Từ Châu chở heo, dê, bò đến mới đủ cung cấp
"Thịt là thứ không dễ bảo quản, nhất định phải giết mổ trong ngày để bán, hàng thịt chúng ta bình thường cung ứng cho mười mấy nhà quán rượu, quán ăn, vài chục nhà giàu, còn phải ứng phó những khách vãng lai đến mua, một ngày ít nhất phải giết hai ba chục con heo, bảy tám con dê, ngày lễ ngày tết còn phải gấp bội lên
"Bình thường, đại đương đầu trấn giữ cửa hàng, hai người đứng quầy chính xuống các vùng nông thôn thu mua heo, còn phải ra các bến thuyền để tìm thuyền chở gia súc về, ba người đứng quầy phụ thì phụ trách đi giao hàng cho các quán rượu vào buổi sáng, tóm lại là có bao nhiêu nhân lực cũng không đủ
Ngụy Hoằng nghe vậy, âm thầm tắc lưỡi
Hắn thật sự đánh giá thấp chuyện làm ăn của hàng thịt rồi
Khó trách phải trực thuộc vào Hổ Đầu Bang, nếu không ai có thể trấn được cái nơi này
"Thấy cái tên đen trũi, lực lưỡng ở bên trái không
Hắn tên Vương Đại Chí, nghe nói là đao thủ có thâm niên nhất ở đây đấy, không chỉ có thực lực 'Luyện Bì cảnh', trước kia Hổ Đầu Bang và Ác Cẩu Bang giao chiến, hắn đã dùng một cây đao chém chết bảy tám người, ngươi đừng tùy tiện trêu chọc hắn
"Người ngồi bên cạnh hắn là Lục Khang với Tưởng Khuê, hai người bọn hắn thích ăn uống, cá cược, chơi gái, mỗi lần lĩnh tiền tháng xong đều chạy ra câu lan..
"Người đi một mình bên phải là Triệu Kế Xương, hắn là bà con xa của một trong ba người đứng quầy chính, tính tình rất thối không ưa tiếp ai..
Lý Đại Ngưu như một cái loa phóng thanh nhỏ giọng lải nhải liên tục
Ngụy Hoằng không cần tốn nhiều sức, liền theo ánh mắt của hắn nhận ra mỗi người ở đây, đồng thời âm thầm ghi lại tin tức của họ vào lòng
"Đại Ngưu, ăn xong chưa
Vương thẩm lúc này xách một con gà đi tới, thuận miệng nói: "Ăn xong rồi thì đến giúp thím giết gà, đại tiểu thư muốn uống canh gà buổi trưa, nhất định phải chuẩn bị sớm
"Ai ai ai, tới ngay
Lý Đại Ngưu vội vàng đứng dậy làm việc
Ngụy Hoằng lại quyết đoán đưa tay kéo hắn lại, nói: "Đại Ngưu ca cứ ăn tiếp đi, để ta làm cho
"Vậy có ngại quá không
Lý Đại Ngưu gãi đầu
"Không có gì
Ngụy Hoằng không để ý cười cười, không chút do dự đi theo
Cơ hội tốt thế này hắn làm sao có thể bỏ lỡ
Giết không được heo thì ta còn giết không được gà sao?